Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020

Huyền thoại quản trị


1. Phúc cho ai không thấy mà tin
Thường thì người ta bảo nhìn thấy mới tin: 100 hay không bằng 1 thấy, 100 thấy không bằng 1 sờ nhưng cũng có khi thấy vậy mà không phải vậy. Giống như chuyện đệ của Khổng tử được phân công nấu cơm. Tình cờ Khổng tử quay về thấy cậu chàng đang ăn cơm. Khổng tử ngạc nhiên lắm nhưng không nói, để yên xem sao. Tới bữa ăn cậu kia chia cơm rồi nói con ăn rồi và kể vì giở nồi cơm rớt tro vô nên đã ăn phần cơm dính tro vì sợ thầy ăn phải cơm không sạch.
Vậy nên khi đã biết người đó có tư cách, việc đó là đúng thì tin tưởng dù ai nói ngả nói nghiêng. Sự không thấy mà tin này là quả phúc cho những con người thành tín, rũ bỏ được sự đa nghi, ngờ hết chuyện trên trời tới dưới bể rồi bóp cổ cả vợ mình như Othello.
Có được đức tin như vậy thì mới có thể dĩ bất biến ứng vạn biến chớ đa số thì chỉ vịn vô tiền, quyền lực, thế lực của bên ngoài…mà những cái đó thì vật đổi sao dời, mong manh trước những biến cố nên ai dựa vô đó thì cũng thường hoảng hốt lo sợ chông chênh.

2. Thời gian
Trái đất đánh 1 vòng quanh mặt trời hết chừng 365,25 ngày và tự quay 1 vòng quanh trục của mình hết 24h đó là theo những người lấy mặt trời làm tâm. Còn những người lấy trái đất làm tâm thì thấy mặt trăng quay quanh trái đất hết 1 tuần trăng là 28 ngày.
Như vậy thời gian mang tính tất định và hướng về phía trước. Điều này giải thích tại sao con người ta mê tín, tin ở số phận tất định, luân hồi  đồng thời rất thích cách mạng vì tính lạc quan hướng về tương lai 1 cách bản năng.

Tùy theo vị trí địa lý mà người đó sẽ chịu ảnh hưởng  nhiều hơn từ mặt trời hay mặt trăng và con người sẽ phụ thuộc hay coi mình là trung tâm hơn.
Khi sinh ra, ai cũng mang 1 đồng hồ vặn sẵn dây cót trên mình, đa số thì vặn bên phải, thiểu số thì vặn bên trái nên luôn luôn có 2 lực lượng kình chống, chê nhau sai là đa số với thiểu số. Trừ số thời gian ăn ngủ để bảo tồn cơ thể thì thời gian còn lại con người lo kiếm ăn, chơi bời, yêu đương và người thì nghĩ cách làm sao dùng thời gian có hiệu quả nhất, người lại muốn giết thời gian nhanh nhất, người lại thích thời gian co giãn giây thun.
Ai dây cót đặt ở chân tay sẽ lắc xắc làm luôn tay suốt ngày, dây cót đặt ở miệng thì nói suốt ngày, ngủ vẫn còn nói mớ…người dây cót đặt ở bụng suốt ngày lo kiếm ăn, tích trữ tiền bạc, của cải, người cót đặt ở đầu nghĩ ra mọi thứ, nằm im lo bò trắng răng kiểu học trò dài lưng tốn vải ăn no lại nằm. Nằm đó mà suy nghĩ, mà tưởng tượng, sống với thế giới ảo của mình dựng lên.
Khi trẻ dây cót còn căng thì tràn đầy nhựa sống, đâu biết tiếc thời gian tới khi cót lỏng, tuổi xuân hết thì cuống cuồng yêu cuồng sống vội nên càng già người ta càng thấy thời gian đi nhanh, càng muốn níu giữ nét thanh xuân và càng thích tiền mà quan huyện thanh liêm là 1 ví dụ.
Trẻ thì rong chơi già thì thu vén.
Thế thì nên sử dụng cán bộ trẻ hay cán bộ già nhỉ?

