Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Bí mật của sự nhất quán

Đặng Tiểu Bình đề ra thao quang dưỡng hối và chiến lược náu mình chờ thời được thực hiện nhất quán tới Hồ Cẩm Đào, đáp ứng chiến lược này thì các TT Mỹ tới thời Obama cũng đáp ứng 1 cách hòa hợp. Đó là nâng đỡ và tôn trọng sự mạnh dần lên của TQ.
Tới Tập Cận Bình vươn vai đứng dậy bỏ sự nhất quán thao quang dưỡng hối đi, hơi thở kẻ số 2 phà nóng rực vô ót người số 1. Tất nhiên là chả ai tự nguyện nhường ngôi đại ca. 
Vậy nếu Tập kiên trì thao quang dưỡng hối thì Trump có làm như hiện nay không?
Ổng vẫn làm nhưng lôi kéo sự ủng hộ của dân Mỹ, của đồng minh khó hơn nhiều vì cây kim vẫn chưa lòi hẳn ra khỏi bọc.
Khi TQ từ bỏ nhất quán thì Mỹ cũng vậy, cho nên nói duy trì sự nhất quán là 1 việc vô cùng hệ trọng.

Sự học ở xứ ta vốn chịu ảnh hưởng của giáo dục Liên xô, Trung Quốc. Nghĩa là coi trọng các môn khoa học tự nhiên hơn các môn văn sử địa...là KHXH.
Nên nhiều (chắc quãng 50% và đặc biệt là nữ) chịu thiệt thòi vì thực ra nghiên cứu hiện đại chỉ ra con người có đến 07 loại trí thông minh mà khi đánh giá, thi cứ thì 1 loại trí khôn lại được đề cao quá đà.
Tuy vậy, đó là khi học chứ khi ra đi làm lại khác. Lúc này thì những người học kinh tế, tài chính,...những ngành liên quan đến KHXH nhiều hơn là liên quan đến KHTN lại thắng thế.
Có mấy anh kỹ sư, bác sỹ mà ngoi lên được giám đốc, kế toán trưởng đâu mà đứng dưới mấy anh kia là chính (mấy KS, BS chỉ làm giám đốc được ở nơi rất chuyên ngành thôi).
Tức là, ra đời thì mức thành đạt của mấy anh trường hạng A, học khó hơn, dài hơn lại chẳng được trọng dụng bằng mấy anh trường hạng B, thế mới quái. Đó là chưa kể mấy anh chuyên tu, tại chức ngoại hạng lại càng được trọng dụng, thành đạt hơn nữa.
Cái này thì VN khác TQ. Lãnh đạo cao nhất của họ toàn từ Thanh Hoa, Bắc Kinh trường nhớn và là dân kỹ sư xuất thân không và họ cũng chỉ là KS chứ chẳng thấy TS kiểu chuyên tu, tại chức gì ráo.
Dân kỹ sư thì mới thực hiện 4 hiện đại, công nghiệp hoá được chứ. Ít ra họ nhất quán ở điểm này.
Còn VN giữa đào tạo và sử dụng vậy là không nhất quán rồi.
Đó là nói chuyện học. Giờ nói sang chuyện hành hay là cái hại của cơ chế 1 thủ trưởng. Thủ trưởng chịu trách nhiệm cuối cùng nhưng anh lại quyết hết chẳng để dân chuyên gia, kỹ thuật thò mồm vào những vấn đề chuyên môn thuần tuý là thành tréo ngoe.
Chuyện đời thì người ta bảo nói lời hay làm việc tốt thì khó mà miệng nam mô bụng bồ dao găm thì dễ. Rồi nói zậy hổng phải zậy, nói rồng leo, làm mèo mửa...toàn những chuyện nói 1 đàng làm 1 nẻo rời xa sự nhất quán lăng lắc.
Cho nên nhất quán được mới là bí mật của thịnh vượng.

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

Nhớ anh Tư Nguyên

Lần đầu biết anh từ 98, khi a lên Bảo Lộc làm thủ tục chuyển cho a Sinh từ Agri BL về UBCK. Lúc đó a là phó VT tổ chức, còn tôi ở VPĐD; chả có nhiệm vụ gì bám càng a đi chơi thôi.
Rồi những ngày ở 12, 39 Hàm Nghi mấy anh em tụ tập. Rượu thì lấy từ a Sách nhà khách 39, mồi là mấy trái dưa leo, chả lụa, giò thủ...bánh mỳ. Đơn giản mà vui. A cười cười uống từ từ thôi nhưng sức uống rất dữ, tụi tôi thanh niên theo cũng xính vính.
Rồi a làm GĐ đầu tiên của TT đào tạo. Mấy ae lại sôi nổi bàn về đào tạo như thế nào, rồi những ý tưởng giáo trình cơ bản, luật, phân tích ra đời. Hỏi a sao lại làm 3 lớp chứ không theo tín chỉ được a giải thích do phải đào tạo cho nhiều loại đối tượng từ nhà đầu tư, người của CTCK...nên bước đầu cứ thế.
Quãng 2010 ra HN họp, a rủ ra Lan 9 Hàng Tre. Ngày đó CK đang happy lắm mà a về hưu từ quãng 2005, trước khi thị trường sốt nên thiệt thòi.
Hỏi a sao không...cho đỡ thiệt thòi. A cười hiền rồi bảo nghèo thì cũng nghèo rồi, bận tâm làm gì.
Mai tiễn anh về với đất mẹ mà em không ra HN được. Chẳng biết làm sao nhớ anh theo cách của mình.
Vĩnh biệt anh, người a hiền hậu. Xin chia buồn với chị cùng gia quyến
Chúc anh về nơi vĩnh hằng thảnh thơi an nghỉ.

