Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

Bảo hoàng hơn vua


Bảo hoàng hơn vua nôm na là cực đoan hơn cả chính chủ. Dạo này số người này nhiều (ví dụ http://news.zing.vn/le-nao-nuoc-my-khong-con-ai-ngoai-bob-kerrey-post654209.html) nên tôi đi tìm thử lời giải tại sao.
Trong năm 93 Victor Hugo có kể chuyện 1 chàng trai rất tôn sùng Nã Phá Luân. Từ nhỏ chàng say mê tìm hiểu, ước ao xã hội quay trở lại thời huy hoàng đó. Lớn lên, với bầu máu nóng sôi nổi, chàng đến quán cafe nói cho bạn bè, người lạ, già trẻ về công cuộc phục hưng như thời Nã Phá Luân.
Chàng hết sức ngạc nhiên thấy mọi người lơ đãng, rồi khó chịu...cho đến 1 hôm 1 chàng trai nói thẳng với chàng rằng món đó nó xam xám như là lông của 1 con chuột chưa hết sợ.
"Bạn ơi, có 1 thứ hơn gấp nhiều lần, đó là cộng hòa, là tự do" (Năm 93 Trương Tửu dịch).
Các bạn có nghe Trương Tửu quen không. Nếu không mời Gúc.
Vẫn chưa thỏa mãn thì đọc được bài của thiền sư Thích Nhất Hạnh bèn chép ra đây vì nó cơ bản:
(http://www.thuvien-thichnhathanh.org/index.php/kinh-gi-ng/39-trai-tim-ca-bt/241-ttcb-03-phap-thoi-u?showall=&start=8)

Khổ và lạc
Học mà không cẩn thận chúng ta có thể có khuynh hướng lý thuyết hóa giáo pháp của Bụt. Lý thuyết hóa giáo pháp là một điều không có lợi cho đạo, cho bản thân mình hay cho người khác. Rất nhiều người trong chúng ta thích lý thuyết hóa. 

Chúng ta muốn chứng minh giáo lý này là đúng, là hay, là chân lý, chứ không thao thức tìm hiểu và hành trì giáo lý ngõ hầu đem lại an lạc cho mình và cho người. 
Chúng ta chỉ muốn làm những nhà truyền giáo. Chúng ta chỉ muốn khoe với người khác rằng ta có một tôn giáo rất đặc biệt, rất hay ho; rồi tìm mọi cách để chứng minh rằng tất cả những điều Bụt nói đều là chân lý tuyệt đối cả. 
Ví dụ Bụt nói sự thật thứ nhất là khổ. Ta bèn dùng tất cả tài năng của mình, ngôn ngữ của mình để chứng minh rằng tất cả đời này đều là khổ hết. 
Và cứ thế, tốn biết bao nhiêu giấy mực, bao nhiêu thời giờ để chứng minh một sự thật mà Bụt không cần chứng minh, là cuộc đời này có khổ. Nhưng đời có khổ mà cũng có vui. 
Bụt cũng nói có khổ thọ và có lạc thọ. Các lý thuyết gia mới tìm cách chứng minh thêm rằng cái lạc thọ đó chẳng qua cũng chỉ là khổ thôi. 
Khuynh hướng muốn giải thích, chứng minh, biện luận và bênh vực này nằm trong tất cả chúng ta, và nhiều thế hệ liên tiếp đã làm công việc lý thuyết hóa đó.

Có sự phân biệt ba loại khổ là khổ khổ, hoại khổ và hành khổ. 
Có người không hiểu chữ khổ khổ, nói rằng đã khổ rồi lại chồng chất thêm cái khổ nữa, cuộc đời chỉ có khổ thôi, không có gì là niềm vui nữa. Thực ra đây chỉ là một cách phân loại có thể giúp ta dễ tìm căn nguyên của khổ. 
Loại đầu tiên, khổ khổ (duhkha duhkhata) có nghĩa là một cảm thọ khó chịu (unpleasant feeling), chữ Hán là khổ thọ. Như đau răng, cảm giác đau nhức vì răng hư, hoặc khi bị người ta chọc giận, chúng ta đỏ mặt tía tai, tức muốn vỡ ngực, đó là những khổ thọ. Trời lạnh quá mà không có đồ ấm, không có lò sưởi, ta run lên cầm cập, cảm thọ đó là một khổ thọ. Khổ thọ là loại khổ thứ nhất, khổ khổ.