3. Huyền thoại quản trị
VN học nước ngoài áp dụng luân chuyển, KPI, ISO, quản trị công ty, văn hóa… vô công tác quản lý điều hành công ty tổ chức mà đa phần đầu voi đuôi chuột, hình thức là bởi lý do gì dù nhiều đơn vị, nhiều người đã tận tâm tận lực mà vẫn bất lực?
Để biết điều này cần xem lại lịch sử phát triển của những món này bên Tây. Tư bản phương tây xuất hiện với phần cứng là máy hơi nước, phần mềm là quyền sở hữu, lòng tin và hợp đồng thương mại. Phần cứng, phần mềm cộng lại mới ra công nghiệp hóa lần thứ nhất và đặc trưng của nó là phân công lao động. CNTB cứ thế tiến hóa dần tới giai đoạn Taylor phát minh ra chuyên môn hóa và dây chuyền sản xuất, tức là ai làm việc gì, phân chia quyền, trách nhiệm tới đâu đều rõ ràng rành mạch chi tiết mà các cụ ta chê là robot hóa con người.
Trong khi ta thì tổ chức theo kiểu tổng thể, dựa trên lòng trung thành và sếp quyết tất, chúng bay thi hành. Trong đơn vị thì các phòng ban có xu hướng trở thành ốc đảo và quản trị theo kiểu cái gì tiện cho sếp thì tốt cho đơn vị. Thậm chí như TQ thời chuẩn bị đánh nhau với Nhật thì Lý hồng chương đã nhập, chế tạo tàu chiến, vũ khí theo chuẩn tây nhưng cách hành binh bố trận vẫn theo kiểu Tôn vũ. Kết quả bị Nhật đánh cho tan tác vì sĩ quan có biết tác chiến hiện đại là thế nào đâu. Nói vậy để thấy năng lực sản xuất luôn đi trước năng lực tổ chức, tức là xã hội công nghiệp hình thành nên con người có tác phong, lối suy nghĩ công nghiệp. Phe XHCN 1 thời tính đảo ngược qui luật này với khẩu hiệu muốn có XHCN thì phải có con người XHCN nên thất bại khỏi đỡ.
Chúng ta bắt đầu xét các tình huống:

Luân chuyển
Tây luân chuyển ngon lành vì công ty, tổ chức đã thiết kế, bố trí hợp lý như 1 cỗ máy. Nhân sự trong đó như các chi tiết. Nhân sự của họ được nhà trường đào tạo theo chuẩn công nghiệp hóa nên không có tính thợ thủ công, bản thân nhân sự được điều chuyển cũng coi đó là cơ hội.
Ta thì như nói ở trên, thiên về đại cục và phát triển nghề nghiệp theo lối thợ thủ công nên khi luân chuyển là cả 1 vấn đề.
Thứ nhất chưa công nghiệp hóa nên thiếu tính đồng bộ, công việc phụ thuộc nhiều vào quan hệ trên dưới, trong ngoài. Sang vị trí mới, những nút quan hệ này bị phá vỡ phải làm lại từ đầu, mất thời gian cho sự tin tưởng.
Vì vẫn mang tâm lý thợ thủ công nhất nghệ tinh nên đa số sang vị trí mới trở thành cán bộ đường lối, chỉ biết chung chung. Điều này lý giải tại sao cán bộ đoàn thăng tiến rất nhanh vì họ phù hợp với tình thế chung chung, chưa cần chuyên môn sâu.

ISO, KPI
Tương tự + tâm lý chủ quan của sếp. Bạn tưởng tượng có bao giờ 1 dây chuyền công việc tự động làm mà sau lại bị sổ toẹt vì ý của sếp. Không, họ đâu ngu. Tốt nhất ý sếp sao thì mình làm vậy. ISO, KPI cốt lõi là tư tưởng phân quyền của phương Tây, về đây với phong cách quản trị tập quyền thì chỏi là đúng rồi nên đa số trở thành trang trí.

Văn hóa công ty
Nhiều người coi văn hóa công ty là chìa khóa cho everything. Nghe rất hay nhưng văn hóa phương Đông là nêu gương là nhìn gương. Lãnh đạo thì làm gương, nêu gương còn nhân viên thì nhìn vô gương mà học tập, cư xử, làm theo. Sếp nói 1 đằng làm 1 nẻo hay vì cơ chế lương thấp mà phải bớt xén, tham nhũng, 2 giá, gởi giá thì nhân viên cũng chỉ có mơ ước vào dây của lãnh đạo để thủ trưởng có cơm, chúng em có cháo thì sao theo văn hóa kiểu Tây này được.