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Bắn tàu bay Mỹ


Tối 15-4-1972, bố hứa cho 2 anh em đi chơi ở vườn hoa thành phố. Mừng tíu tít, trong cái vườn hoa đó có nhà kèn, cứ mỗi chủ nhật đi chơi qua đó tôi lại gặp 1 tụi trai gái cỡ tuổi mình, trai quần short, nữ váy ngắn tập kèn tập trống rộn rã lấy làm hâm mộ lắm, cứ thắc mắc hoài sao mình không được tham gia.
Sáng chủ nhật 16, thằng em lại mệt nên bố quyết ở nhà mặc cho cu cậu lè nhè. Bỗng nhiên tiếng bom nổ ầm ầm, đất rung như bị động đất. Hải Phòng bị đánh bom.
Chiều ra cầu Vạn Mỹ, thấy cầu bị đánh sụp dưới sông. 2 bờ trơ 2 đầu thun thút, nhìn xuống thấy nước chảy xiết, chẳng bù khi qua cầu thấy nó chảy hiền hiền.
Sơ tán.
Từ nhà tập thể 8 m2 tường đất mái lá ở Phương Lưu tới Quý Cao, Hải Dương là 2 thế giới khác biệt hoàn toàn với đứa con nít như tôi.
Nhà bác Hậu nơi bố con sơ tán là nhà khá giả. Nhà ngói, sân gạch, cây mít, ao nhỏ vườn nhỏ. Đầu ngõ dĩ nhiên có bụi tre như mọi làng khác.
Trời ở đây nhìn cao rộng hơn trời thành phố. Mỗi nhà có 1 đụn rơm mà sau tôi biết cứ người lớn sẩy ra là mấy mới lớn lại ra đó cặp đôi ôm nhau (cái này mới, ở HP chưa ngó thấy).
Một buổi chiều, bác Hậu nướng con lươn nhỏ rồi hỏi em tôi: Ăn không cháu?
Tất nhiên, thằng nhỏ, cả tôi nướng miếng ừng ực. Thơm quá mà, thế mà sau bác lại vứt cho mèo ăn.
Tội nghiệp thằng nhỏ, khóc mãi, tới khi đền cá giếc chiên vẫn còn rấm rứt. Nói để thấy ngày đó nông thôn mức sống cao hơn hẳn mấy người ăn sổ gạo thành phố. 
Vậy mà hồi nhỏ cứ ra vẻ dân phố chê dân quê, thật buồn cười.
Đang đứng chơi cạnh bụi tre bỗng nhìn thấy con cạp nong tướng, vội chạy vô gọi a Đường hơn mấy tuổi. Đường lại kêu ông anh cỡ 14, 15 tuổi. Cả bọn chọc con rắn bò ra, ông anh nhảy loi choi lừa lừa túm được đuôi con rắn, quay được vài vòng thì con rắn quay được đầu lại, anh vội buông tay cho nó văng ra xa. Sau vài lần vậy thì rắn chịu phép, xương sống giãn hết nằm xụi lơ. 
Tới mùa rươi, bờ sông Luộc rươi bò vô đẻ đỏ thẫm cả 1 vùng. Nhà nhà kẻ mang đồ xúc, rồi thùng, thúng chứa hoan hỉ tràn ngập. 
Lũ trẻ con nhẹ người được cho đi lên trên vớt rươi. Tôi cũng 1 rá xúc xúc. Đang xúc có thằng phát hiện tôi không phải người làng, đuổi ngay không cho xúc nữa. Mùa đó thôi rồi nào chả rươi, rươi kho dưa,... dư ra làm mắm, thật hỉ hả.
Loanh quanh mãi, trở về chuyện chính là bắn máy bay.
Thật ra nơi sơ tán yên bình lắm. Thi thoảng mới nhìn thấy cảnh tên lửa phóng lên bay loằn ngoằn đuổi theo máy bay mà toàn trượt vì tụi nó bay cao, nhìn nhỏ tý. Hay thấy MIG 21 tăng tốc đùng đùng. Có hôm thấy máy bay rơi, phi công nhảy dù. Cả làng nô nức đi bắt phi công, riêng ông anh có kinh nghiệm bảo nó rơi nhìn gần thế chứ phải cách 4,5 km; tiếc quá không thì lấy dù chia nhau cho sướng.
Có lần, chả hiểu sao thấy máy bay bay thấp, nhìn to phè phè, loáng cái mất hút. Sau người lớn nói là F 111 cánh cụp cánh xòe bay thấp lẻn vô. Mọi người nô nức vác súng trường ra ngồi rình, cả tuần chả thấy đâu lại bỏ bê như cũ.
Ngày ấy súng đạn bừa bãi lắm, con nít như tôi lẻn ra lấy súng dài kê báng lên đất, mũi gác bờ hào rồi thằng thì tay, thằng thì ngón chân đạp cò.
Có lần tôi thấy máy bay bay cũng cao cao, chả rõ Mỹ hay ta cũng thử bắn phát. Bắn xong ù té chạy vì sợ nó rơi. Hồi lâu chẳng thấy gì, mới đi hỏi mấy bô lão dân quân. Được hướng dẫn ngắm mấy lần thân máy bay vì nó bay nhanh lắm.
Lần hai đón đầu đàng hoàng, cũng chẳng thấy gì, nó bay qua, thản nhiên không hề biết phát súng.
Ngày đó, bé, nào biết súng K44 thì sao bắn được máy bay bay cao tới 6,7 km.

