Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Di sản


Mặc dù số người tài năng chiếm khoảng 5% trên tổng số nhưng đáng ngạc nhiên là di sản họ để lại cho đời sau chỉ chiếm khoảng 1%.
Các cụ xưa nay rất đặt nặng di sản:
Làm trai cho đáng nên trai
Qua Đông đông tĩnh, qua Đoài đoài yên
nhưng yên xong thì đời sau mất tăm mất tích. Chẳng có gì để lại, chứng minh cho đời sau.
Cụ Nguyễn Công Trứ thì cụ thể hơn:

Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông.
Hề hề. Cái danh đó chính là di sản.
Khi khuất núi hầu như trên bia mộ chỉ sinh được năm sinh, ngày mất, quê quán...công trạng là con số không, giống AQ khi ký tên trước khi bước lên đoạn đầu đài.
Đó là nói về bạch đinh, còn những nhân vật quyền thế thì sao?
Nhìn lại gần đây a 6D thì có đường dây 500KV để đời, a 6K thì bỏ ống được chút $, còn a 3X, ưu ái lắm cũng chỉ thấy có nón bảo hiểm cho dân đi xe 2 bánh.
Di sản cũng khó lắm thay
Gần đây có người đề xuất cả nước mắt làm di sản, thương thay, khó thay.

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Sự tích con tì hưu


Con tì hưu được bà con bày đầy trên bàn làm việc, ở nhà...thực ra là 1 con không có thật, do bà con bên Tàu tưởng tượng ra.

Mà sao lại tưởng tượng ra được chuyện có ăn mà không có ị để rồi thành linh vật giữ của.

Nhớ hồi trẻ đọc Samuelson tới đoạn các kinh tế gia từ đời này sang đời khác loay hoay không giải thích nổi vì sao có tình trạng lạm phát lấy làm ngạc nhiên lắm. Cứ nghĩ, thì của cải vật chất làm ra ngày càng nhiều, tiền in đối ứng nhiều. Không bị rơi vãi, kẹt đâu đó là chuyện lạ. Mấy cái đó hình thành lạm phát tự nhiên giống như trong ruột người khi nào uống thuốc xổ xong chẳng nhẹ đi 2-3 kg.

Đúng là tư duy biện chứng nhỉ.

Nhớ anh 3 Duẩn ngày xưa cũng hùng hồn: CNXH thì làm gì có lạm phát, nên in tiền thoải mái. Tới 40 năm sau ca ca Nghĩa cũng còn phát biểu ngân hàng tự in tiền được thì không thể chết.

Nghĩ làm viết ngay 1 bài chứng minh sự tất yếu của lạm phát. Viết xong thì mới ngớ ra mình mới chứng minh chuyện ăn vô mà quên mất chuyện ị ra.

Nên vấn đề lạm phát vẫn còn nguyên đó và hoá ra việc tạo ra con tì hưu là do gene.

Ngày nay nhiều người Tết đến hay chúc theo kiểu con tì hưu:

- Chúc bác tiền vô như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cafe phin. Là tôi lại nghĩ tới cái vụ quên ị đó.


Trồng cây cổ thụ
Trường cũ chuẩn bị kỷ niệm 50 năm. Lớp trưởng hỏi tặng gì? Tôi bảo 1 cây gốc = bắp đùi nữ.
Lý do là mình lớp hậu sinh, trồng khi trường có tuổi rồi. 
Chỉ bậc tiền bối mới trồng cây nhỏ lúc trường mới sinh thôi.
Không thấy các bác lãnh đạo giờ tuyền trồng vậy à.
Trước cứ hay cười vụ trồng cây gì mà to đùng đùng, đáng ra phải trồng cây nhỏ nhỏ cho nó lớn lên từ từ chớ.
Hoá ra các bác cũng biện chứng, kế tục truyền thống phết.

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Kỹ năng giải quyết vấn đề


Việc gì cũng có cách giải quyết, trừ cái chết
(Phương ngôn)
Thu lượm được 1 số phương pháp giải quyết vấn đề, mà toàn là vấn đề hóc búa đưa lên đây phục vụ các bạn.