Bancassurance, thẻ tín dụng các loại
Về lý thuyết quá tốt, hợp tác sử dụng điểm mạnh của nhau để tăng doanh thu, phục vụ tốt hơn cho khách hàng nhưng xu hướng ốc đảo thì khó hợp tác nên bank đơn giản áp chỉ tiêu cho nhân viên. Nhân viên ai ép được khách hàng thì ép, ai có mối quan hệ tốt, quyền lực để ép thì ép và ai không có thì quay sang ép người nhà, bạn bè và bản thân. Bạn nào có người nhà làm ngân hàng lúc nào mà chả có hợp đồng bảo hiểm, 1 lố thẻ mở rồi nằm im. Làm cho có vì bị ép chớ có nhu cầu thật đâu, rồi chi phí trăm dâu lại đổ đầu NH thôi, chưa kể dưới con mắt nhất thân vinh thì nghề ngân hàng giờ xuống giá ở tầm sales bảo hiểm. Nên nhớ xã hội VN vẫn là xã hội của những mối quan hệ. Làm gì khi bị hạ cấp vô vũng bùng nhùng quan hệ vốn đã đầy rẫy phức tạp và cạm bẫy gian lận rồi. Thế là xua dê vô miệng sói à, ngẫm ra thì cũng là 1 kiểu đi tắt đón đầu.

4. Luật hấp dẫn
Newton ngồi dưới gốc cây, trái táo rơi trúng đầu. Vậy là ổng nghĩ ra luật hấp dẫn. Nhờ luật hấp dẫn này mà các thiên thể giữ được quĩ đạo và trật tự giữa chúng trong không gian. Sau phái nữ nhận ra cứ mỗi lần mình đá lông nheo là đàn ông bấn loạn nên họ cũng phát minh ra luật hấp dẫn, đó là sửa soạn người, trang phục, tâm thế, thần thái cho thật hấp dẫn và sự hấp dẫn lạc quan này sẽ tỏa hào quang làm họ càng đẹp hơn hấp dẫn hơn và khiến xung quanh quay quanh họ trong trật tự. 
23.03.21
Nhiều người hay nói người VN khi học thì giỏi mà khi đi làm kém hơn hẳn tụi Tây rồi kết luận sáng tạo kém. Quả có thế vì đó là chuẩn Khổng giáo nhưng còn 1 vấn đề quan trọng hơn là Tây học xong họ lắp vô hệ thống đang chạy tốt của họ còn người VN học xong thì giống con ốc vít chuẩn khác rất khó lắp vô bộ máy hiện tại của VN hoặc cá biệt con ốc đó đẹp quá thì lại được lắp để trang trí. Cho nên quan trọng là cái nền, cái hệ thống đang chạy và con người có phù hợp với nhau hay không.