Loại khổ thứ hai là hoại khổ (viparunamam duhkhata). Hoại khổ nghĩa là có những thứ vốn không khổ, nhưng khi tiêu hoại thì sẽ tạo ra khổ. Ví dụ lá gan của ta, bây giờ không có bệnh, nhưng thế nào cũng sẽ yếu, sẽ già, cũng sẽ mất khả năng làm tiêu chất cholesterol, thì lá gan đang hàm chứa hoại khổ. 
Từ ý tưởng này người ta dễ đưa tới những cách nhìn bi quan. Những thứ bây giờ tốt cách mấy cũng mang sẵn mầm khổ ở trong, vì đó cũng là hoại khổ. Bây giờ anh cười đó, anh vui đó, nhưng một ngày kia anh cũng khóc, cho nên nỗi vui của anh không có thật, chỉ nỗi khổ có thật mà thôi. 
Đó gọi là hoại khổ. Tất cả các pháp có sinh có diệt, cho nên khổ là tính chất phổ biến của vạn pháp.

Thứ ba là hành khổ (samskara duhkhata). Hành là các hiện tượng kết tập mà thành, dịch tiếng Anh là formation. 
Chúng ta đã học ‘‘chư hạnh vô thường’’ (all formations are impermanent). Vô thường, thay đổi thì thế nào cũng đưa tới sự tan rã, vì vậy nên khổ. Trong các hành, các hiện tượng, đều chứa sẵn hạt giống của khổ đau cả, đó gọi là hành khổ.

Cắt nghĩa như vậy thì người ta thấy tất cả đều là khổ, và những thứ mà chúng ta gọi là lạc, là không khổ, đều không có thật. 
Cách giải thích đó đem một đám mây u ám tới che phủ cả giáo lý tứ diệu đế. Khổ bao trùm tất cả. Nhưng nếu đem bó đuốc của đạo lý duyên khởi mà soi chiếu, thì chúng ta thấy thế nào? 
Ta sẽ thấy rằng khổ cũng là một hiện tượng được tập thành, được kết tạo bởi những thứ không phải là khổ. Trong những thứ đó tất nhiên có lạc. Chúng ta đã biết, nếu không có bên trái thì không có bên mặt, nếu không có trên thì không có dưới, đó là lý duyên khởi. 
Làm sao chúng ta có thể công nhận chỉ có mặt khổ thôi, và bỏ mặt không khổ? 
Nguyên lý duyên khởi sửa chữa nhận thức sai lầm này. Khổ cũng do duyên sinh. ‘‘Thử hữu tức bỉ hữu, thử vô tức bỉ vôì, nếu không hề có cái không khổ thì làm sao có cái khổ? 
Nếu không có ngày thì làm sao có đêm? Nếu chưa bao giờ biết ấm thì ta biết thế nào là lạnh? 
Chưa bao giờ no cả thì làm sao biết thế nào là là đói? 
Vì vậy sự có mặt của khổ chứng tỏ có tình trạng không khổ. 
Đó là giáo lý duyên khởi, rất đơn sơ và rõ ràng.

Hơn nữa, sau khi nói sự thật thứ nhất là khổ, Bụt lại nói sự thật thứ ba là Diệt. 
Diệt là sự vắng mặt của khổ đau, tức là không khổ. Tại sao người ta lại muốn bảo hoàng hơn vua, và nói tất cả chỉ có khổ thôi? 
Sự thật thứ ba là hết khổ, tức là an lạc. Bụt có nói về an lạc rất nhiều. Ngài nói tới hiện tại lạc trú, nghĩa là trú trong an lạc ngay ở đây, ngay giờ phút hiện tại. Đó là một lời tuyên bố rất mạnh mẽ. 
Cho nên chúng ta phải dẹp bỏ khuynh hướng tìm cách lý luận, chứng minh tất cả chỉ là khổ, là một điều Bụt không chủ trương. 
Bụt chỉ muốn nói rằng ta phải công nhận sự có mặt của những đau khổ, phải tiếp xúc trực tiếp với những đau khổ, phải quán chiếu chúng thì mới tìm ra đường thoát. 
Bụt không bao giờ nói rằng: ‘‘Tất cả đều là khổ, anh không có đường thoát !’’

