Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Chuyên gia dinh dưỡng khuyên ta ăn gì


- Đại nhân: mất tiền là không mất gì, mất sức khỏe là mất nhiều, mất danh dư mất tất cả (Napoleon)
- Quan nhân: mất danh dự là không mất gì, mất tiền là mất nhiều, mất sức khỏe mất tất cả ( xem mặt dày tâm đen)
- Thường nhân: mất sức khỏe là không mất gì, mất danh dự là mất nhiều, mất tiền mất tất cả (nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ ruột)


Tuy nhiên, nói là nói vậy chớ rồi mọi người đều công nhận có sức khỏe mới làm việc nọ việc kia được.
Để có sức khỏe tốt thì ăn uống rất quan trọng. Xưa thời chưa có chuyên gia thì các cụ cứ lẩm nhẩm ăn gì bổ nấy. Đến thời nay thì chuyên gia dinh dưỡng CGDD Lại khuyên đừng động vô bộ đồ lòng: gan ăn độc, tiết ăn dơ, còn lại thì tăng colesterol...
Rồi khăng khăng đẹp vàng son, ngon mật mỡ. Tới giờ thì cãi nhau loạn xì ngậu về mỡ. Có 1 dạo nói mỡ động vật ăn rất hại, khuyên mọi người chuyển qua ăn dầu thực vật rồi gần đây lại khám phá ra dầu thực vật mà đem chiên vài phút có khả năng gây ung thư...ôi chuyên gia.
Chuyện còn nhiều như ăn cơm nguội, đồ ăn để trong tủ lạnh cũng gây ung thư luôn. Ông bà xưa sáng ra vét niêu cơm nguội dắt trâu ra cày cả buổi mới có cơm ăn tiếp. Họ lo chết đói hơn chết vì ung thư.
Ngược thời gian quay về thời bao cấp cũng có nhiều chuyện kể.
Chuyện thứ nhất: 3 hột mít bằng 1 quả trứng gà. Hồi đó nhà nào cũng kỳ cạch nuôi gà đẻ trứng, ác nỗi có phải ngày nào nó cũng đẻ đâu nên ước mơ nười 1 trái trứng ngày tương đương đặt 1 chân vô CNXH.
Tới khi có thể ăn trứng thoải mái thì lại nói ăn trứng làm tăng máu, nên giảm ăn trứng ngay.

Chuyện thịt bò hay là chuyện đậu tương còn nhiều protein hơn thịt bò. 
Nói cho ngay hồi đó được miếng thịt heo là ngất ngây rồi, biết gì tới thị bò. Vậy mà tem thịt dần dần không mua được thịt, đổi ngang sang cứ 1 lạng thịt thì bán 3 lạng đậu tương, đậu nành. 
Hồi đó bà con cứ thì thào mả mẹ cái thằng chuyên gia thèm thịt bò nên viết bài bốc thơm đỗ tương để kiếm tiền mua thịt bò ăn.
Thời gian trôi đi, khoa học chứng minh thịt đỏ rất nên là hạn chế ăn vì có thể gây K. Hoá ra chuyên gia vì đi trước khoa học quá xa nên bị chửi oan hàng mấy chục năm ròng.

Chuyện thứ 3: Miếng ăn thần thánh giúp thắng Mỹ.
Chuyện kể anh Triều tiên sang ta cứ khoe mãi sâm Cao ly bổ kinh khủng làm mấy anh hầu chuyện vốn nông dân làm gì có tiêu chuẩn sâm nhung cáu tiết chỉ tay vô đám rau muống mà nói rằng đây là sâm VN làm đám có hiểu biết chút chút cười rung hết cả rốn coi như chuyện tào lao xịt bợp.
Tới khi vô Nam mới biết dân Nam trước 75 không có ăn rau muống. Thấy dân BK vô hái rau muống ăn ào ào họ chê tới: BK rau muống, nó ăn rau muống nó lỳ như trâu.
Chợt khám phá ra 1 bí mật giúp Miền Bắc thắng mà sử sách tổng kết bỏ sót. Đó là món rau muống thần thánh đã giúp tinh thần trở nên lỳ rất lợm, dám chiến và dám thắng chứ vũ khí thì 2 bên chưa biết ai hơn ai.
Thế mới biết ở nước mình nông dân là nhất, cứ tưởng họ sai họ nổ mà cuối cùng lại là kẻ đúng.