5. Khi Trí thức lớn đi làm
Acsimet nhờ ngâm mình trong bồn tắm mà nghĩ ra cách đo được tuổi vàng của vương miện và từ đó có qui luật mang tên ông về lực nâng của chất lỏng. Trạng lường Lương thế vinh cũng nổi tiếng giỏi toán. Có lần vua đố cân được voi ông liền dắt voi xuống thuyền rồi đánh dấu mực nước, sau chất đá lên thuyền sao cho đúng mực nước của voi. Thế là bài toán giải được. Nhưng ông xin đi làm tri huyện mãi mà chưa tới lượt vì các quan nhận xét cần phải trau dồi kiến thức tứ thư ngũ kinh nhuần nhuyễn hơn nữa.
Nguyễn Trãi được giao làm điển chế trong triều như trang phục quan, nghi lễ thiết triều, báo vua ra…cùng với 1 thái giám. Nguyễn Trãi muốn làm theo điển chế thời Tống nhưng không được thông qua, bị góp ý chỉnh sửa không dứt nên ông chán xin không làm nữa. Thái giám thì cứ copy theo nhà Minh nên xong rất nhanh. Sau có người chê, ông ta bảo tôi chỉ biết có thế, ông giỏi thì đi mà làm.
Nguyễn Du viết Đoạn trường tân thanh như quả bom tấn thời đó. Người thích mê mẩn cũng nhiều mà người chê cũng kịch liệt đơn giản vì nước ta là nước phong kiến đâu dễ chấp nhận chuyện gái lầu xanh. Đàn ông chớ đọc Phan Trần, đàn bà chớ đọc Thúy kiều, Thúy vân. Tới vua Tự đức, cụ Huỳnh thúc kháng đời sau tít còn phê bình nghiêm khắc nhưng ông vẫn là quan được vua cưng, cho đi sứ suốt.
Cao bá Quát nổi tiếng học giỏi, biết nhiều được sánh thần Siêu, thánh Quát. Ông nói: "Cả thiên hạ có 4 bồ chữ, anh Bá Đạt (anh sinh đôi của Cao Bá Quát) và ông Nguyễn Văn Siêu giữ một bồ, một mình tôi chiếm hai bồ, còn một bồ thì phân phối cho cả thiên hạ”.
Cao ngạo thế nhưng vua biết tài nên vẫn dùng dù phạm tội sửa bài thi hay chê thơ của thi xã thúi.
Nhà giáo của nhà giáo Chu văn an đi làm cũng không suôn sẻ lắm. Làm quan được trọng dụng nhưng khi ông dâng thất trảm sớ thì vua lờ lớ lơ. Ông từ quan về quê và VN có ông tổ nghề thầy giáo. Chỉ có Trạng trình Nguyễn bỉnh khiêm là làm quan vừa có quyền vừa có danh. Vì ông giỏi, tất nhiên là thế nhưng ông nổi tiếng là nhà tương lai học với sấm Trạng trình truyền lại cho tới nay và những câu nói như Hoành sơn nhất đái, vạn đại vô cương rồi thờ Phật ăn oản thì người VN phải lạy bố của chúng con đây rồi.

 

 

 


Thứ Năm, 3 tháng 9, 2020

Hồn cốt của thủ lĩnh

Có người học dở, thi tốt và có kẻ học tốt thi dở. Đi làm cũng vậy. Có người việc hàng ngày tốt nhưng việc quan trọng lại kém và có kẻ hàng ngày làm buồn ngủ và cú quyết định lại ăn. Vd như Trump và Biden nhỉ

Ngôi nhà fomai 
 Chuột và mèo sống chung nhà nhưng mèo thỉnh thoảng lại bắt chuột nên chuột suốt ngày phải lo đối phó. 
 Thoạt tiên chuột đi kiếm cá về nộp cho mèo, đỡ được 1 dạo nhưng rồi mèo được cá lại đòi cá giếc tươi nên lại phải tìm kế mới. 
 Hội đồng chuột bàn 3 ngày 3 đêm quyết định tìm cách treo chuông vô cổ mèo. Kế này do gsts đề xuất nên trên mây, không khả thi nhưng hội đồng vẫn thông qua. Ngày lại ngày không làm sao treo chuông được và đàn chuột xì xào hội đồng ủ mưu giữ ghế. 
 1 con chuột cống ở bến kim lăng to bằng cả con mèo tiến lên nói: Chuột to thì không sợ mèo, như tôi đây mèo thấy là né nhưng nghặt số to con ít quá. Hội đồng ồ lên, phải rồi, giống như gà chọi mang từ Mỹ về đá cho gà tre chạy mặt sạch. Chúng ta nên mời đàn chuột ở chéc nô bửn về. Bọn nó bị nhiễm xạ to bằng cả con chó. Chó nhìn thấy còn sợ nữa là mèo. 
 Kế mở cổng đón chuột hột nhơn được thi hành mĩ mãn. Giờ mèo thấy chuột là đi nhẹ nói khẽ không dám nhìn thẳng vô mặt chuột. 
 Thiên hạ thái bình, chuột vui vẻ đẻ đàn đẻ lũ, cấu nhau chí chóe. Từ nay mèo xuống nhà dưới nằm sưởi nắng đói giơ xương mắt đầy ghèn. Còn tiếp