Thứ nhất
Thế nào là vấn đề hóc búa: Hóc búa giống như tính huống con lừa giữa hai bó cỏ
(http://trantuananh9.blogspot.com/2012/12/con-lua-giua-hai-bo-co.html)

Lừa vốn ngu, ưa nặng mà đứng giữ 2 bó cỏ thơm ngon như nhau thì không biết chọn bó nào rồi đói quá mà chết. Giống như ông bà hay nói ngồi trên đống vàng mà chết.
Nhưng tôi đồ rằng chỉ có con lừa-học giả mới nghĩ vậy. Thực tế lừa đâu cần nghĩ, khi đó bao tử quyết chớ đầu có được quyền quyết quái đâu. Nên thực tế sẽ là lừa ta nhào vô ăn bó này 1 ít, bó kia 1 chút. No rồi lấy móng giẫm nát phần còn lại, hôm sau khỏi ăn.
Tình huống này giống khối người, khối nhà, khối nước hỉ.
Thứ đến là cách giải quyết vấn đề:

- Cách của dân Tây: quét rác tấp vô dưới thảm.
Tụi đó trời lạnh nên ưa dùng thảm. Vậy thì cái gì dơ là tấp xuống dưới. Bên trên vẫn ngon lành cho tới ngày thối thảm.
Dân mình ít có thói quen xài thảm nên hơi khó áp dụng.
Nếu để ý thì dân VN cũng có chiêu tấp rác vào xó nhà trong 3 ngày Tết không hốt vì sợ hao tài.

- Cách của dân Do Thái: đá ống lon (ống bơ) rỗng lên dốc
Ruột xài xong rồi còn vỏ lon thì phải xử lý. Bằng cách nào. Bằng cách đá nó ra xa nhà mình, lên dốc. Món này khó, như nghệ thuật trình diễn. Phải cao thủ mới làm được, đá đều 2 chân mà người vẫn thăng bằng. Đúng chỉ tụi khôn như Do Thái mới xử được chiêu này.
Còn dân ta thì đơn giản là vứt rác qua nhà hàng xóm, hơi đâu mà trình diễn.

- Cách của dân Trung Đông: đà điểu vùi đầu trong cat
Nhiều bạn cười cách này nhưng oái oăm là cách này được nhiều người xài nhất, xài thường xuyên nhất mà các bạn cứ gọi tránh ra là mũ ni che tai, 3 không rồi mặc kệ nó...

- Thế còn cách của dân ta thì sao, có không?
Dân ta có chiêu để lâu cứt trâu hoá bùn cũng ngoạn mục. Cứt trâu ít thối, để lâu còn làm được khối thứ như phân khô, chất đốt...nên bạn đừng sốt ruột khi thấy ta làm cái chi cũng rề rề, thậm chí còn vỗ ngực Hà Nội không vội được đâu.

Có người cắc ké hỏi thế bãi phân người để lâu có hoá bùn không? Thúi quá sao chịu nổi?
Sao không nhỉ. Dắm quan còn thoảng thoảng như mùi lan mùi huệ thì thối mấy chả chịu được.

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Thích trâu hay khoái gà

Gà nuôi thì luôn to, nhiều thịt, nhiều trứng và hiếu chiến hơn gà rừng còn trâu nhà lại nhỏ bé, hiền lành, thua xa lắc trâu rừng. Vì sao vậy?
Lý do rất Misurin. Nuôi gà thì người nuôi chọn con nào to khoẻ, hiếu chiến nhất trong đám gà nuôi để làm giống. Cứ thế hàng trăm năm trôi qua thì gà nhà so với gà rừng cứ như dân Hàn so với dân Triều tiên vậy.
Còn trâu thì lại ngược lại. Nhưng con trâu to lớn, hung hãn thì phải đập chết ăn thịt gấp không thì chúng phá rào dẫn cả bầy trâu nghé chạy vô rừng mất. Cũng thế, hàng trăm năm trôi qua, con nào khoẻ yếu phân minh.
Kết luận: to nhỏ do con người. Vì cầm cái được mà gà dưới tay người thì to. Vì người yếu so với trâu nên chú nào nhỏ yếu thì mới ở lại được.