Về sự thật thứ nhất, Bụt nói khổ cần phải được nhận thức, cần phải được công nhận. 
Đây không phải chỉ là một lời diễn tả thực tại, mà chính là một ánh đuốc soi đường. 
Kinh Chuyển Pháp Luân nói: đây là khổ, cái này là khổ. Nghĩa là phải nhận diện cái khổ. 
Đây là một lời khuyên thực tập chứ không phải là một lý luận. 
Nếu anh khổ mà không nhận diện được thực trạng đau khổ thì anh làm sao đi xa hơn được. Nếu anh bị ho lao mà không biết rằng anh có cái khổ ho lao thì bệnh lao sẽ càng trầm trọng. 
Vì vậy, việc đầu tiên là phải nhận thức tình trạng khổ của anh. Nỗi khổ của anh là nỗi khổ nào, anh phải nhận diện. 
Người say thường nói rằng: ‘‘Tôi đâu có say !’’ Người đang giận thì nói: ‘‘Tôi đâu có giận !’’ Thái độ thông thường của chúng ta là như vậy. ‘‘Việc gì đâu mà tôi phải giận? Tôi như thế này mà anh nói tôi say à?’’ 
Thường thường chúng ta cũng không mấy ai công nhận nỗi đau khổ của mình. 
Muốn nhận diện khổ đau chúng ta phải sử dụng năng lượng của chánh niệm. Chúng ta phải sử dụng tuệ giác. Chúng ta phải nhờ đến tăng thân. Chúng ta phải biết nương vào thầy, vào bạn và vào sự quán chiếu của chúng ta, để có thể nhận diện niềm đau, nỗi khổ của chúng ta. Phải biết đó là niềm đau, nỗi khổ nào. Đó là hành động đầu tiên để chuyển bánh xe pháp.

Nhà Nguyễn nhất nhất cái chi cũng học TQ nên mới có cảnh này
"Nước ta cũng vậy, đương hồi Tự Đức là hồi mà nho học có tiếng là thạnh hơn hết từ xưa đến nay, thì người Pháp vừa chạy tàu xồng xộc sang. Bất kỳ thành nào, xổ súng bắn chơi một vài giờ đồng hồ, ấy là thành bị đổ, đua nhau kẻ đầu, kẻ chạy, kẻ chết. Triều thần có ông nào hơi biết một chút, xin biến pháp tự cường, thì bệ hạ ở trên phán xuống rằng: “Lẽ nào văn hiến như nước ta mà lại trở theo di địch”(!)
Một là tại Tống nho, hai là tại nhà vua. Nhà vua số là lợi dụng Tống nho làm mềm thần dân đi cho dễ cai trị, không ngờ mềm riết rồi không giữ được nước nữa! Kết quả đáng thương tâm thay!"
(Cái ảnh hưởng của Khổng giáo ở nước ta · PHAN KHÔI)

Yếu nhớt mà vẫn nghĩ mình ngon bởi mình là trung tâm vũ trụ. Đó là cái hại nhứt của đạo Khổng

Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

Người ráp bánh xe thứ 5

Tây có câu: bánh xe thứ 5 trong cỗ xe để tả người, tổ chức bị thừa ra trong bộ máy lâm vào cảnh bỏ thì thương, vương thì tội.
Các cụ nhà mình tuy không phát minh ra bánh xe nhưng cũng có biệt tài lắp bánh này.
Ví dụ như chữ nôm. Lịch sử VN rất thiệt thòi trong việc chứng minh quá khứ huy hoàng, cái nôi văn minh từ 4.000 năm trước 1 phần lớn ở việc không có chữ viết, không chế ra được chữ viết.
Tới khi TQ qua đô hộ, dần dần chữ tàu trở thành chữ viết của dân Việt.
Nhưng các cụ tính vốn tự tôn dân tộc rất cao, cái này ta biết rồi. Các cụ bèn chế thêm nét để chữ tàu thành chữ nôm.
Chữ nôm này đậm đà bản sắc dân tộc nhưng khó kinh khủng vì muốn học chữ nôm phải biết chữ tàu. Sau khó quá có ông mới bảo đúng là vẽ rắn thêm chân. Thành ngữ vẽ rắn thêm chân ra đời từ đó-về nghĩa nó na ná bánh xe thứ 5.
Sau tới đời Lê trung hưng ông cha ta còn phát minh ra 1 lối quản trị mà sau gần trăm năm Nhật mới học được. Đó là mô hình vua Lê chúa Trịnh. Chúa thực quyền nhưng vua lại chính danh. Đến thời Duy tân Minh trị thì Nhật bỏ, còn xứ ta thì vẫn còn nồng nàn.
Đó là chuyện xưa. Giờ đến chuyện nay. Ta biết rằng luật xứ ta mới xây từ quãng 1985 tới nay, tức tròm trèm 30 năm. Công nghệ chế biến luật thường lấy luật Tây tàu về cải biến, chỉnh sửa, bỏ bớt cho đơn giản để thành luật ta (na ná cách làm chữ nôm nhưng với hy vọng đơn giản hơn).
Đơn cử luật Doanh nghiệp rất cởi mở, rất được đánh giá cao như nếu để ý sẽ thấy luật này không có hướng dẫn xử lý vi phạm trong quá trình quản trị, họp ĐHCĐ, chuyển nhượng CP... Điều này làm tranh chấp trong quản trị, đại hội cổ đông, con dấu...thiếu căn cứ giải quyết, mà dân mình ai cũng khôn.
Giờ xin nói về bánh xe thứ 5 của doanh nghiệp, đó chính là ban kiểm soát, một thứ vẽ rắn thêm chân hoàn toàn đặc thù VN. 
Tham khảo tại http://trantuananh9.blogspot.com/2013/09/luat-doanh-nghiep-va-quan-tri-cong-ty.html
Việc lắp bánh xe thứ 5 này làm cho sự vận hành rối beng, mọi thứ trông xa thì tưởng luật tây, lại gần lại hóa đặc thù ai ơi. 
Vậy nên có thể kết lại rằng thói quen ráp bánh xe thứ 5 là thói quen tai hại cần phải bỏ nhất nhưng hỡi ơi, nó quá thâm căn cố đế. 

Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Lười là thông minh

Khối người đinh ninh rằng lười (làm biếng) là 1 chỉ dấu của thông minh. Bằng chứng đây:
(https://www.ohay.tv/view/nguoi-luoi-bieng-thuc-su-la-nhung-nguoi-thong-minh-nhat/1o2CP)
Và các cụ ta cũng tin thế. Truyện cổ hẳn hòi:
http://www.truyencuoihay.vn/truyen-cuoi-dan-gian/ken-re-luoi
" KÉN RỂ LƯỜI..
Người con gái nhà giàu nọ rất đẹp, trong làng bao nhiêu đám hỏi chẳng ai lấy được. Ấy là vì lão bố đưa ra một điều kiện rất dễ, mà cũng rất khó: ai lười nhất thì gả! Các anh chàng lười gần xa đến thi tài, rối cuộc cũng chẳng anh nào hơn anh nào, thành ra lão chưa kén được ông rể vừa ý. Lão phiền muộn, than thở, cho con gái mình cao số.

Một hôm, lão ngồi trên sập gụ, thấy một chàng trai không biết từ đâu đến, cứ đi giật lùi từ cổng vào. Hỏi thì nói là xin đến thử tài. Thấy cung cách kỳ dị như thế, lão phì cười, hỏi:

- Ngoảnh mặt lại đây xem nào! Ði đứng kiểu gì mà lạ lùng vậy?