Ngôi nhà fomai 2 
Đàn chuột cứ thế sinh sôi nảy nở và đông quá nên luật Maltus thể hiện. Chúng tranh ăn đánh nhau chí chóe rồi cũng ốm trơ xương. Chuột cống Tréc nô bửn 1 hôm phát hiện ra ngôi nhà này tuy trông cũ kỹ nhưng sau lớp sơn xỉn màu thì toàn là fomai, 1 kho báu thực sự. 
 Thế là đường sống lại rạng rỡ, nhóm chuột tiên phong đào xúc đóng gói mang ra chợ bán. Lần 1 lần 2 chúng bị nhóm chuột canh cửa chặn lại, hôm đó chuột Chéc lại đứng ra kết nạp nhóm canh cửa vô. Công việc lại chạy ro ro. Mấy chuột đầu lĩnh có quyền cắt cử con nào đi bán, con nào khai thác...tất nhiên có phần hậu hĩnh. 
Nhưng rồi vẫn nhiều con tham quá lấy quá nhiều fomai phải mang ra xử phạt vì ăn lẹ quá thì đời con đời cháu làm sao còn mà ăn. Chuột Chéc lại kết nối mấy chuột có quyền bao công đó vô đội để chúng thành bao nuốt chửng luôn. 
 Lũ chuột phủ phê ca hát véo von tự nhiên chuột ca sĩ ôm mặt khóc rưng rức. Muốn biết vì sao chuột ca sĩ khóc xem phần sau sẽ rõ

Ngôi nhà fomai 3 
Chuột ca sĩ khóc với Chéc đại ca: Các anh cống, cống nhum, chuột đồng thậm chí nhắt được giao kinh doanh khai thác xnk, canh gác, xử phạt rồi cắt đặt cử người vô chỗ ngon lành cả mà chuột chù ca sĩ tụi em bán nước miếng đói quá. 
Chính là điều ta đang lo lắng đây, cùng chuột với nhau cả mà chênh lệch giàu nghèo quá là không được. Ta nghĩ ra kế sách rồi, cấp quyền cho tụi bay cấp chứng chỉ biết hát các thể loại nhạc cho những con chuột kiếm ăn được từ fomai.
 Lại nữa tụi nhạc công thổi kèn đàn sáo nhị, cho phép áp dụng luật chuỗi thức ăn foodchain. Có nghĩa là chuột nào bò vô khu vực cai quản của chuột khác cũng trở thành thức ăn, hàng hóa cho bọn bay kiếm cháo. 
 Lũ chuột chù vâng dạ cảm ơn mưa móc hôi lừng 1 góc. Chuột mưu sĩ mới tổng kết. 
 Họ nhà chuột chúng ta chia làm 3 loại: 
- loại ăn được làm được 
 - loại ăn mà không làm 
 - loại vừa ăn vừa ỉa 
 Vừa nói đến đó thì 1 con vô báo cáo: 
Có con cống nhum ăn sập 1 góc nhà, no quá nằm ra đó ỉa luôn vô lọ độc bình, ruồi nhặng bay xung quanh thúi inh, phát khiếp.