  

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Nôn nóng


Xưa có câu:
Dục tốc bất đạt rồi bức ăn nuốt lưỡi để chỉ về sự nôn nóng, vội vàng.
Trong sử Việt có 2 ông vua bị dân ta ghét nhất là Lê Long Đĩnh và Hồ Quý Ly.
Tại sao ghét:

Lê Long Đĩnh
- Lai Chàm (có mẹ là người Chàm)
- Phát triển đạo Phật: dịch kinh Phật Đại tạng 5 ngàn quyển đồ sộ
- Đưa triều chính, quan chế giống nhà Tống

Hồ Quý Ly:
- Gốc Đại Ngu bên Tàu
- Thực hiện hạn điền, hạn nô để giảm quyền lực của tầng lớp quý tộc
- Sử dụng tiền giấy, kỹ nghệ làm pháo, xây thành ngang ngửa nhà Minh

2 ông tài thế sao bị ghét?
Bỏ qua yếu tố huyết thống thì 2 ông có nét tương đồng là nhà cải cách. Cố gắng áp văn minh cho dân, cho đất nước.
Những thay đổi này mạnh bạo quá, nhiều quá, gấp quá mà dân ta vốn tự nhiên tự tại, không khoái học tập, kỷ luật...nói nhanh là bảo thủ nặng, không thích nghi được nên ghét, không khoái 2 ổng.
Bị dân ghét thì khi có cơ hội là bị đổ thôi.
Quay lại gần đây thì Pháp ngoài tội xâm lược ra còn đòi khai hoá mạnh quá, nên tới khi có cơ hội là Pháp cũng thua.


Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Di sản


Mặc dù số người tài năng chiếm khoảng 5% trên tổng số nhưng đáng ngạc nhiên là di sản họ để lại cho đời sau chỉ chiếm khoảng 1%.
Các cụ xưa nay rất đặt nặng di sản:
Làm trai cho đáng nên trai
Qua Đông đông tĩnh, qua Đoài đoài yên
nhưng yên xong thì đời sau mất tăm mất tích. Chẳng có gì để lại, chứng minh cho đời sau.
Cụ Nguyễn Công Trứ thì cụ thể hơn:

Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông.
Hề hề. Cái danh đó chính là di sản.
Khi khuất núi hầu như trên bia mộ chỉ sinh được năm sinh, ngày mất, quê quán...công trạng là con số không, giống AQ khi ký tên trước khi bước lên đoạn đầu đài.
Đó là nói về bạch đinh, còn những nhân vật quyền thế thì sao?
Nhìn lại gần đây a 6D thì có đường dây 500KV để đời, a 6K thì bỏ ống được chút $, còn a 3X, ưu ái lắm cũng chỉ thấy có nón bảo hiểm cho dân đi xe 2 bánh.
Di sản cũng khó lắm thay
Gần đây có người đề xuất cả nước mắt làm di sản, thương thay, khó thay.

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Sự tích con tì hưu


Con tì hưu được bà con bày đầy trên bàn làm việc, ở nhà...thực ra là 1 con không có thật, do bà con bên Tàu tưởng tượng ra.

Mà sao lại tưởng tượng ra được chuyện có ăn mà không có ị để rồi thành linh vật giữ của.

Nhớ hồi trẻ đọc Samuelson tới đoạn các kinh tế gia từ đời này sang đời khác loay hoay không giải thích nổi vì sao có tình trạng lạm phát lấy làm ngạc nhiên lắm. Cứ nghĩ, thì của cải vật chất làm ra ngày càng nhiều, tiền in đối ứng nhiều. Không bị rơi vãi, kẹt đâu đó là chuyện lạ. Mấy cái đó hình thành lạm phát tự nhiên giống như trong ruột người khi nào uống thuốc xổ xong chẳng nhẹ đi 2-3 kg.

Đúng là tư duy biện chứng nhỉ.

Nhớ anh 3 Duẩn ngày xưa cũng hùng hồn: CNXH thì làm gì có lạm phát, nên in tiền thoải mái. Tới 40 năm sau ca ca Nghĩa cũng còn phát biểu ngân hàng tự in tiền được thì không thể chết.

Nghĩ làm viết ngay 1 bài chứng minh sự tất yếu của lạm phát. Viết xong thì mới ngớ ra mình mới chứng minh chuyện ăn vô mà quên mất chuyện ị ra.

Nên vấn đề lạm phát vẫn còn nguyên đó và hoá ra việc tạo ra con tì hưu là do gene.

Ngày nay nhiều người Tết đến hay chúc theo kiểu con tì hưu:

- Chúc bác tiền vô như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cafe phin. Là tôi lại nghĩ tới cái vụ quên ị đó.