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

Chuyện trâu gỗ ngựa gỗ


Chuyện xưa
Năm đó, Khổng Minh kéo quân ra Lũng Tây đánh nhau với Tư Mã Ý. Tư Mã Ý đứng trên ngọn đồi giơ roi chỉ đoàn quân dài dặc của Gia Cát cười rằng:
Quân đông vầy thì lương đâu mà ăn. Ta cứ đóng cửa thành không ra, giặc kia vài bữa thiếu lương tất rút.
Ngờ đâu Gia Cát sai chế trâu gỗ, ngựa gỗ vận lương. Lần ấy đánh Tư Mã Ý đại bại.
Số là biết Tư Mã Ý đa nghi, Gia Cát bèn cho người vô trong trâu gỗ, ngựa gỗ giả như chúng là ro bot vậy. TMY mắc mưu, đổ quân ra đánh, bị trúng phục binh.

Chuyện nay
Hôm Gia Cạp lĩnh ấn soái lấy làm lo lắm. Biết chúng chưa phục mình vì văn rốt võ rát, chỉ giỏi ngón cửa hậu.
Ngồi trăn trở chợt nghĩ tới kế trâu gỗ, ngựa gỗ của Gia Cát Võ hầu xưa bèn y kế thi hành.
Triệu ra 1 nhóm tinh binh, soạn gấp:
- Quyển thi trạng chứng vịt
- Quy trình hoạt động của lò ấp chứng vịt
- Phương pháp chọn chứng vịt tốt...

Đợi lính viết xong, Gia Cạp sai đóng thành quyển rồi nộp lên Kinh. Vua khen rần rần: 

Vua khen rằng ấy mới tài
Ban cho cái áo với 2 đồng tiền

Vui quá, Gia Cạp chạy về cởi khố giặc ra thì thấy trong có dòng chữ: ăn cắp trứng gà. Gia Cạp lãnh diệu kế, bèn qua mấy nhà phú hộ xin tiền tài trợ, in ngay thành sách đứng tên mình:

Tác giả:  Tiến sỹ  không học (TSKH) Gia Cạp 

Dấu biến công sức của đám lính kia, coi chúng như trâu gỗ, ngựa gỗ.
Từ đó Gia Cạp đi đâu cũng tặng sách cho cấp trên, chô bạn đồng môn. Cứ sách này em viết, tôi viết...tặng anh, tặng bạn đọc lấy thảo.
Từ đó tiếng Gia Cạp văn hay chữ tốt nổi lên rần rần. Mọi người quên hết chuyện xưa chàng vốn chỉ ăn cắp trứng gà. 
Nay về già, Gia Cạp vẫn thỉnh thoảng vuốt râu tủm tỉm: sách ta so với Lã Thị Xuân Thu cùng cỡ.


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Người cháu của Viên Thế Khải


Anh A trồng táo phát hiện ra n
guyên lý trái táo thối: nếu đặt một quả táo đã chín mục xung quanh các quả táo khác thì cả đống táo đó sẽ chín thối cực nhanh. 
Anh M trồng mía cũng phát hiện ra nguyên lý đốt mía sâu: Mía sâu có đốt
Theo bạn táo đúng hay mía đúng?
Sau đây là 1 truyện về hệ số lan tỏa của táo thúi.