1. Hồn cốt của thủ lĩnh
Thời thế tạo anh hùng. Xưa khi Tần Thủy hoàng tuần du phương Nam thì chỉ có 2 người dám nhìn lén vua là Hàn tín và Lưu bang vì nhìn mà bị lộ là chém không tha. Nên ta thấy mặt rồng được nâng tầm và bảo vệ kỹ như thế nào.
Cho nên thủ lĩnh phương Đông thường dựa vào mấy thứ sau:
Nho giáo
Tôn ti trật tự. Hệ thống quân sư phụ, cái gì cũng của vua, vua bảo chết là phải chết nên quyền vua vô thượng. Cái uy này nó ghê gớm lắm. Lỗ tấn nói
Ngước mắt coi khinh ngàn lực sỹ,
Cúi đầu làm ngựa bé nhi đồng
Nên thủ lĩnh bao giờ cũng cao ngạo, khí thế bức người còn người dưới thì cúp đuôi sợ như chó phải hơi cọp. Tự tin và kinh sợ cộng hưởng với nhau thành 1 khoảng cách quyền lực bao la để thủ lĩnh tha hồ thể hiện uy quyền.
Nên thủ lĩnh thì luôn kiên định giữ ghế và quần thần chỉ dám vọng động khi có biến cố đủ lớn làm thủ lĩnh hết thiêng như Tôn Thất thuyết sẵn sàng giết vua khi Pháp xâm lăng mà nhà Nguyễn vô kế khả thi.
Tam quốc diễn nghĩa
Muốn ngồi trên cao thì phải có mưu chia để trị. Tạo ra miếng mồi hấp dẫn để kẻ kế vị mình, ngay dưới mình phải tranh đấu với kẻ lăm le đoạt lấy vị trí dưới 1 người mà trên vạn người.
Dưới cạnh tranh với nhau thì đứa nào cũng phải dựa vào ta và tuân phục ta nhằm củng cố vị thế của nó.
Thủy hử
Thủ lãnh thì phải có chất vô pháp vô thiên, tức là luật chỉ giành cho kẻ dưới chớ ta đây là luật. Khi trị số ít cấp dưới thì dùng chiêu tam quốc nhưng khi trị cả đám quần hùng thì phải xài chiêu Thủy hử. Như Mao CT ở Lư sơn vì sai lầm đại nhảy vọt làm mấy chục triệu người chết đói nên 7000 người từ huyện trưởng trở lên ủng hộ Lưu thiếu kỳ và bất mãn Mao CT.
Mao CT bèn dùng tiểu tướng Hồng vệ binh làm cách mạng văn hóa , chỉ dùng học sinh, sinh viên mà bắt sạch chỉ để lại sinh lộ cho Đặng tiểu bình nhằm mục đích thờ cúng vì biết Đặng sẽ quản được nước.

2. Từ đậu phộng tới nhân sâm

Thời mới đổi mới có doanh nhân Nhật tới Nghệ an tìm hiểu về nông nghiệp. Sau khi ăn lạc (đậu phộng) thì ổng khoái quá vì loại đậu phộng này hột nhỏ nhỏ nhưng vị đậm thơm, chắc chắn chớ không như ở vùng khác chỉ được cái to xác.
Doanh nhân này hỏi các vị có bán đậu phọng này không. CT tỉnh bảo cái ni đặc sản quê choa, bán chớ, bán lấy tiền mua phân bón, máy kéo còn đi lên công nghiệp hóa.
Các vị có bao nhiêu tấn. Quê choa đầy, bao nhiêu cũng có. Hợp đồng ký kết, tàu vô cảng Bến thủy chờ ăn hàng 3k T. 3 tháng sau được có 200T, rốt cục phải đóng nắp hầm hàng, nhổ neo về.
Đó là chuyện nay, nói tới chuyện xưa. Ngày xưa vua Quang trung mẹ bệnh mới nhờ bên TQ mua giùm nhân sâm. Phúc Khang an tổng đốc Lưỡng quảng thay Tôn sĩ nghị lừng tiếng bèn bụng bảo dạ đằng nào chả phải cho liền gởi 4 lạng. Thư tới vua Càn long, vua gởi 1 cân (khoảng 0,6kg).
Sau biết chuyện vua bảo An rằng, cho nhiều quá làm mất tính quí hiếm đi. Dạo đó GDP TQ bằng 1/3 thế giới và anh em sau cứ nói TQ giàu lắm. Thực ra thời phong kiến nông nghiệp thì kinh tế nghèo, có mấy hàng hóa trao đổi đâu. Tây khi đó cũng nghèo nhưng bốc lên rất nhanh nhờ công nghiệp hóa còn TQ vẫn chỉ thế thôi.