Trồng cây cổ thụ
Trường cũ chuẩn bị kỷ niệm 50 năm. Lớp trưởng hỏi tặng gì? Tôi bảo 1 cây gốc = bắp đùi nữ.
Lý do là mình lớp hậu sinh, trồng khi trường có tuổi rồi. 
Chỉ bậc tiền bối mới trồng cây nhỏ lúc trường mới sinh thôi.
Không thấy các bác lãnh đạo giờ tuyền trồng vậy à.
Trước cứ hay cười vụ trồng cây gì mà to đùng đùng, đáng ra phải trồng cây nhỏ nhỏ cho nó lớn lên từ từ chớ.
Hoá ra các bác cũng biện chứng, kế tục truyền thống phết.

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

Kỹ năng giải quyết vấn đề


Việc gì cũng có cách giải quyết, trừ cái chết
(Phương ngôn)
Thu lượm được 1 số phương pháp giải quyết vấn đề, mà toàn là vấn đề hóc búa đưa lên đây phục vụ các bạn.

Thứ nhất
Thế nào là vấn đề hóc búa: Hóc búa giống như tính huống con lừa giữa hai bó cỏ
(http://trantuananh9.blogspot.com/2012/12/con-lua-giua-hai-bo-co.html)

Lừa vốn ngu, ưa nặng mà đứng giữ 2 bó cỏ thơm ngon như nhau thì không biết chọn bó nào rồi đói quá mà chết. Giống như ông bà hay nói ngồi trên đống vàng mà chết.
Nhưng tôi đồ rằng chỉ có con lừa-học giả mới nghĩ vậy. Thực tế lừa đâu cần nghĩ, khi đó bao tử quyết chớ đầu có được quyền quyết quái đâu. Nên thực tế sẽ là lừa ta nhào vô ăn bó này 1 ít, bó kia 1 chút. No rồi lấy móng giẫm nát phần còn lại, hôm sau khỏi ăn.
Tình huống này giống khối người, khối nhà, khối nước hỉ.
Thứ đến là cách giải quyết vấn đề:

- Cách của dân Tây: quét rác tấp vô dưới thảm.
Tụi đó trời lạnh nên ưa dùng thảm. Vậy thì cái gì dơ là tấp xuống dưới. Bên trên vẫn ngon lành cho tới ngày thối thảm.
Dân mình ít có thói quen xài thảm nên hơi khó áp dụng.
Nếu để ý thì dân VN cũng có chiêu tấp rác vào xó nhà trong 3 ngày Tết không hốt vì sợ hao tài.

- Cách của dân Do Thái: đá ống lon (ống bơ) rỗng lên dốc
Ruột xài xong rồi còn vỏ lon thì phải xử lý. Bằng cách nào. Bằng cách đá nó ra xa nhà mình, lên dốc. Món này khó, như nghệ thuật trình diễn. Phải cao thủ mới làm được, đá đều 2 chân mà người vẫn thăng bằng. Đúng chỉ tụi khôn như Do Thái mới xử được chiêu này.
Còn dân ta thì đơn giản là vứt rác qua nhà hàng xóm, hơi đâu mà trình diễn.

- Cách của dân Trung Đông: đà điểu vùi đầu trong cat
Nhiều bạn cười cách này nhưng oái oăm là cách này được nhiều người xài nhất, xài thường xuyên nhất mà các bạn cứ gọi tránh ra là mũ ni che tai, 3 không rồi mặc kệ nó...

- Thế còn cách của dân ta thì sao, có không?
Dân ta có chiêu để lâu cứt trâu hoá bùn cũng ngoạn mục. Cứt trâu ít thối, để lâu còn làm được khối thứ như phân khô, chất đốt...nên bạn đừng sốt ruột khi thấy ta làm cái chi cũng rề rề, thậm chí còn vỗ ngực Hà Nội không vội được đâu.

Có người cắc ké hỏi thế bãi phân người để lâu có hoá bùn không? Thúi quá sao chịu nổi?
Sao không nhỉ. Dắm quan còn thoảng thoảng như mùi lan mùi huệ thì thối mấy chả chịu được.

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Thích trâu hay khoái gà

Gà nuôi thì luôn to, nhiều thịt, nhiều trứng và hiếu chiến hơn gà rừng còn trâu nhà lại nhỏ bé, hiền lành, thua xa lắc trâu rừng. Vì sao vậy?
Lý do rất Misurin. Nuôi gà thì người nuôi chọn con nào to khoẻ, hiếu chiến nhất trong đám gà nuôi để làm giống. Cứ thế hàng trăm năm trôi qua thì gà nhà so với gà rừng cứ như dân Hàn so với dân Triều tiên vậy.
Còn trâu thì lại ngược lại. Nhưng con trâu to lớn, hung hãn thì phải đập chết ăn thịt gấp không thì chúng phá rào dẫn cả bầy trâu nghé chạy vô rừng mất. Cũng thế, hàng trăm năm trôi qua, con nào khoẻ yếu phân minh.
Kết luận: to nhỏ do con người. Vì cầm cái được mà gà dưới tay người thì to. Vì người yếu so với trâu nên chú nào nhỏ yếu thì mới ở lại được.