Truyện kể rằng nãi nãi là người cháu họ xa ngái 4 đời của tông tông Viên Thế Khải (http://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%C3%AAn_Th%E1%BA%BF_Kh%E1%BA%A3i)
Viên Thế Khải xưa nổi tiếng vì có chiêu tiếp khách, nghe báo cáo, đọc sớ...mà vẫn ngồi bô, 2 bên có 2 đứa lính hầu phe phẩy quạt xua đi mùi lan mùi huệ.
Một đêm nãi nãi nằm mơ mồm ngậm 1 cây đinh sắc, sáng ra thấy người ớn ớn, biết là mình có thai. Đúng 2 năm sau sinh hạ ra 1 bé trai.
Nhà nãi nãi có 2 cây thông lạ, lùn mà tán như núi đôi phụ nữ. Hôm bà trở dạ, mây hình bướm bay về quấn quít. Ấy là điềm báo sinh quý tử, lớn lên được chị em cung phụng, ủng hộ hết mình.
Nghĩ mình dòng danh gia, bà bèn đặt tên con là Viên Thất Tử.
Năm lên 18 tuổi, có thầy mo đi qua làng nhìn thấy nhìn thấy chú bé đang chơi, đòi dẫn về nhà. Đứng ngắm hồi lâu rồi cười 3 tiếng, nấc 3 phát xong phán:
- Thằng bé này mặt phèn phẹt, miệng móm, mắt híp mũi tẹt là người vô cùng quái dạ, nếu chịu học theo tổ tông sẽ có tuyệt kỹ, uy trùm thiên hạ, lộc ăn dồi dào.
Từ đó, Viên Thất Tử bỏ việc chơi bời lêu lổng, đá cá lăn dưa mà vùi đầu vào đọc tài liệu về Viên Thế Khải, tới đoạn tông tông ngồi bô tiếp khách bèn cảm khái mà rằng, làm trai thì phải thế mới đáng thân trai. Sau lại còn đọc kỹ đoạn Câu Tiễn nếm phân, lấy làm đắc ý lắm.
Ngày tháng thoi đưa, bỗng nhiên Thất Tử ngộ ra tuyệt kỹ gọi là ngậm cứt phun cây cực kỳ lợi hại.
Này nhé, ngậm phun vô cải xanh, cải bẹ liền lớn như thổi, xanh mơn mởn.
Một hôm có nhà viên ngoại trồng cafe tuyển người làm, Thất Tử nhà nghèo bèn vô làm. Nhờ tuyệt kỹ của mình mà năng suất cafe tăng vòn vọt, ông chủ kinh ngạc lắm. Biết Thất Tử là người tài liền gả con gái cho, từ đó việc chi tiêu giao tiếp của Thất Tử thoải mái hơn hẳn.
Một hôm, Thất Tử thưa với cha vợ: chí làm trai vẫy vùng thiên hạ, con xin ra ngoài làm cho thỏa chí bình sinh.
Từ đó, chàng đi nuôi tằm thuê. Tằm chàng nuôi tơ nhả ra rài rài là, óng ánh hơn xa tơ thường, chỉ mỗi tội tơ tằm cứ thoang thoảng mùi thối nên chủ bán không được, không lâu sau sập tiệm.
Sinh nghi, chàng bèn thử hôn môi nhỏ bồ làm cùng thì thấy em 2 mắt trợn ngược, người tím tái đưa vô bịnh viện tới 10 ngày mới tỉnh, bác sỹ bảo do hít phải loại khí thúi kêu bằng nước đái quỷ, may đưa vào kịp (em này sau phải cách ly tới 10 năm mới hết bịnh thúi mồm, tội nghiệp).
Giật mình chàng mới biết mình luyện công tới mức đại công cáo thành rồi. Vốn môn công phu ngậm cứt phun cây này có 3 tầng hỏa hầu:
- Mức 1: đổi trắng thay đen. Biến không thành có, hư hư thực thực.
- Mức 2: chuyện bé xé to. Thành tích bằng con kiến tố thành con voi, lỗi nhỏ thành trọng tội. Bọn bị dính chưởng khó bề hóa giải
- Mức 3: ngậm cứt phun cây. Cái này tuyệt chiêu, mạnh như bom A. Chỉ mỗi tội cũng bị ảnh hưởng phụ thối mồm.
Lại nói Viên Thất Tử giờ thân mang tuyệt học, trên thông gian kế, dưới tường thông dâm. Ở mãi nơi rừng sâu núi thẳm nó phí đi, chàng bèn nai nịt chỉnh tề, 1 người 1 ngựa tiến xuống thành vớ dài.
Tới cổng thành gặp tụi Vớ dài tứ sỹ đứng chắn ngang đường thét vang:
- Thằng thối mồm, sao dám làm loạn đất này.
Vớ dài tứ sỹ gồm 4 đại hán:
- Người thứ nhứt cao to lừng lững tên Im như thóc, lưng đeo 1 cây chĩa hình 3 chữ X
- Người thứ 2 thấp lùn tên Gấu phổi bò, tay cầm xấp ám khí hình lá bài
- Người thứ 3 lưng còng tên Cám hâm hấp, xử phán quan bút
- Người thứ 4 hifi, ẻo lả giống gái, tên Ba Lăng Nhăng lưng giắt cây sang dài lóng lánh.
Viên Thất Tử nghĩ, không dẹp tụi này sao vô thành được bèn quát vang 1 mình 1 ngựa xông tới. Bên này Vớ dài tứ sỹ có Im như thóc đứng ngoải lược trận, còn lại 3 người xông vô giáp công, khí thế ngời ngời như tam anh chiến Lã Bố.
Gươm đi thương lại, hơi thở phì phò bất phân thắng bại hồi lâu thì Gấu phổi bò ném hết ám khí bèn hét gọi Im Như Thóc lấy chĩa hình chữ X ra đánh thay, nào ngờ Im như thóc không biết vì lý do gì cứ như không nghe thấy.
Thời cơ đến, Viên Thất Tử bèn cười ha hả quát: 
- Lũ chuột coi tuyệt kỹ của ta đây.
Dứt lời mồm bỗng hóa to như cái thùng rác, 1 hơi cứt khắm lặm ồ ạt bay tới. Thương thay, Gấu phổi bò dính chưởng dãy đành đạch. Im như thóc độn thổ mất tiêu, còn lũ Cám hâm hấp, Ba lăng nhăng hồn kinh phách rụng chạy trối chết.
Sau trận đấy danh tiếng Viên Thất Tử nổi như cồn, ban đêm trẻ em nghe thấy tên đang khóc nín bặt, cổng thành cả tháng sau vẫn có mùi cứt ngâm mắm tôm cả tháng xịt nước hoa vẫn không hết.
Viên Thất Tử thanh bình trị vì thành Vớ dài. Ngay ngày đầu chàng đặt thợ làm chiếc ngai hình cái bô. Ngày ngày chàng vừa ngồi bô vừa tiếp khách, phê sớ, 2 bên 2 lính cầm quạt giống như ông tổ Viên Thế Khải xưa kia.
Ngày tháng thấm thoắt thoi đưa Viên Thất Tử trị vì lâu ngày rỗi rãi, chỉ việc hát xướng làm vui. Cứ thế, chuyện không có gì để nói.
1 hôm chàng táo bón, mồ hôi lấm tấm, mặt ráng rặn đỏ gay mà 2 đứa quạt hầu lại mải ăn nhậu kêu mãi mới thấy có mặt. Tức khí nổi lên bèn ngầm vận tuyệt kỹ, hà 1 hơi nhẹ. Thương thay 2 đứa chịu không nổi như diều đứt dây rớt cái phạch, trước khi lìa trần chỉ kịp nhìn bảng nội quy sơn son thếp vàng:
- Điều 1: sếp luôn đúng
- Điều 2: nếu quên, xem lại điều 1
Mỉm cười chàng nghĩ, từ nay hết có đứa hôm khen hôm chê cứt ta thơm thối, rồi lại giở trò cá độ cứt lỏng cứt bón ăn tiền. Đừng tưởng ta không biết