Hết chuyện vật nuôi tới chuyện người.
Sau thế chiến 1, nước Phổ (Đức) bại trận. Vua Phổ gấp rút cải cách lại quân đội. Cha đẻ của lý thuyết quân sự hiện đại được vời đến và lý thuyết chọn lựa 4 loại sỹ quan nổi tiếng ra đời.
Ông phân ra:
1. Loại sỹ quan vừa làm biếng vừa dốt: loại này chiếm số đông vì bản tính con người là vậy.
2. Loại sỹ quan vừa làm biếng nhưng giỏi: ít
3. Loại sỹ quan vừa chăm vừa giỏi: quá quý
4. Loại sỹ quan vừa chăm nhưng dốt: cũng đông kha khá.
- Loại 1 loại đi thì lấy ai làm, đây là dạng chỉ đâu đánh đấy và vô hại nên giữ lại
- Loại 2 làm biếng mà vẫn nổi bật lên được chứng tỏ tài, cho làm tướng chỉ huy
- Loại 3 là xương sống của quân đội: làm tham mưu hoạch định
- Loại 4 làm mà làm ngu thì chỉ có phá nên phải loại ngay, loại gấp không thì băng này sẽ phá tan quân đội.
Anhxtanh cũng nói người giỏi sẽ thua người ngu vì chúng quá đông. 
Khi 1 hệ thống mà loại 4 nhan nhản thì hệ thống đó thua là đúng.
Có bạn hỏi, quân đội Đức giỏi sao thua. Lý do nằm ở đây: https://vi.wikipedia.org/wiki/Heinz_Guderian
Hay như Nhật, trường hợo đô đốc Yamamoto cũng vậy: https://vi.wikipedia.org/wiki/Yamamoto_Isoroku

Bổ sung nhân đợt ngập và kẹt xe lịch sử thứ 3 ngày 15-09-2015:
Công thức thần thánh
Dốt + biến đổi khí hậu = ngập nặng
Tối ưu chắc là nên lai. Con của gà trống và trâu cái thì vừa đẹp vừa khỏe. 

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Cuộc sống đơn giản là như vầy



Miếng tag Levis này như 1 bức tranh. Nói đơn giản nhưng mỗi người nhìn vào sẽ chú ý vào 1 thứ.
- Người thích bao quát thì chú ý miếng tag: da or giấy, sao bền thế
- Người mua săm soi sắc nét or not. Gin or fake
- Người muốn khoe khéo nhìn vô original riveted đinh tán đẹp không
- Chất liệu vải XX cho người ăn chắc mặc bền mà lại phải đúng loại vải 9 OZ XX chẳng hạn.
- Người mập ốm lại quan tâm tới W, L bi nhiêu
- Rồi xì tai: 501, 508....người ta sẽ nhìn mình như thế nào.
Cuối cùng, phổ quát nhất là sợ bục đũng quần: 2 người 2 ngựa đang kiểm tra chất lượng quần. Rách hay không rách.
Kéo nhẹ quá thì ra diễn, mạnh quá rách thì ai mua. Nó giống như khi bạn phải lựa chọn. Phải hay trái đây, suy nghĩ, nhấc lên đặt xuống, giằng xé trong suy nghĩ, trong nội tâm. Đúng sai, tình lý, hiện thực, ước mơ...phức tạp vậy mà cuộc sống vẫn cân bằng chớ không như nhiều người tưởng 2 người 2 ngựa cùng về 1 phía sẽ việc gì khó cũng thành công. 
Như vậy trong sâu thẳm mỗi người cần có chỗ trú an toàn, 1 lưới bảo hiểm mình chắc sống sau khi phi thân.
Nhiều bạn nói Tây dũng cảm, máu khởi nghiệp. Ta hãy xem vì sao:
- Thứ nhất họ an sinh xã hội tốt, thậm chí 1 số nước còn bị chê bao cấp quá khiến mất động lực làm việc. Đây là vấn đề gây tranh cãi vì mấy nước Bắc Âu an sinh rất cao mà làm ăn cũng rất tài. Nói nôm là không sợ chết đói.
- Không kỳ thị, coi rẻ người thất bại. Ví dụ như cho phá sản 3 lần, quá tam ba bận. Chỉ cần nhìn người khuyết tật Tây thành danh thì thấy. Còn xứ mình giỏi lắm cũng tàn nhưng không phế.
- Cơ hội đa dạng. Nhiều đường để lập thân, làm giàu chứ không phải như ta xưa thì chỉ biết phải có danh gì với núi sông, giờ thì lại chỉ biết có tiền.

