Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Di truyền hay tiến hóa

Sir Darwin cha đẻ thuyết tiến hóa là 1 con người nổi tiếng khắp thế giới, đặc biệt ở khối XHCN cũ và dĩ nhiên cũng tuyệt đối đúng ở VN mặc dù ổng cũng đúng cỡ 50% thôi (50% còn lại của ông Mendel).
Sở dĩ như vậy vì Darwin chưa quan sát mấy quá trình tiến hóa xứ ta.

TH1: Thiết lập quan hệ
Xưa ông bà hay nói: miếng giầu là đầu câu chuyện. Giầu ở đây là trầu, đừng hiểu nhầm là giầu có.
Thời bao cấp thì Samit nói ít hiểu nhiều, 555 vừa nằm vừa ký, Sông Cầu còn lâu mới ký. Các bố hồi đó kém thiệt, nó đầu độc mình mà lại lấy làm sướng.
Giờ thì tiến hóa hơn nhiều rồi: bữa nhậu là đầu câu chuyện hay phòng bì trị bá bệnh thay thế hoàn toàn món xuyên tâm liên trị bá bệnh xưa.

TH2: Giải quyết vấn đề
Xưa thì cứ đơn giản để lâu cứt trâu hóa bùn rồi đem bón cây, rất đơn giản.
Giờ cú hóa bùn này được áp dụng vô cả ngành tài chính nhưng đang loay hoay món nợ xấu ủ kỹ rồi mà chưa biết bón vào đâu.
Vậy mà có người không chịu học sử, cứ nhận là giải pháp mới, tồng chí Darwin duyệt rồi, đe nộp quyển tận tới Sir Nobel.
Vậy là chúng ta 1 mặt đề cao Darwin, mặt khác lại làm theo Mendel.


Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Câu chuyện niềm tin

Niềm tin ai cũng biết là quan trọng. Có niềm tin là có tương lai. Nhưng tin cái gì và tin như thế nào mới là chuyện.

Chuyện 1
Tây tin ở hoa hồng còn ta tin ở đất và vàng
Tin ở hoa hồng có nghĩa là tin vào cái đẹp, là có thể bình tâm thơ thới thưởng thức cái đẹp. Nó nâng tinh thần con người lên tầm người, thoát con.
Ta thì thái bình mua đất, không êm trữ vàng. Chả tin vào cái gì ngoài vật chất, mà vật chất ấy phải không mang đi, bê đi đâu được hoặc phải gọn nhẹ giắt, giấu vô cạp quần chạy loạn được. Việc tin trong lo sợ như thế nó níu người ở tầm con, mãi chẳng nên người văn minh được.

Chuyện 2
Tây để vàng trần, ta về ta bọc nilon
Thoạt tiên quá tiện quá lợi cho đến ngày cần bán thì lại bị trừ tiền vì bao rách, bao bể. Hỡi ôi, niềm tin đặt nhầm chỗ vô bao nilon chứ không tin vào vàng nữa rồi.
Chiếc áo không làm nên thày tu nhưng với ta không mặc áo thầy tu thì rứt khoát ta không nghe thầy giảng.

Chuyện 3
Đa cấp hay là Ponzi
Chuyện này thực ra tây cũng bị, nhưng sao ta hay bị nặng.
Tại sao lại tin vào chuyện chỉ góp vốn, nói chuyện là thu lãi lớn?
Cách lý giải thì có nhiều, nào là tham, nào là dại, nào là gian. Đúng cả, nhưng nguyên nhân của mọi nguyên nhân lại là do thiếu niềm tin.
Nghe có vẻ ngược ngạo. Cả tin thì mới bị lừa chớ đa nghi mà lại bị lừa sao.
Chính vì chung sống với không có niềm tin mà con người trở nên cả tin vô những chuyện thậm chí hoang đường.
Nói tóm lại bộ lọc tin hay không tin hỏng rồi. Đó mới là vấn đề.
  