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Ghen ăn tức ở


Hồi bé tý sang chơi nhà bác. Bác cưng, chiều tối cho xe Volga chở về. Nhìn bóng cây loang loáng đổ vào kính xe thấy phát hoảng. 
Xe êm và im lắm, chẳng mấy chốc từ Bách Thảo về tới Lò Đúc.
Thấy đi xe thật sướng mới hỏi mẹ: sao mình xe đạp, không được đi ô tô, mọi người bình đẳng kia mà.
Hóa ra mầm mống ghen ăn tức ở (Gato) đã có từ khi 3,4 tuổi.
Lớn lên chút đi học, ra chơi tụi nó mua me giầm, sấu giầm mà mình làm gì có $, cũng gato. 
Mãi tới lớp 2 mới được ăn ổ bánh mì không giá 2 hào do 1 thằng bạn hào phóng mua cho, nhớ mãi.
Cũng ổ bánh mì này mà hồi mới có lăng Bác, đi 1 vòng được 1 bánh mỳ kẹp thịt, thích mê. Tính đi vòng nữa mà không được.
Lớn chút nữa, cùng bố đi đủn xe cải tiến mang chiếc giường phân phối từ trong Nam ra, đẹp hơn hẳn giường 3 xà bao cấp thấy nhà sang hơn hăn.
Giấc mơ ganh tỵ cũng chỉ dừng ở mức nhà mày có quạt tai voi, nhà tao quạt con cóc, rồi quạt trần Ý ẹ, tủ lạnh...chứ cũng không dám mơ tới TV, xe máy vì hồi đó TV cả xóm mới có 1 chiếc, còn xe máy thì thôi rồi, cưỡi lên cá ươn là cả 1 gia tài, 1 trang công tử hào hoa.
Bạn bố tôi, bác Ôn, đi Nga về có chiếc máy khâu được gạ đổi nhà trên phố Dư Hàng mà không, vẫn chọn nhà tập thể Cát bi.
Hàng bãi Nhật về, bạn tôi có chiếc cuộc đen líp tầng thành thần tượng cả trường...cuộc sống cứ vậy mà Gato.
Quên kể, 1 hôm có thằng bạn tới nhà chơi, thấy nhà có thùng gạo cỡ 15kg còn đầy, nó thở dài như người lớn nói nhà mày giàu thế.
Rồi đi học ĐH, thấy nhà trưởng phòng CATP xây nhà 2 tầng ở bãi bóng gần Cầu Rào thì sự so sánh có tăng lên. Hồi đó xây nhà 2 tầng vớ vẩn bị kiểm tra vì giàu bất chính như chơi.
Những sự xa hoa đó thì mình chẳng gato vì nó xa vời quá. Cái đầu óc tủn mủn của mình chỉ ao ước có được cái xe đạp khung dựng (sườn nội), phụ tùng ngoại, rồi áo bay, móng trắng, dép lào... mà không có nên cứ gato với những trai phố đích thực đó.
Rồi Kinh tế thị trường, rồi mở cửa. Chẳng ai thích nghèo dấu giàu như xưa mà mọi người trào ra, sôi lên với tiền với bạc. 
Ai chậm, ai nhường nhịn là thua thiệt nên mọi người phải khuỳnh ra, cố lên theo tầm của mình mà tranh lợi, mà gato. 
Lớn gato kiểu lớn, nhỏ gato kiểu nhỏ, già tranh kiểu già, trẻ tranh kiểu trẻ, chứ quyền gato chức quyền, giàu kiểu giàu, nghèo kiểu nghèo. 
Ai cũng lẩm bẩm, nó may thôi, cũng là của ăn cắp cả chứ không ai nhận mình dốt, người giỏi, người trên kẻ dưới nữa.
Xem ra cái sự Gato giờ nó phổ cập và to lớn hơn hẳn. Trước thì tỵ hiềm nói xấu sau lưng, giờ ra cả chân tay thanh thiên bạch nhật