Ngoảnh nhìn lại trước VN anh hùng  phần lớn do có hậu phương lớn, vững chắc Liên xô, Trung quốc.
Như vậy, cuộc sống đơn giản là làm sao cho người dân cảm thấy an tâm, tự tin khi bước tới. 
Các cụ chả nói:
Mạnh vì gạo, bạo vì tiền
rồi: Bần cùng sinh đạo tặc đó thôi.  

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2015

Thời gian và chứng khoán



05-12-2019
Những ngày làm CTV
Một buổi sáng 1999, ghé sạp báo thấy có tờ tạp chí mới về ngành mình đang làm – chứng khoán bèn mua mang về cơ quan đọc. Cầm trên tay ấn bản đầu tiên của tạp chí đầu tư chứng khoán điều đầu tiên nhìn thấy là phong cách chuyên nghiệp của trang bìa. 
Cũng dễ hiểu vì nó có cơ quan chủ quản là bộ KHĐT. Ngày ấy những tờ báo như  VIR, Đầu tư của bộ là những tờ có uy tín, chất lượng viết về kinh tế, kinh doanh ở Việt nam thu hút được đông bạn đọc và giới doanh nhân nước ngoài.
Vì là tờ đầu tiên nên tôi đọc kỹ càng lắm, và thấy phấn khởi vì đây là dấu hiệu cho thấy thị trường chứng khoán chắc chắn sắp đi vào hoạt động.
Dạo đó, những người biết về TTCK còn rất ít, khi tôi nói làm ở Trung tâm giao dịch chứng khoán Tp.HCM (tiền thân của Hose) thì mọi người ngơ ngác, hỏi đi hỏi lại mấy lần, có người còn nói chọn nghề chi mà xa xôi thế, chắc 20 năm nữa mới phát triển. Có người gởi đồ cho tôi còn ghi Ủy ban trứng khoáng….
Nói thế để các bạn thấy truyền thông quan trọng như thế nào, nay Bộ KHĐT chơi lớn vậy thì chúng ta hiểu là Chính phủ đã rất quyết tâm mở cửa thị trường.
Nghĩ vậy nên tôi bàn với mấy anh em trong phòng quản lý thành viên ( quản lý các công ty chứng khoán là thành viên của TTGDCK, Sở GDCK) là mình góp một tay vô viết bài cho tạp chí ĐTCK. Việc này vừa có lợi giúp công chúng hiểu được thị trường chứng khoán và cũng là dịp để anh em trau dồi thêm nghiệp vụ, khả năng viết lách và có thêm thu nhập…
Mấy anh em gồm Tô Đình Khôi, Hoàng Tuấn Cường, Dương Quang Phú, Nguyễn Hữu Tuấn, Võ Hoài Anh và tôi tới gặp anh Chính  là trưởng đại diện tạp chí ĐTCK tại Tp.HCM bàn việc phối hợp, ở đây chúng tôi cũng gặp anh Nguyễn Hồng Phó TBT khi ấy là phóng viên trẻ mới ra trường. Buổi gặp rất vui do tất cả anh em cùng chí hướng và anh Chính là người có kinh nghiệm làm báo với vốn tiếng Anh rất tốt.
Nhóm về mới phân công nhau, người viết bài giới thiệu chứng khoán là gì, thị trường chứng khoán abc, người giới thiệu về hoạt động của công ty chứng khoán, môi giới rồi quỹ đầu tư hoạt động ra sao cho đến nhà đầu tư cần biết những gì, làm gì để bảo vệ mình, đọc bảng điện, ký hiệu rồi báo cáo tài chính, chỉ số…nguồn tài liệu thì sẵn, nhưng khó là phải chuyển nó thành ngôn ngữ báo chí sao cho không sai mà vẫn đơn giản, dễ hiểu và thu hút được người đọc.