3. Tứ bình quản trị học

Triết học TQ cổ đại thường mọi người nói nhiều tới Nho giáo. Thực chất đó chỉ là 1 góc nổi nhất và dễ thấy, được quảng bá nhiều nhất mà thôi.
Nguyên lý gốc của TQ: nhất điểm sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng…Tứ tượng này chính là 4 góc đây, các bạn vô nhà người Hoa thường thấy họ treo 4 bức tranh gọi là tứ bình như 4 nghề, 4 mùa, 4 linh…thì phép quản trị đất nước của họ cũng có tứ bình.
Khổng tử:
Coi con người là thiện, chăm làm nên lấy đức làm gốc, tôn ti trật tự lễ giáo làm giềng mối, giải thích sự thay đổi trong trời đất bằng kinh Dịch. Giáo hóa dân kiểu Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc…phái Nho gia này là mạnh nhất
Tuân tử:
Coi con người bản chất là ác, làm biếng hay ăn nhác làm. Như thế sẽ sinh ra tranh giành, kèn cựa, chiến tranh…việc quản trị hướng tới kỷ luật, trật tự, phòng bị quốc phòng, trị an. Các phép đánh trận, phòng bị kiểu Tôn tử, Ngô khởi ...
Lão tử:
Thừa nhận bản chất con người là tự nhiên đói ăn khát uống, thuận theo thiên nhiên…thừa nhận con người cần có khoảng không gian tự quản cho mình mà bây giờ gọi là xã hội dân sự còn trước là phép vua thua lệ làng, vua chỉ bổ tới quan huyện còn làng là của dân.
Hàn phi tử
Đại diện cho phái Pháp gia, chủ trương lấy luật trị quốc. Như thế Pháp gia sau khi chừa đất cho 3 phái trên như là tập quán, tục lệ, tự quản thì đề ra luật để quản trị.
TQ xưa cũng như VN thì nhà nước PK cũng hầu như chú trọng vô luật hình là chính nên thực chất khoảng không gian cho phái Nho gia ra làm quan xoay xỏa rất nhiều. Nhiều tới mức người ta coi đó là chế độ nhân trị chớ chưa được pháp trị. Điều này cũng giải thích phương Đông thịnh hành và ủng hộ nhà nước to, nhà nước tập quyền.

4. Hạ mã
Tới cổng cung điện, đình chùa, cơ quan xưa thì có biển hạ mã có nghĩa là xuống ngựa, bây giờ là xuống xe dẫn bộ.
Thời bao cấp học sinh cố thi cho được vô đại học. Vô đó rồi thì chơi là chính vì hầu như vô được là ra được, tốt nghiệp cả, cũng giống kiểu hạ mã.
Xưa học trò đi thi, thi đỗ làm quan rồi thì cũng hạ mã, chả cần đọc sách nữa. Đi làm biên chế suốt đời cũng coi như hạ mã.
Nên đừng thắc mắc sao GSTS nhiều thế mà không có công trình nghiên cứu ứng dụng. Từ khi được cấp bằng, phong hàm là họ cũng tự động hạ mã hết rồi. Muốn có công trình thì họ thuê viết hoặc viết thuê cho người khác thôi.
Thực ra ngay cả đạo Phật cũng có khái niệm nhập niết bàn. Vô được rồi vô lo vô nghĩ thơ thới, hân hoan thì cũng là 1 kiểu hạ mã. Đạt được rồi thì nằm im hưởng thụ. 
Nên đừng tự hào khi đi học điểm cao hơn bạn. Đó là điểm thi, là kiến thức nền thôi. Nếu không đào sâu kiến thức xuống tầng 2,3 không áp dụng vào thực tế, không nghề dạy nghề thì sau khoảng 10 năm là thua bạn xa lắc.