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

3 loại quyền lực, 3 cách tư duy và 3 làn sóng

26.08.20
Main Street, Wall Street và Digital Street 
Sản xuất, tài chính và số hóa
Nền sản xuất hàng hóa ra đời, rất nhanh sau đó người ta nhận ra không có tài chính thì không làm gì ra tấm ra miếng được. Thế là sản xuất và tài chính cùng nhau đi như 2 chân của 1 cơ thể. Cntb thắng lợi cũng vì biết sử dụng tài chính. 
Ngày nay số hóa ra đời phủ bóng và kiểm soát cả main Street lẫn Wall Street. 3 cột trụ thay thế cho 2 chân  


05.08.19
Viết thêm về quyền lực. Các nhà học thuật hay nói tới quyền lực mềm, quyền lực cứng và quyền lực thông minh
Trong chính trị quốc tế, có “quyền lực” nghĩa là có khả năng khiến một chủ thể, không còn cách nào khác, phải hành động theo những cách thức mà mình mong muốn. Quyền lực cứng là khả năng ép buộc họ phải làm như vậy.
Các chiến lược của quyền lực cứng tập trung vào can thiệp quân sự, ngoại giao cưỡng bức và trừng phạt kinh tế để gia tăng lợi ích quốc gia (Art 1996; Campbell and O’Hanlon 2006; Cooper 2004; Wagner 2005). 
Theo các bài viết học thuật, cách tiếp cận theo chủ nghĩa tân hiện thực có xu hướng nhấn mạnh vào quyền lực cứng, đặc biệt là quyền lực cứng của các quốc gia, trong khi đó các học giả theo chủ nghĩa tự do lại nhấn mạnh vào quyền lực mềm như là nguồn lực chính trong nghệ thuật quản lý đất nước (cùng với sức mạnh thiết lập luật chơi – yếu tố thường bị bỏ qua một cách kỳ lạ trong những cuộc đối thoại hiện nay về quyền lực cứng và mềm).

Trái với quyền lực cưỡng bức, quyền lực mềm là khả năng thuyết phục người khác làm theo những gì mình muốn. 
Là khái niệm có ảnh hưởng to lớn được Joseph Nye giới thiệu lần đầu tiên vào năm 1990 và mở rộng hơn trong những nghiên cứu sau này của ông, thuật ngữ quyền lực mềm đã trở thành trọng tâm phân tích trong các cuộc thảo luận về chính sách đối ngoại. 
Nye định nghĩa quyền lực mềm là khả năng đạt được những gì mình muốn thông qua thuyết phục hoặc hấp dẫn thay vì cưỡng bức (Nye 1900). Nó tạo ra sự hấp dẫn và bao gồm hầu hết mọi yếu tố ngoài sức mạnh kinh tế và quân sự (Cooper 2004). Nye (2004) cho rằng: “Xét về mặt các nguồn lực, thì nguồn lực của quyền lực mềm là những thứ tạo nên sức hấp dẫn này”[2]
Thuật ngữ này không phải là chưa từng bị chỉ trích, cũng như gây sự bất mãn về khái niệm hoặc tính ứng dụng của nó. Ví dụ, một tác giả người Canada đã cho rằng khái niệm thông thường về quyền lực cứng và mềm là không phù hợp với Canada; dẫn đến kết quả thất bại khi các nhà phân tích “cố gắng ghép một khái niệm có nguồn gốc từ Mỹ vào bối cảnh chính trị của Canada” (Smith-Windsor 2005). Như đã thấy trong công trình hợp tác giữa Nye và Ủy ban CSIS, ông cũng đã cố gắng tiếp cận ý tưởng về quyền lực thông minh.

Quyền lực thông minh là khả năng một chủ thể kết hợp các thành tố quyền lực cứng và quyền lực mềm thông qua các phương thức tác động qua lại nhằm đạt được mục đích mình mong muốn một cách hiệu quả.

Một khuôn khổ cho quyền lực thông minh vững chắc về mặt khái niệm và liên quan chặt chẽ với chính sách cần được xây dựng dựa trên một số xem xét bổ sung mang tính cốt lõi như sau:
Mục tiêu mà chủ thể hướng tới khi thực hiện quyền lực – bản chất bên trong và bối cảnh toàn cầu rộng hơn của nó. 
Quyền lực không thể gọi là thông minh khi những người sử dụng nó không biết gì về nhóm đối tượng và các khu vực mục tiêu.
Nhận thức về bản thân của chủ thể, cũng như hiểu biết về những mục đích và khả năng của họ. Quyền lực thông minh đòi hỏi người sử dụng nó phải biết rõ đất nước hoặc cộng đồng của họ đang tìm kiếm điều gì, cũng như ý chí và khả năng đạt được mục tiêu của họ.
Bối cảnh khu vực và quốc tế, trong đó hành động sẽ được thực hiện
Những công cụ được sử dụng, cũng như khi nào cần tách biệt hoặc kết hợp chúng và bằng cách nào.
(http://nghiencuuquocte.org/2014/03/04/quyen-luc-thong-minh/)

Tuy nhiên quyền lực thông minh nói thì dễ nhưng thế nào là thông minh thì phải xảy ra xong rồi mới biết mà điều giới học giả không ngờ là quyền lực xám lại xuất hiện.
"Vùng xám là chiến lược được một quốc gia sử dụng để đạt được một lợi ích nào đó, thường là về lãnh thổ, nhưng không muốn dùng vũ lực một cách quy mô và trực tiếp.