Có những bài được đăng liền, có những bài trễ. Có bài phải sửa nhiều, có bài được yêu cầu viết dài ra, viết thêm hoặc bị cắt ngắn lại. Một thời gian ngắn anh em quen tay viết đều đều thì thị trường đi vào hoạt động, thế là lại thêm mục diễn biến thị trường như kiểu tường thuật bóng đá, phân tích thị trường.
Nghiêm túc mãi thì cũng khô nên chúng tôi tìm thêm những mục liên quan như đố ô chữ, kinh nghiệm đầu tư, thành ngữ đầu tư từ báo chi nước ngoài bổ sung cho phong phú…
Có những bài khi mới viết chỉ là thuần dịch thuật như viết về hoạt động của CTCK, rồi kỳ qua kỳ, khi mình viết tới nghiệp vụ nào, phòng ban nào lại phải tìm thêm tài liệu để đọc hay hỏi các bạn làm trực tiếp ở CTCK cho hiểu để viết cho đúng. Hay những mục giới thiệu cách tính chỉ số PE, EPS…thì khi BCTC của công ty ra, mình lại phải tính toán, so sánh xem mình tính vậy so với các nguồn khác như CTCK, quỹ có sai lệch gì không, vì sao? Trông vậy chớ tỉ mẩn, tốn thời gian mà khi viết ra cũng có được một đoạn ngắn.
Có những kiến thức ngỡ như chuẩn mực, xương sống khi học nhưng khi thị trường đi vào hoạt động thì gặp những thử thách như lý thuyết thị trường hiệu quả. Lý thuyết thì cho rằng thông tin phản ánh vào giá và con người suy tính một cách hợp lý. Nhưng cuộc sống thì lại đa dạng, thế là lại lần mò tìm hiểu, giới thiệu về tâm lý hành vi trên thị trường.
Hay có những thuật ngữ dịch từ tiếng Anh qua chưa thống nhất được cãi nhau chí chóe, rồi khi bài ra, nhiều người phản hồi từ đó chưa đúng, từ này không chuẩn hay sai ngữ nghĩa…
Giờ thỉnh thoảng ngồi lại với nhau, người còn làm ở trong ngành chứng khoán và lien quan như UBCKNN, Hose, CTCK, Quỹ, Kiểm toán, người ra ngoài mở DN, người ở nước ngoài… chúng tôi đều nhắc lại thời làm CTV cho tạp chí ĐTCK như 1 kỷ niệm đẹp của một thời trong trẻo, nhiệt huyết muốn chung tay góp sức cho TTCK. Khi chưa hoạt động thì tuyên truyền giới thiệu kiến thức cơ bản, khi thị trường hoạt động thì hỗ trợ thông tin truyền tải được nhanh chóng chính xác, khi có điều gì khúc mắc sai lệch với thực tế thì tìm tòi giới thiệu kinh nghiệm của nước ngoài.
Những kỷ niệm cũng không kém phần lãng mạn vì mọi người trong nhóm khi ấy còn chưa lập gia đình đều lấy tên người yêu, người trong mộng ra làm bút danh. Giờ mà vợ hoặc chồng soi lại quãng đấy thì khối anh tái mặt. Cũng vì lý do đó mà người đọc cho tới giờ cũng hầu như không biết sự cộng tác chặt chẽ, nhiệt tình của nhóm thành viên của P.QLTV TTGDCK Tp.HCM  với ĐTCK vào những ngày đầu khi tạp chí mới ra đời.   
Tp.HCM ngày 05-12-2019


15 năm trôi qua vùn vụt. Mới ngày nào là năm 2000. Vào năm đó, TTCK Việt Nam đi vào hoạt động. Sáng sáng vài chục nam thanh nữ tú từ các công ty chứng khoán lại tập trung vào căn phòng lối hơn 200 m2 gọi là sàn giao dịch tại trung tâm giao dịch chứng khoán Tp.HCM (Hostc) để ngồi gõ lệnh mua bán nhập vô hệ thống giao dịch.