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Bạch Tuyết vs. Quái thú: Ai thắng


Chuyện nàng Bạch Tuyết lẻn vô nhà 7 chú lùn rồi dùng sắc đẹp, trí thông minh, chịu nạn để thu phục cả 7 chú là 1 bài học quản trị trứ danh:
- Vô khi không có ai ở nhà: lỗi thuộc 7 chú lùn ỉ i không khóa cửa
- Điềm nhiên ăn mỗi dĩa 1 chút, chọn 1 giường để ngủ: không ăn trong 1 dĩa vì nạn nhân không còn gì để ăn sẽ phát khùng.
- Nhân mắc nghẹn táo bèn giả chết để kêu gọi lòng thương
KL: thu phục nhân tâm bằng cái đẹp sẽ làm mọi người quên đi mình bị ăn bớt và sẵn sàng đoàn kết xung quanh Bạch Tuyết
Nhưng khi người ta không đẹp mà lại xấu xí thì thu phục nhân tâm bằng cách nào?
Tuy xấu xí nhưng lại chơi đẹp. 
Kinh nghiệm chỉ ra rằng cái nết đánh chết cái đẹp. 
- Cứ dùng chiêu cây gậy và củ cà rốt là xong tất.
Nhưng quái thú đặc biệt ưa thích, dễ chinh phục nữ nhân và nam nhân yểu điệu 1 chút chớ khó có hiệu quả như BT toàn quản trị nam nhân.
- Xây dựng đội hậu cung của mình và cho các cung nữ cạnh tranh nhau, nói xấu nhau...rồi tất cả sẽ quay ra tuân phục và bợ đỡ quái vật.
Như vậy BT và 7 chú lùn là bài học quản trị tốt cho môi trường nam tính cao và Người đẹp&Quái vật thể hiện ưu điểm trong môi trường âm tính trội.  

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

Lời cả thì ai lỗ

18.10.20
Achilles và Ponzi Achilles là 1 anh hùng hiển hách với 13 chiến công bất tử và anh còn có 1 chiến tích ít người nhắc tới là 1 đêm ngủ với 50 cô gái. 
Chàng toàn thân như sắt thép chỉ có 1 yếu điểm duy nhất ở gót chân. Sau này người ta phát hiện ra 1 việc mà Achilles không thể hoàn thành là chạy từ SG xuống Biên hòa 40km. Giờ đầu ảnh chạy được 20km, giờ sau mệt chạy được 10km, ...cứ thế cứ mỗi giờ sau ảnh chạy được 1/2 quãng đường...và cứ thế mãi thì Achilles vẫn luôn còn 1/2 quãng đường chưa hoàn thành trước mặt. 
Ponzi đọc câu chuyện đó và đem ra thi triển trong kinh tế bằng chiêu thức lừng danh là lấy tiền người sau trả cho người trước và doanh nghiệp hoạt động mãi miễn là dòng tiền không bị đứt. Nối gót Ponzi có hàng hàng lớp lớp doanh nhân. Lấy khoản sau bù khoản trước, lấy dự án sau nuôi dự án trước...thậm chí có ngân hàng trung ương cũng xử chiêu Ponzi luôn. Theo bạn với qui mô như TQ mà xài chiêu này thì có gần như là động cơ vĩnh cửu không. Qui mô to lớn quá nên không thể nào nhận ra nó là Ponzi

17.10.20
Usd nhiều thế mà sao vẫn không giảm giá Mỹ giờ không mạnh như xưa. Hồi usd được chọn làm phương tiện thanh toán thì GDP Mỹ chiếm gần nửa, giờ chỉ còn chừng 20%, nếu tính theo PPP thì năm nay TQ đã vượt Mỹ. Nhưng usd vẫn chiếm hơn 80% trong thanh toán quốc tế dù giá trị xnk của Mỹ chỉ là 20% so với tổng. 
Là phương tiện thanh toán nên các nước dự trữ luôn usd. Các nước xuất khẩu nhiều, tỉ trọng lớn so với Mỹ nên luôn muốn usd mạnh vì usd mạnh thì hàng của họ càng dễ bán so với hàng Mỹ. 
 Nên usd được thổi lên từ 10-20% và Fed thực ra có quyền không nhiều như người ta nghĩ. Họ giống như 1 cây to mà các dây leo, phong lan đeo bám chằng chịt. 
 Họ còn mạnh nhưng chỉ mạnh trong tình thế tối thượng như ra lệnh cấm giao dịch bằng usd nhưng đó lại là quyền lực nhuốm màu hành chính rồi. Còn hàng ngày thì Mỹ vẫn thiệt, muốn usd rẻ cũng đành chịu