Chiến lược này có 2 đặc trưng căn bản. Thứ nhất là không để xung đột vượt ngưỡng thành chiến tranh nóng. Thứ hai là từ từ tịnh tiến. Chủ quyền là vấn đề lâu dài. Đối với Trung Quốc, để càng lâu thì càng có lợi" - ThS Nguyễn Thế Phương, nghiên cứu viên Trung tâm nghiên cứu quốc tế ĐH KHXH&NV TP.HCM, nhận định với Tuổi Trẻ.

Tàu cá đi trước, tàu chiến theo sau
Chiến lược "vùng xám" liên tục được thử nghiệm và điều chỉnh qua những cuộc đối đầu với lực lượng chấp pháp của các nước, đặc biệt ở Biển Đông từ năm 2006. 

Mục đích của những hành động quấy rối đó nhằm thay đổi hiện trạng, biến vùng biển không tranh chấp thành có tranh chấp và gây lúng túng cho các nước trong việc phản ứng.
(https://tuoitre.vn/nhan-dien-chien-luoc-vung-xam-cua-trung-quoc-o-bien-dong-20190723215222456.htm)

Tờ Pravda (Nga) mới đây cho công bố tài liệu ghi nội dung cuộc gặp của Hội đồng Quốc phòng An ninh Ukraine (NSDC) hôm 28/2/2014, chỉ một ngày sau khi các tay súng không xác định danh tính chiếm giữ trụ sở chính quyền, quốc hội tại vùng lãnh thổ này.

Tại phiên họp, những quan chức Ukraine vừa mới lên nắm quyền sau “Cách mạng nhân phẩm” (tức chính biến Maidan) đau đầu với câu hỏi làm sao để ngăn cản Crimea sáp nhập vào Nga. Quyết định cuối cùng là đành chấp nhận kịch bản này, vì mọi lựa chọn khác đều đưa tới hệ quả xấu hơn. Oleksandr Turchynov, người lúc đó là quyền Tổng thống kiêm Chủ tịch Quốc hội, có nêu khả năng chiến tranh để giữ Crimea, nhưng Thủ tướng Arseniy Yatsenyuk phản bác luận điểm này.




Các tay súng không rõ danh tính phong tỏa đường vào sân bay trong căn cứ Hạm đội Biển Đen ở Sevastopol, Crimea. Ảnh: AP

“Chúng ta đang nói đến việc tuyên chiến với Nga. Ngay sau hành động này, người Nga sẽ ra tuyên bố với nội dung ‘Bảo vệ công dân và những người nói tiếng Nga có quan hệ sắc tộc’… Kịch bản đó đã được Nga soạn sẵn và hành động của chúng ta chỉ đưa tới việc kích hoạt trên thực tế”, tài liệu giải mật cuộc gặp ghi. 
Ông Yatsenyuk chỉ ra rằng, tại thời điểm đó, ngân khố quốc gia trống rỗng và Ukraine không có nguồn lực quân sự để bảo vệ Kiev trước khả năng Nga đưa quân tham chiến. Thủ tướng Ukraine đề xuất kêu gọi đàm phán chính trị qua kênh trung gian nước ngoài theo hướng trao quyền tự trị nhiều hơn cho Crimea, trong khoảng thời gian đó xây dựng lại quân đội.
(https://baotintuc.vn/ho-so/tiet-lo-viec-ukraine-mat-crimea-va-tai-sao-nga-khong-dan-them-20160224145529253.htm)

Như vậy đây chính là chiêu đánh chó phải ngó chủ nhà hay mày có biết tao là ai không đẩy thế giới vào tình hình giống như trước Thế chiến 2, khi Đức tung hoành ra yêu sách, cưỡng bức sáp nhập lãnh thổ.


Có 3 loại quyền lực chính:
- Thứ nhứt: bạo lực, nôm na súng đẻ ra chính quyền, luật rừng xanh
- Thứ 2: tiền lực. Cái gì không mua được bằng tiền sẽ mua được bằng rất nhiều tiền, nén bạc đâm toạc tờ giấy, vai mang túi bạc kè kè...hình như ông cha mình tổng kết hơi nhiều loại quyền lực này dù miệng nói ưa thanh bần lạc đạo.
- Thử 3: trí lực. Càng ngày thì con người hiện đại càng nhấn mạnh đến chữ trí. Ta một dạo cũng rầm rộ diễn thuyết, hội thảo, hội nghị về nền kinh tế trí thức nhưng sau 1 thời gian im tịt, có lẽ hiểu rằng trí tuệ không đến được từ mấy cái nói khoác được.