Anh chàng vẫn không ngoảnh mặt lại, nói:

- Ông không bằng lòng cho tôi lấy con gái ông thì tôi cứ thế này mà đi ra, khỏi mấy công quay người lại.

Bấy giờ lão mới vỡ lẽ: anh chàng này quả thật không ai có thể lười hơn. Bèn gả con gái cho. "

Phân tích nhỏ:

- Lão Nhà Giàu: chứng tỏ giỏi giang, đầy kinh nghiệm. Bạn đừng nói với tôi về tích cũ nghèo thì giỏi, giầu thì dốt nhé, chuyện đó trật lấc.

- Lười nhất thì gả con gái đẹp cho: lão mặc định lười là thông minh đây nên mới treo giải con gái vừa đẹp vừa giàu. Nói cho ngay, con gái giờ mấy ai được cả 2 như vậy.

- Trời ơi. Thế mà lão đi chọn cái thằng đi giật lùi vô nhà hỏi vợ. Lão tưởng mình khôn, mừng chọn được rể thông minh mà quên mất nó quay đít vô nhà mình. Cái thứ quay đít đó chứng tỏ chả biết gì về lễ nghĩa lại là người được chọn. Thật cay.

Ngẫm lại dân mình khoái làm ngược, nghĩ ngược đúng là có gene. Bạn chỉ tôi xem ai làm xuôi mà thành công ở đất này đi.

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2016

Ông Kẹ


Định nghĩa ông Kẹ từ Harry Potter
" Ông Kẹ (boggart) là sinh vật có khả năng biến đổi hình dạng, nó sẽ biến thành thứ mà nạn nhân của nó sợ nhất. Ông Kẹ thường trốn ở những nơi tối tăm và đóng kín. Bởi vì nó thường xuyên thay đổi hình dạng nên có rất ít người biết hình dáng thực sự của nó là như thế nào. Một trong số đó là Moody Mắt Điên; trong Harry Potter và Hội Phượng Hoàng, thầy Moody với con mắt phép thuật đã khẳng định rằng có một ông Kệ trú trong ngăn bàn của phòng vẽ. Trong tập Harry Potter và tên tù nhân ngục Azkaban, thầy Remus Lupin đã dạy các học trò trong lớp Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám cách đối phó với ông Kẹ. Cách thông thường nhất để trị một ông Kẹ là chỉ đũa phép vào nó và hô "Riddikulus" (kì cà kì cục) trong khi nghĩ về điều gì đó thật buồn cười; phép thuật này có thể sử dụng để tiêu diệt một ông Kẹ đã suy yếu.

Ông Kẹ của các nhân vật:
Harry Potter — Một tên Giám ngục.
Ron Weasley — một con nhện khổng lồ.
Hermione GrangerGiáo sư McGonagall nói với cô rằng cô đã "trượt tất cả các môn"; nói cách khác là Hermione sợ thi trượt.
Neville LongbottomGiáo sư Snape.
Remus LupinTrăng tròn. Thầy sợ sẽ biến thành người sói.
Molly Weasley — Thi hài của những người bà yêu thương
Parvati Patil — Một xác ướp đầy máu. Trong phim thì đó là một con rắn khổng lồ.
Seamus FinniganNữ thần báo tử.
Dean Thomas — Một bàn tay biết đi.
Lord Voldemort — Xác chết của chính mình; thể hiện nỗi sợ hãi cái chết của hắn.[3]
Albus Dumbledore — Bóng ma của cô em gái đã mất Adriana.[4]

Tác giả J. K. Rowling đã nói rằng Ông Kẹ của bà cũng sẽ giống như của Bà Weasley: những người bà yêu thương chết hoặc chính bà bị chôn sống."

(https://vi.wikipedia.org/wiki/Sinh_v%E1%BA%ADt_huy%E1%BB%81n_b%C3%AD_trong_Harry_Potter)

Từ khi mở cửa VN bỗng nhiên đối mặt với các tình huống, những đại công ty mà với nền kinh tế nhỏ lẻ manh mún của mình chưa bao giờ ngờ tới, tưởng tượng ra như gần đây nhất là Formosa.