Sàn giao dịch nằm tại tầng trệt khu nhà B, trước vốn là nhà cho thư ký, thượng nghị sỹ chế độ cũ mỗi khi về họp tại hội trường Diên Hồng phía trước làm việc, ngủ nghỉ. Khi cải tạo thành sàn thì tiến hành đập tường nối thông nên có hai hàng, mỗi hàng 4 cột tướng. Điện chạy nổi được lấy từ mạng âm tường có sẵn từ xưa, PCCC trang bị 4 bình chữa cháy lớn bên ngoài (dĩ nhiên là không có khái niệm cảm ứng báo cháy).
Thoạt tiên có 12 bàn giao dịch. Bàn này do Bách vẽ kiểu, mà vàng, màn hình CRT được dấu trong hộc, khá đẹp. Mỗi bàn có 2 màn hình giao dịch, màn hình giữa dành cho CTCK để truyền số liệu. CTCK sẽ truyền lệnh vô cho đại diện sàn bằng máy fax, điện thoại bàn, di động or qua màn hình ở giữa.

Với phương thức này thì tự động ở đâu không biết, khi lệnh đến thì đại diện sàn bắt buộc phải gõ thủ công để nhập vô hệ thống. Như vậy thông thường mỗi bàn sẽ có 2 người nhập lệnh, 1 người đọc và soát lệnh.

Khi mới ra thị trường sôi sùng sục, nhà đầu tư xếp hàng từ 5h sáng, nóng đến mức bản tin của Host phải đăng tin: dự kiến ai mua sẽ phải giữ 90 ngày, không được bán liền - dĩ nhiên là tin dọa.
Khách như thế nên xuất hiện tình trạng bên ngoài gọi là tranh mua khi thị trường lên, tranh bán khi xuống còn giới trong sàn gọi là đua lệnh.
Mấu chốt là chỗ này, ai nhập lệnh được nhanh vì ưu tiên lệnh vào trước ưu tiên trước. Trước khi được chấp nhận làm đại diện sàn thì ngoài giấy phép hành nghề môi giới còn phải qua huấn luyện sử dụng phần mềm DCTerm. Test thử cho thấy để nhập xong một lệnh chừng 20 ký tự trên bàn phím PC mất hơn 3 giây rưỡi.

Ngoài kỹ năng nhập lệnh nhanh thì tốc độ truyền lệnh từ CTCK tới sàn giao dịch sao cho nhanh cũng là một vấn đề.

Bây giờ ngồi giữa smartphone rồi đường truyền băng thông rộng khó hình dung về thời sử dụng internet bằng dial up, rồi cân nhắc mãi xem việc truyền lệnh vào rồi công bố thông tin thị trường ra thì hạ tầng viễn thông có đáp ứng nổi không vì hồi đó mới dùng tới giao thức X25.

Tới năm 2008 giao dịch trực tuyến ra đời đã dẹp bỏ được tình trạng nghẹn cổ chai trong khâu nhập lệnh này.

Như vậy sự cạnh tranh về thời gian từ những năm 2000 được tính bằng giây thì qua giao dịch trực tuyến đã tính tới phần trăm (%) giây.

Có một điều thú vị là khi lập dự án xây dựng lại tòa nhà B cao 12 tầng thì nhiều người đã rất hi vọng các CTCK sẽ thuê ngay vì một lý do đơn giản là nếu truyền lệnh từ đó vào hệ thống giao dịch sẽ rút ngắn được thời gian tính bằng % giây tùy theo khoảng cách.

Đối với công chúng đầu tư thì thời gian được thể hiện bằng tốc độ thay đổi xanh đỏ trên bảng điện tử. Có lẽ chờ đèn đỏ dưới trời nóng 40 độ còn chưa khó chịu bằng độ đỏ trên bảng điện. Mới phút trước còn xanh ngăn ngắt mang lại sự mừng vui hoan hỉ thì đỏ lại mang cảm xúc trái ngược. Có trải qua những thời khắc đó mới thấm thía thế nào là bầy thú điện tử.