Cùng với 3 loại quyền lực đó là 3 cách tư duy của con người cho phù hợp với thời đại:
- Cách suy nghĩ thứ nhứt là suy nghĩ theo kiểu thầy mo, biết tuốt. Cái chi cũng biết. Kiểu như có người hỏi sao con vịt lại nổi thì bảo rằng vì nó có lông. 
Cách suy nghĩ này phù hợp với hình thức bản làng. Nếu chịu nghe đài đọc báo thì thấy ở ta có một số chuyên gia kinh tế cái gì cũng giải thích được, hội nghị, hội thảo nào củng đăng đàn, biết tuốt từ kinh tế vĩ mô, tài chín tiền tệ đến thương mại quốc tế...rồi lợi thế so sánh, lợi thế người đi trước, đi sau, đủ cả. 
Hay trong quản lý thì những người đứng đầu cái chi cũng tài cũng giỏi, luôn là số 1 nên nếu sếp có 9 lính thì tổng sức mạnh là 01 mà nếu sếp có 999 lính thì sức cũng sẽ là 0001.

- Cách suy nghĩ thứ 2: hình dung xã hội, con người như cỗ máy cơ khí, như dây chuyền sản xuất. Vài đại diện tiêu biểu như Mác, Lenin phát biểu về đại công trường, cả nước là 1 trust...hay bên tư bản là Ford với dây chuyền sản xuất...mấy người này chắc bị máy hơi nước ám ảnh.
Tuy vậy nếu quốc gia chậm tiến mà chịu áp tư duy này vô (nói theo kiểu chuyên ngành là kỹ trị) thì cũng ngon lành.
Ví dụ như Trung Hoa. Nếu để ý, từ khi Đăng Tiểu Bình đề 4 hiện đại hóa năm 1979 thì sau đó dàn tổng bí thư, thủ tướng đều xuất thân từ kỹ sư Thanh Hoa, Bắc Kinh như Giang Trạch Dân, Chu Dung Cơ, Tập Cận Bình...
Những người này với tư duy kiểu cơ khí đã biến TH thành công xưởng gia công cho cả thế giới.

- Cách tư duy thứ 3: lên men. Với những người này họ coi thể chế như cái nồi ủ, bên trong là nguyên liệu với 2 loại men chính là lòng tin và sự sáng tạo. Từ sữa họ chế yaourt, từ ngũ cốc tạo nên bia rượu...
Trung Hoa ngày xưa cũng có thời trăm hoa đua nở cũng nhà nhà đua tiếng sau bị Hán Vũ Đế tôn Nho mà trăm hoa kia lụi hết. 
Mỹ là 1 ví dụ sinh động cho lối tư duy này. Việt Nam ngày xưa xửa xừa xưa cũng từng manh nha, chỉ tiếc là cũng định áp dụng vào đánh nhau qua câu chuyện lẩy bẩy như Cao Biền dậy non. Bị hư nên không tin, xoay qua Nho cho chắc.

Thêm:
Alvin Toffler nói thế giới có 3 làn sóng. Việt Nam cũng có 3 làn sóng:
- Làn sóng 1: Bị Bắc thuộc và thấm đẫm văn hóa Khổng Mạnh đến TK19
- Làn sóng 2: Bị Pháp thuộc và văn hóa phương Tây từ 1884 đến 1954 ở miền Bắc và 1975 ở miền Nam.
- Làn sóng 3: sau làn sóng 2 là văn hóa XHCN thuần đến 1985, có định hướng từ 85 đến nay.
3 làn sóng này va chạm nhau nhưng phần lớn là cocktail


Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015
Bộ ba siêu đẳng
Bộ 3 thứ nhất, trứ danh: Táo quân. 1 ông 2 bà.
Bộ 3 lên phim xong mọi người cứ xuýt xoa, tài thiệt tài, phá án như thánh. Cứ mong đời có Bao thanh thiên đi kèm 2 đệ tử Triển Chiêu và Công Tôn Sách, 1 ông giỏi võ, 1 ông giỏi văn và 1 ông dám quyết.
Bộ 3 từ con nít tới người lớn cứ tới giờ cơm những năm 90 lại canh coi: Tây du ký như Tôn Ngộ Không, Trư Ngộ Năng, Sa Ngộ Tịnh
Bộ 3 anh em kết nghĩa vườn đào Lưu Quan Trương, theo tam quốc diễn nghĩa thì gắn bó như răng với môi mà 1 số học giả hiện đại lại phân tích ra thành cắn phải môi.
Từ nãy giờ liệt kê thấy toàn bộ 3 siêu đẳng gốc Tàu. Còn ta thì sao:
Thời bao cấp xưa bộ 3 siêu đẳng chính là công nông binh.
Công nhân là lực lượng tiên phong, nông dân đông đảo còn binh sỹ là nòng súng.
Từ bao cấp chuyển qua thị trường thì đồng tiền ngày càng mạnh lên, xuất hiện bộ 3 siêu đẳng mới gồm sếp, chánh văn phòng, kế toán trưởng. Mà bộ 3 này hầu hết xuất thân từ bảo vệ, kế toán, hành chính mới siêu đẳng.
Chỉ không biết bộ 3 này múa ra cái chi.

Thực ra thì còn nhiều thứ nữa như bia 333, hay cụ 33 ở Hồ Gươm mà ta cứ gọi là cụ rùa.
33 thì gọi là rùa
Cây mai chiếu thủy lạc vào họ mai