"Giấy phép xả thải cấp cho Formosa được áp dụng Quy chuẩn Kỹ thuật Quốc gia về nước thải công nghiệp sản xuất thép: QCVN 52: 2013/BTNMT. Formosa có công suât xả thải lên tới 45.000m3/ngày đêm. Theo quy chuẩn trên, với mức này được áp dụng ngưỡng xả thải trên 5000m3/ngày dù ở mức gấp 9 lần."

(http://viet-studies.info/kinhte/NguyenSyPhuong_MotThangKhungHoang.htm)


Vậy là quy định chưa lường tới có 1 họng xả khổng lồ như thế mà vẫn dám thông qua thì đúng là 1 trường hợp đối mặt ông kẹ điển hình.

Nói cho ngay thì ta cũng tự tạo ra ông Kẹ chứ không thụ động chờ nước ngoài tới. Các tập đoàn quả đấm thép là 1 ví dụ. Như Vinashine, ông Kẹ cỡ vài vạn tấn là vừa bỗng thoắt biến hình 53.000 DWT thì quy chuẩn nào, luật lệ nào chạy theo kịp. Ông Kẹ đó giá gần 100 ngàn tỷ VNĐ, còn ông Kẹ môi trường thì có giá bao nhiêu?

Còn người thường, đương nhiên cũng có ông kẹ thường. Hàng ngày chúng ta chẳng khoe khoang với nhau mãi về 4 Ệ, nào quen ông này bà nọ chức quyền ghê lắm, nhiều tiền rồi băng nhóm xã hội, nhờ cái xong ngay. Chẳng phải CSGT vẫn cho người vi phạm giao thông được quyền nhận trợ giúp bằng điện thoại trong vòng 3 phút đó sao.

Còn lãnh đạo, như TT Thiệu, khi nhận thức sâu sắc Mỹ bỏ rơi thật rồi thì chán nản tuyệt vọng nghĩ ra chiến thuật đầu bé đít to, có nhiêu tiền thì bảo vệ lãnh thổ bấy nhiêu, cũng là bị ông Kẹ hù cho chết khiếp.

Cuối cùng, xưa VN cũng có ông Kẹ gọi là ông Ba Bị:

Ông Ba bị 9 quai 12 con mắt, chuyên bắt trẻ con

dùng để hù con nít.

Theo bạn là chỉ ai, nguồn gốc từ đâu, có ảnh hưởng gì tới nhận thức ngày nay không?


Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Di truyền hay tiến hóa

Sir Darwin cha đẻ thuyết tiến hóa là 1 con người nổi tiếng khắp thế giới, đặc biệt ở khối XHCN cũ và dĩ nhiên cũng tuyệt đối đúng ở VN mặc dù ổng cũng đúng cỡ 50% thôi (50% còn lại của ông Mendel).
Sở dĩ như vậy vì Darwin chưa quan sát mấy quá trình tiến hóa xứ ta.

TH1: Thiết lập quan hệ
Xưa ông bà hay nói: miếng giầu là đầu câu chuyện. Giầu ở đây là trầu, đừng hiểu nhầm là giầu có.
Thời bao cấp thì Samit nói ít hiểu nhiều, 555 vừa nằm vừa ký, Sông Cầu còn lâu mới ký. Các bố hồi đó kém thiệt, nó đầu độc mình mà lại lấy làm sướng.
Giờ thì tiến hóa hơn nhiều rồi: bữa nhậu là đầu câu chuyện hay phòng bì trị bá bệnh thay thế hoàn toàn món xuyên tâm liên trị bá bệnh xưa.

TH2: Giải quyết vấn đề
Xưa thì cứ đơn giản để lâu cứt trâu hóa bùn rồi đem bón cây, rất đơn giản.
Giờ cú hóa bùn này được áp dụng vô cả ngành tài chính nhưng đang loay hoay món nợ xấu ủ kỹ rồi mà chưa biết bón vào đâu.
Vậy mà có người không chịu học sử, cứ nhận là giải pháp mới, tồng chí Darwin duyệt rồi, đe nộp quyển tận tới Sir Nobel.
Vậy là chúng ta 1 mặt đề cao Darwin, mặt khác lại làm theo Mendel.


Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Câu chuyện niềm tin

Niềm tin ai cũng biết là quan trọng. Có niềm tin là có tương lai. Nhưng tin cái gì và tin như thế nào mới là chuyện.

Chuyện 1
Tây tin ở hoa hồng còn ta tin ở đất và vàng
Tin ở hoa hồng có nghĩa là tin vào cái đẹp, là có thể bình tâm thơ thới thưởng thức cái đẹp. Nó nâng tinh thần con người lên tầm người, thoát con.
Ta thì thái bình mua đất, không êm trữ vàng. Chả tin vào cái gì ngoài vật chất, mà vật chất ấy phải không mang đi, bê đi đâu được hoặc phải gọn nhẹ giắt, giấu vô cạp quần chạy loạn được. Việc tin trong lo sợ như thế nó níu người ở tầm con, mãi chẳng nên người văn minh được.

Chuyện 2
Tây để vàng trần, ta về ta bọc nilon
Thoạt tiên quá tiện quá lợi cho đến ngày cần bán thì lại bị trừ tiền vì bao rách, bao bể. Hỡi ôi, niềm tin đặt nhầm chỗ vô bao nilon chứ không tin vào vàng nữa rồi.
Chiếc áo không làm nên thày tu nhưng với ta không mặc áo thầy tu thì rứt khoát ta không nghe thầy giảng.

Chuyện 3
Đa cấp hay là Ponzi
Chuyện này thực ra tây cũng bị, nhưng sao ta hay bị nặng.
Tại sao lại tin vào chuyện chỉ góp vốn, nói chuyện là thu lãi lớn?
Cách lý giải thì có nhiều, nào là tham, nào là dại, nào là gian. Đúng cả, nhưng nguyên nhân của mọi nguyên nhân lại là do thiếu niềm tin.
Nghe có vẻ ngược ngạo. Cả tin thì mới bị lừa chớ đa nghi mà lại bị lừa sao.
Chính vì chung sống với không có niềm tin mà con người trở nên cả tin vô những chuyện thậm chí hoang đường.
Nói tóm lại bộ lọc tin hay không tin hỏng rồi. Đó mới là vấn đề.
  

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Bạch Tuyết vs. Quái thú: Ai thắng


Chuyện nàng Bạch Tuyết lẻn vô nhà 7 chú lùn rồi dùng sắc đẹp, trí thông minh, chịu nạn để thu phục cả 7 chú là 1 bài học quản trị trứ danh:
- Vô khi không có ai ở nhà: lỗi thuộc 7 chú lùn ỉ i không khóa cửa
- Điềm nhiên ăn mỗi dĩa 1 chút, chọn 1 giường để ngủ: không ăn trong 1 dĩa vì nạn nhân không còn gì để ăn sẽ phát khùng.
- Nhân mắc nghẹn táo bèn giả chết để kêu gọi lòng thương
KL: thu phục nhân tâm bằng cái đẹp sẽ làm mọi người quên đi mình bị ăn bớt và sẵn sàng đoàn kết xung quanh Bạch Tuyết
Nhưng khi người ta không đẹp mà lại xấu xí thì thu phục nhân tâm bằng cách nào?
Tuy xấu xí nhưng lại chơi đẹp. 
Kinh nghiệm chỉ ra rằng cái nết đánh chết cái đẹp. 
- Cứ dùng chiêu cây gậy và củ cà rốt là xong tất.
Nhưng quái thú đặc biệt ưa thích, dễ chinh phục nữ nhân và nam nhân yểu điệu 1 chút chớ khó có hiệu quả như BT toàn quản trị nam nhân.
- Xây dựng đội hậu cung của mình và cho các cung nữ cạnh tranh nhau, nói xấu nhau...rồi tất cả sẽ quay ra tuân phục và bợ đỡ quái vật.
Như vậy BT và 7 chú lùn là bài học quản trị tốt cho môi trường nam tính cao và Người đẹp&Quái vật thể hiện ưu điểm trong môi trường âm tính trội.