5. Bẫy 22
Bẫy xuất phát từ cuốn sách cùng tên năm 1961 của Joseph Heller. Chiến tranh là 1 tình trạng cực đoan, điên rồ của con người nên ta thấy chỉ huy thì muốn thành tích cao để lên tướng, phi công thì muốn hoàn thành nhiệm vụ để được về nhà, sỹ quan hậu cần thì lập xanh đi ca để buôn lậu kiếm ăn…và tất cả đều điên rồ theo 1 cách nào đó từ gian lận thành tích, gái gú, say xỉn, đập bệnh, trốn trong rừng, không làm việc, bắt nạt dân…nên phi công bị tâm thần vẫn phải bay, bác sỹ còn sống nhưng vì có tên trong danh sách bay bị tai nạn nên thành liệt sỹ…
Để hoàn thành tốt nhiệm vụ, phi đoàn trưởng đặt ra 1 bẫy điều kiện. Phi công nào muốn thoát khỏi những nhiệm vụ nguy hiểm sẽ vướng phải bẫy này:
· Nếu một phi công bị coi là mất trí, họ không cần phải bay.
· Để được coi là mất trí, một phi công phải yêu cầu được đánh giá.
· Nếu một phi công đi yêu cầu được đánh giá, điều này chứng tỏ rằng anh ta khôn nên tất nhiên đủ sức khỏe.
· Do đó, không một phi công nào có thể bị coi là mất trí, và không một phi công nào có thể thoát ra khỏi chuyến bay.
Hay một cô gái điếm giải thích với Yossarian rằng cô ấy không thể lấy anh ta vì anh ta bị điên, và cô ấy sẽ không bao giờ kết hôn với một người đàn ông điên rồ. Cô coi bất kỳ người đàn ông nào là điên rồ khi kết hôn với một người phụ nữ không còn trinh. Vòng lặp logic khép kín này đã minh họa rõ ràng cho Catch-22 vì theo logic của cô ấy, tất cả những người đàn ông từ chối kết hôn với cô ấy đều lành mạnh và do đó cô ấy sẽ tính đến chuyện kết hôn; nhưng ngay sau khi một người đàn ông đồng ý kết hôn với cô ấy, anh ta trở nên điên cuồng vì muốn kết hôn với một người không còn trinh trắng, và ngay lập tức bị từ chối.

Như vậy bẫy 22 là một giả định về tổ chức, một luật bất thành văn về quyền lực phi chính thức nhằm miễn trách nhiệm và trách nhiệm giải trình cho tổ chức, đồng thời đặt cá nhân vào vị trí vô lý là được miễn trừ vì sự thuận tiện hoặc mục đích không xác định của tổ chức. Cùng với " suy nghĩ kép " của George Orwell , bẫy 22 đã trở thành một trong những cách được công nhận tốt nhất để mô tả tình trạng khó khăn khi bị mắc kẹt bởi các quy tắc mâu thuẫn.
Trong đời thường ta thấy bẫy 22 này nhan nhản. Vd muốn nhập hộ khẩu thì phải có nhà, nhưng để mua được nhà thì phải có hộ khẩu hay để được nhận làm cần có kinh nghiệm nhưng làm sao mà có kinh nghiệm khi không được nhận làm…rồi tìm kiếng để thấy đường nhưng không có kiếng thì có nhìn thấy đâu mà đòi tìm được.
Thế giới khoa học có thể trở thành nạn nhân của các vấn đề hợp lý quá.
Trong tính toán lượng tử, bạn phải quan sát một hạt để xác định vị trí của nó. Tuy nhiên, chính hành động quan sát ảnh hưởng đến hành vi lượng tử (và vị trí) của các hạt.
Bạn muốn biết vị trí của hạt, nhưng thực sự bạn không thể "nhìn" trực tiếp vào nó mà không tác động vào vị trí của nó.
Con mèo của Schrodinger
Có một con mèo được nuôi trong một căn phòng. Bạn không biết nó còn sống hay đã chết. Nếu bạn mở buồng để kiểm tra, một chiếc búa nhỏ sẽ làm vỡ một bình axit và giết chết con
Quyền riêng tư trên Internet
Bạn muốn biết liệu phần lớn người dùng internet có mong muốn mức độ riêng tư cao hơn hay không. Để làm được điều này, bạn phải thu thập dữ liệu về người dùng.

Trong tài chính tiền tệ
Vd năm 2019 Fed vừa bơm tiền trên thị trường qua đêm, vừa ngụ ý không cắt giảm thêm lãi suất trong năm 2019 vừa thắt chặt tiền tệ. Tuyên bố chính sách của FOMC kết hợp, bản tóm tắt các dự báo kinh tế và “biểu đồ chấm” có thể sẽ chỉ làm tăng thêm sự nhầm lẫn xung quanh định hướng chính sách (xem biểu đồ).
Hay TQ vừa bơm tiền ra để kích thích kinh tế lại vừa cố tránh không để NDT quá yếu dẫn đến trừng phạt thương mại của Mỹ lại vừa tránh nợ tăng lên quá nhiều từ DN và lạm phát. VN hơi giống nhỉ.