16.10.20
Trong quá khứ, giá cổ phiếu trên phố Wall thường phản ánh tình hình sản xuất kinh doanh của nền kinh tế thực phố Main nên nhiều người còn gọi TTCK là kinh tế ảo. 
Kể từ ngày các công ty công nghệ lên ngôi thì giá cổ phiếu của nó bắt đầu thoát ly khỏi các phương pháp định giá truyền thống. Lý do vì các nhà đầu tư đã đặt kỳ vọng vào chúng vượt xa các ước đoán truyền thống. 
Và Covid đến như 1 cú hích tách rời sự liên kết giữa phố Main và phố Wall. 2 phố giờ vận hành độc lập vì giờ thị trường không chỉ kỳ vọng nữa mà còn có dòng tiền dồi dào giúp cho thị trường độc lập. Tiền sẵn, lãi suất thấp mà khi nào chẳng phải kiếm tiền. Phố Main chạy cầm chừng thì việc phố Wall phố Wall làm. Không đầu cơ thì biết làm gì. Cái này có vẻ thế giới còn đi sau VN.
.................

Ngắn cỡ status nhưng sợ bị trôi đi nên để vào đây
Trường hợp 1:
Tiết kiệm là quốc sách. Câu này có từ ngàn xưa. Các cụ cũng nói tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn, nôm là nhớ tích sẵn gạo, áo phòng lúc eo, lúc lạnh.
Tóm lại những câu khuyên về ăn dè tiết kiệm hằng hà tới mức thành bản chất dân châu Á được ca ngợi hết lời.
Nhưng dưới góc độ thị trường. Ai cũng tiết kiệm, thắt chặt hầu bao không chi tiêu thì kinh tế sao phát triển bình thường được. 
Ai cũng chọn việc cầm nhầm, chi trả biết giành phần ai.

Trường hợp 2:
Cá nhân, công ty, quốc gia muốn lành mạnh về kinh tế thì phải có thặng dư mậu dịch, cân bằng thu chi. Nói nôm là thu phải lớn hơn chi.
Tích phân của tất cả thu lớn hơn chi này thì dẫn đến 1 trường hợp: Ai lỗ?
Người nào, nhà nào, nước nào cũng đòi có lãi thì ai chịu lỗ?
Phải có ai đó chịu chớ: lạm phát, nhập siêu, bội chi ngân sách, phá sản, vỡ nợ xảy ra ngày ngày nhưng ai cũng coi như chuyện bên châu Phi và luôn ra nghị quyết:
Em giao cho anh, thu phải luôn lớn hơn chi.
Nghiêm túc đấy.

Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

Sáng tạo ơi, chào mi

Người Việt nổi tiếng hay mày mò, sáng tạo. Đức tính ấy nổi bật trong khó khăn như chuyện dùng ra đa pháo cao xạ 57 ly phát hiện B52 mà Mỹ bỏ qua bước sóng này vì khinh bắn sao tới. 
Hoá ra ông VN dùng chiêu râu ông nọ cắm cằm bà kia: ra đa 57 ly kết hợp với SAM 2 thật mỹ mãn.
Tới hồi đói quá bao cấp thì phong trào sáng tạo thập sôi nổi. Nào nấu cháo trong bình thuỷ, ủ bobo sao cho mềm,...rồi lộn cổ áo sơ mi, gia công gai quy xốp. 
Tóm lại toàn sáng kiến khi vào bước đường cùng.