Tiếp xúc với tốc độ cao thì con người trẻ phù hợp nên nhân lực ngành chứng khoán từ CTCK, Quỹ, SGDCK, UBCK… so với các ngành khác cũng trẻ hơn nhiều. Những đại diện giao dịch tại sàn ngày nào giờ đa số trở thành tổng giám đốc, giám đốc…các CTCK, CTQLQ…

10 năm là một khoảng thời gian quan trọng để đo đếm sự thành bại của cá nhân, tổ chức. Nhà nước, tổ chức cũng cũng thường đặt ra kế hoạch 5 năm, 10 năm. Nếu 1 cá nhân làm trong 1 tổ chức, làm giàu…sau 10 năm sẽ đạt những kết quả, thành tựu. Còn nếu sau 10 năm mà không thành tựu thì coi như lựa chọn nghề nghiệp, lĩnh vực kinh doanh sai.

Nếu ta để ý sẽ thấy TTGDCK Tp.HCM từ khi hoạt động phục vụ thị trường năm 2000 là đơn vị hành chính sự nghiệp, tới năm 2007 được nâng cấp chuyển đổi thành SGDCK, là một công ty TNHH 1TV và 2015 lại có kế hoạch sáp nhập với HNX để trở thành SGDCKVN.

Như vậy chu trình 10 năm đã được rút ngắn xuống còn 7,8 năm. Ảnh hưởng của thời gian, của công nghệ lên tất cả các thành phần liên quan đến TTCK là không thể phủ nhận và chúng ta đều được hưởng lợi từ sự tăng tốc này.



Ghi chú:

- Thuật ngữ dial-up là khái niệm quen thuộc đối với nhiều người. Nhất là khi internet trở nên phổ biến, dial-up được rất nhiều người sử dụng để kết nối vào hệ thống thông tin toàn cầu này. Khái niệm về dial up nhìn theo góc độ chuyên môn đơn giản là một phương pháp nối kết trong đó người sử dụng phải quay số (dial) tới số của đích mà người đó muốn kết nối. Hai môi trường hỗ trợ cho dial-up là PSTN và ISDN (Mạng điện thoại công cộng và mạng tích hợp dịch vụ số).

Dial-up có thể giúp kết nối một người dùng ở xa vào hệ thống LAN, kết nối LAN-to-LAN hay dùng làm đường backup cho các đường liên kết leased line, X25 hay Frame Relay.

Dial-up là phương pháp kết nối có chi phí thấp và tiện dụng, có thể thực hiện mọi lúc, mọi nơi. Nhược điểm của dial-up là tốc độ và độ tin cậy không cao như các công nghệ khác.

Phương pháp Dial-up hiện nay thường dựa vào giao thức truyền thông PPP (point-to- point protocol.

(nguồn: https://voer.edu.vn/m/gioi-thieu-ve-dial-up/db37eca7)

- Giao thức X.25 là một đề nghị của CCITP (ITU) định nghĩa các kết nối từ thiết bị đầu cuối và máy tính đến mạng chuyển mạch gói. Nhiều công ty đã sử dụng X.25 thay cho đường quay số hay đường dây thuê bao, để thiết lập liên kết với các văn phòng hay người dùng ở xa. X.25 là một dịch vụ chuyển mạch gói được thiết lập tốt (hiện nay có lẽ hơi lỗi thời), trước đây được sử dụng để nối kết các thiết bị đầu cuối ở xa với các hệ thống chủ. Dịch vụ này cung cấp các kết nối any-to-any cho các người dùng đồng thời. Các tín hiệu từ nhiều người dùng có thể được hợp kênh (multiplex) thông qua giao diện X.25 vào mạng chuyển mạch gói và phân phối tới các nơi khác nhau. Giao diện X.25 hỗ trợ tốc độ đường truyền lên tới 64 Kbit/giây. Giao thức này được CCITT chuẩn hóa vào năm 1976, được tái xem xét nhiều lần, và nâng lên tốc độ 2Mbit/giây trong lần tái xét vào năm 1992. Kiến trúc chuyển mạch gói của X.25 có các ưu điểm lẫn khuyết điểm. Các gói thông tin được định hướng thông qua một mạng lưới dựa vào thông tin địa chỉ đích trong tiêu đề của gói dữ liệu. Người dùng có thể kết nối với nhiều nơi khác nhau, không như các mạng chuyển mạch điện, trong đó chỉ tồn tại các đường dẫn giữa hai điểm. Tuy nhiên vì đây là mạng chia sẻ, sẽ có những trì hoãn khi lưu lượng gia tăng.