Còn khi thơ thới thì dân ta sáng tạo vầy:
Hồi máy tiện do Đông Đức viện trợ hướng dẫn 32 thao tác để hoàn thành 1 sản phẩm. Các bác chuyên tu tại chức vò đầu bứt tóc rút xuống còn 14 động tác là xong. Báo chí, lãnh đạo tuyên dương, biểu dương ầm ầm. 
Nhưng hỡi ơi sau đó tai nạn lao động xảy ra rồi máy đáng xài chục năm nay còn 2 năm thì banh xác thì mọi người nín khe, coi như bí mật nội bộ, bài học kinh nghiệm cho lần sau.
Đó là về máy móc. Sáng tạo về thủ tục hành chính mới thật nhất. Thay vì nhà nước phải chứng minh dân làm đúng thủ tục, đằng này dân lại phải tự chứng minh. Nôm na là cứ thích tiền kiểm thay vì hậu kiểm.
Nội chuyện mua xe gắn máy 2 bánh thôi mà đã nhiêu khê. Tôi nhớ từ hồi 1992 đi mua xe tới nay nó vẫn lằng nhằng.
Năm 92 mua xe ở Nguyễn Tri Phương, gắn biển số giả chạy về nhà gần đó. Được 200m thì hoét, nộp phạt. Sau đó uống cafe vài lần với chàng CSGT này thì chàng bảo hôm đó em cứ chạy xe không BS về thì đâu có sao.
Được vài hôm thì đem xe lên CA xét xe, cấp giấy hẹn và lắp bảng xe xin số đến khi lấy BS và cà vẹt chính thức.
Nay đi mua xe thì được báo khoảng 2 ngày là có BS, 1 tuần sau có cà vẹt. Nghĩ mừng, vậy là có cải tiến.
1 tuần sau chẳng thấy đâu, hỏi nv cửa hàng thì nói loại xe này mới quá, chưa có giá tính thuế. Anh chờ bao giờ có em alô.
Trời trời.
Đáng ra cái đó phải thông từ trước khi tung SP ra thị trường. Chưa kể CA vẫn là tiền kiểm, không tin người đứng tên xe.
Người mua bỏ tiền mua xe, đóng thuế họ lo hơn mấy anh chớ. Các anh cho phép cửa hàng hoàn tất BS rồi giao xe cho khách mới là hợp lý. Cái anh nắm đằng chuôi là cà vẹt, nắm 1 cái thôi thì tiện lợi đủ đường.   
Note: hơn 20 năm thực hành thủ tục mua bán hơn 40 triệu xe mà còn lủng cà lủng củng vậy thì con đường sáng tạo còn tối tạo lâu.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Chuyên gia dinh dưỡng khuyên ta ăn gì


- Đại nhân: mất tiền là không mất gì, mất sức khỏe là mất nhiều, mất danh dư mất tất cả (Napoleon)
- Quan nhân: mất danh dự là không mất gì, mất tiền là mất nhiều, mất sức khỏe mất tất cả ( xem mặt dày tâm đen)
- Thường nhân: mất sức khỏe là không mất gì, mất danh dự là mất nhiều, mất tiền mất tất cả (nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ ruột)


Tuy nhiên, nói là nói vậy chớ rồi mọi người đều công nhận có sức khỏe mới làm việc nọ việc kia được.
Để có sức khỏe tốt thì ăn uống rất quan trọng. Xưa thời chưa có chuyên gia thì các cụ cứ lẩm nhẩm ăn gì bổ nấy. Đến thời nay thì chuyên gia dinh dưỡng CGDD Lại khuyên đừng động vô bộ đồ lòng: gan ăn độc, tiết ăn dơ, còn lại thì tăng colesterol...
Rồi khăng khăng đẹp vàng son, ngon mật mỡ. Tới giờ thì cãi nhau loạn xì ngậu về mỡ. Có 1 dạo nói mỡ động vật ăn rất hại, khuyên mọi người chuyển qua ăn dầu thực vật rồi gần đây lại khám phá ra dầu thực vật mà đem chiên vài phút có khả năng gây ung thư...ôi chuyên gia.
Chuyện còn nhiều như ăn cơm nguội, đồ ăn để trong tủ lạnh cũng gây ung thư luôn. Ông bà xưa sáng ra vét niêu cơm nguội dắt trâu ra cày cả buổi mới có cơm ăn tiếp. Họ lo chết đói hơn chết vì ung thư.
Ngược thời gian quay về thời bao cấp cũng có nhiều chuyện kể.
Chuyện thứ nhất: 3 hột mít bằng 1 quả trứng gà. Hồi đó nhà nào cũng kỳ cạch nuôi gà đẻ trứng, ác nỗi có phải ngày nào nó cũng đẻ đâu nên ước mơ nười 1 trái trứng ngày tương đương đặt 1 chân vô CNXH.
Tới khi có thể ăn trứng thoải mái thì lại nói ăn trứng làm tăng máu, nên giảm ăn trứng ngay.