(nguồn: http://tratu.soha.vn/dict/en_vn/X.25)

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Bí mật của sự nhất quán

Đặng Tiểu Bình đề ra thao quang dưỡng hối và chiến lược náu mình chờ thời được thực hiện nhất quán tới Hồ Cẩm Đào, đáp ứng chiến lược này thì các TT Mỹ tới thời Obama cũng đáp ứng 1 cách hòa hợp. Đó là nâng đỡ và tôn trọng sự mạnh dần lên của TQ.
Tới Tập Cận Bình vươn vai đứng dậy bỏ sự nhất quán thao quang dưỡng hối đi, hơi thở kẻ số 2 phà nóng rực vô ót người số 1. Tất nhiên là chả ai tự nguyện nhường ngôi đại ca. 
Vậy nếu Tập kiên trì thao quang dưỡng hối thì Trump có làm như hiện nay không?
Ổng vẫn làm nhưng lôi kéo sự ủng hộ của dân Mỹ, của đồng minh khó hơn nhiều vì cây kim vẫn chưa lòi hẳn ra khỏi bọc.
Khi TQ từ bỏ nhất quán thì Mỹ cũng vậy, cho nên nói duy trì sự nhất quán là 1 việc vô cùng hệ trọng.

Sự học ở xứ ta vốn chịu ảnh hưởng của giáo dục Liên xô, Trung Quốc. Nghĩa là coi trọng các môn khoa học tự nhiên hơn các môn văn sử địa...là KHXH.
Nên nhiều (chắc quãng 50% và đặc biệt là nữ) chịu thiệt thòi vì thực ra nghiên cứu hiện đại chỉ ra con người có đến 07 loại trí thông minh mà khi đánh giá, thi cứ thì 1 loại trí khôn lại được đề cao quá đà.
Tuy vậy, đó là khi học chứ khi ra đi làm lại khác. Lúc này thì những người học kinh tế, tài chính,...những ngành liên quan đến KHXH nhiều hơn là liên quan đến KHTN lại thắng thế.
Có mấy anh kỹ sư, bác sỹ mà ngoi lên được giám đốc, kế toán trưởng đâu mà đứng dưới mấy anh kia là chính (mấy KS, BS chỉ làm giám đốc được ở nơi rất chuyên ngành thôi).
Tức là, ra đời thì mức thành đạt của mấy anh trường hạng A, học khó hơn, dài hơn lại chẳng được trọng dụng bằng mấy anh trường hạng B, thế mới quái. Đó là chưa kể mấy anh chuyên tu, tại chức ngoại hạng lại càng được trọng dụng, thành đạt hơn nữa.
Cái này thì VN khác TQ. Lãnh đạo cao nhất của họ toàn từ Thanh Hoa, Bắc Kinh trường nhớn và là dân kỹ sư xuất thân không và họ cũng chỉ là KS chứ chẳng thấy TS kiểu chuyên tu, tại chức gì ráo.
Dân kỹ sư thì mới thực hiện 4 hiện đại, công nghiệp hoá được chứ. Ít ra họ nhất quán ở điểm này.
Còn VN giữa đào tạo và sử dụng vậy là không nhất quán rồi.
Đó là nói chuyện học. Giờ nói sang chuyện hành hay là cái hại của cơ chế 1 thủ trưởng. Thủ trưởng chịu trách nhiệm cuối cùng nhưng anh lại quyết hết chẳng để dân chuyên gia, kỹ thuật thò mồm vào những vấn đề chuyên môn thuần tuý là thành tréo ngoe.
Chuyện đời thì người ta bảo nói lời hay làm việc tốt thì khó mà miệng nam mô bụng bồ dao găm thì dễ. Rồi nói zậy hổng phải zậy, nói rồng leo, làm mèo mửa...toàn những chuyện nói 1 đàng làm 1 nẻo rời xa sự nhất quán lăng lắc.
Cho nên nhất quán được mới là bí mật của thịnh vượng.