Chuyện thịt bò hay là chuyện đậu tương còn nhiều protein hơn thịt bò. 
Nói cho ngay hồi đó được miếng thịt heo là ngất ngây rồi, biết gì tới thị bò. Vậy mà tem thịt dần dần không mua được thịt, đổi ngang sang cứ 1 lạng thịt thì bán 3 lạng đậu tương, đậu nành. 
Hồi đó bà con cứ thì thào mả mẹ cái thằng chuyên gia thèm thịt bò nên viết bài bốc thơm đỗ tương để kiếm tiền mua thịt bò ăn.
Thời gian trôi đi, khoa học chứng minh thịt đỏ rất nên là hạn chế ăn vì có thể gây K. Hoá ra chuyên gia vì đi trước khoa học quá xa nên bị chửi oan hàng mấy chục năm ròng.

Chuyện thứ 3: Miếng ăn thần thánh giúp thắng Mỹ.
Chuyện kể anh Triều tiên sang ta cứ khoe mãi sâm Cao ly bổ kinh khủng làm mấy anh hầu chuyện vốn nông dân làm gì có tiêu chuẩn sâm nhung cáu tiết chỉ tay vô đám rau muống mà nói rằng đây là sâm VN làm đám có hiểu biết chút chút cười rung hết cả rốn coi như chuyện tào lao xịt bợp.
Tới khi vô Nam mới biết dân Nam trước 75 không có ăn rau muống. Thấy dân BK vô hái rau muống ăn ào ào họ chê tới: BK rau muống, nó ăn rau muống nó lỳ như trâu.
Chợt khám phá ra 1 bí mật giúp Miền Bắc thắng mà sử sách tổng kết bỏ sót. Đó là món rau muống thần thánh đã giúp tinh thần trở nên lỳ rất lợm, dám chiến và dám thắng chứ vũ khí thì 2 bên chưa biết ai hơn ai.
Thế mới biết ở nước mình nông dân là nhất, cứ tưởng họ sai họ nổ mà cuối cùng lại là kẻ đúng.



  

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Nôn nóng


Xưa có câu:
Dục tốc bất đạt rồi bức ăn nuốt lưỡi để chỉ về sự nôn nóng, vội vàng.
Trong sử Việt có 2 ông vua bị dân ta ghét nhất là Lê Long Đĩnh và Hồ Quý Ly.
Tại sao ghét:

Lê Long Đĩnh
- Lai Chàm (có mẹ là người Chàm)
- Phát triển đạo Phật: dịch kinh Phật Đại tạng 5 ngàn quyển đồ sộ
- Đưa triều chính, quan chế giống nhà Tống

Hồ Quý Ly:
- Gốc Đại Ngu bên Tàu
- Thực hiện hạn điền, hạn nô để giảm quyền lực của tầng lớp quý tộc
- Sử dụng tiền giấy, kỹ nghệ làm pháo, xây thành ngang ngửa nhà Minh

2 ông tài thế sao bị ghét?
Bỏ qua yếu tố huyết thống thì 2 ông có nét tương đồng là nhà cải cách. Cố gắng áp văn minh cho dân, cho đất nước.
Những thay đổi này mạnh bạo quá, nhiều quá, gấp quá mà dân ta vốn tự nhiên tự tại, không khoái học tập, kỷ luật...nói nhanh là bảo thủ nặng, không thích nghi được nên ghét, không khoái 2 ổng.
Bị dân ghét thì khi có cơ hội là bị đổ thôi.
Quay lại gần đây thì Pháp ngoài tội xâm lược ra còn đòi khai hoá mạnh quá, nên tới khi có cơ hội là Pháp cũng thua.