Hết chuyện vật nuôi tới chuyện người.
Sau thế chiến 1, nước Phổ (Đức) bại trận. Vua Phổ gấp rút cải cách lại quân đội. Cha đẻ của lý thuyết quân sự hiện đại được vời đến và lý thuyết chọn lựa 4 loại sỹ quan nổi tiếng ra đời.
Ông phân ra:
1. Loại sỹ quan vừa làm biếng vừa dốt: loại này chiếm số đông vì bản tính con người là vậy.
2. Loại sỹ quan vừa làm biếng nhưng giỏi: ít
3. Loại sỹ quan vừa chăm vừa giỏi: quá quý
4. Loại sỹ quan vừa chăm nhưng dốt: cũng đông kha khá.
- Loại 1 loại đi thì lấy ai làm, đây là dạng chỉ đâu đánh đấy và vô hại nên giữ lại
- Loại 2 làm biếng mà vẫn nổi bật lên được chứng tỏ tài, cho làm tướng chỉ huy
- Loại 3 là xương sống của quân đội: làm tham mưu hoạch định
- Loại 4 làm mà làm ngu thì chỉ có phá nên phải loại ngay, loại gấp không thì băng này sẽ phá tan quân đội.
Anhxtanh cũng nói người giỏi sẽ thua người ngu vì chúng quá đông. 
Khi 1 hệ thống mà loại 4 nhan nhản thì hệ thống đó thua là đúng.
Có bạn hỏi, quân đội Đức giỏi sao thua. Lý do nằm ở đây: https://vi.wikipedia.org/wiki/Heinz_Guderian
Hay như Nhật, trường hợo đô đốc Yamamoto cũng vậy: https://vi.wikipedia.org/wiki/Yamamoto_Isoroku

Bổ sung nhân đợt ngập và kẹt xe lịch sử thứ 3 ngày 15-09-2015:
Công thức thần thánh
Dốt + biến đổi khí hậu = ngập nặng
Tối ưu chắc là nên lai. Con của gà trống và trâu cái thì vừa đẹp vừa khỏe. 

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Cuộc sống đơn giản là như vầy



Miếng tag Levis này như 1 bức tranh. Nói đơn giản nhưng mỗi người nhìn vào sẽ chú ý vào 1 thứ.
- Người thích bao quát thì chú ý miếng tag: da or giấy, sao bền thế
- Người mua săm soi sắc nét or not. Gin or fake
- Người muốn khoe khéo nhìn vô original riveted đinh tán đẹp không
- Chất liệu vải XX cho người ăn chắc mặc bền mà lại phải đúng loại vải 9 OZ XX chẳng hạn.
- Người mập ốm lại quan tâm tới W, L bi nhiêu
- Rồi xì tai: 501, 508....người ta sẽ nhìn mình như thế nào.
Cuối cùng, phổ quát nhất là sợ bục đũng quần: 2 người 2 ngựa đang kiểm tra chất lượng quần. Rách hay không rách.
Kéo nhẹ quá thì ra diễn, mạnh quá rách thì ai mua. Nó giống như khi bạn phải lựa chọn. Phải hay trái đây, suy nghĩ, nhấc lên đặt xuống, giằng xé trong suy nghĩ, trong nội tâm. Đúng sai, tình lý, hiện thực, ước mơ...phức tạp vậy mà cuộc sống vẫn cân bằng chớ không như nhiều người tưởng 2 người 2 ngựa cùng về 1 phía sẽ việc gì khó cũng thành công. 
Như vậy trong sâu thẳm mỗi người cần có chỗ trú an toàn, 1 lưới bảo hiểm mình chắc sống sau khi phi thân.
Nhiều bạn nói Tây dũng cảm, máu khởi nghiệp. Ta hãy xem vì sao:
- Thứ nhất họ an sinh xã hội tốt, thậm chí 1 số nước còn bị chê bao cấp quá khiến mất động lực làm việc. Đây là vấn đề gây tranh cãi vì mấy nước Bắc Âu an sinh rất cao mà làm ăn cũng rất tài. Nói nôm là không sợ chết đói.
- Không kỳ thị, coi rẻ người thất bại. Ví dụ như cho phá sản 3 lần, quá tam ba bận. Chỉ cần nhìn người khuyết tật Tây thành danh thì thấy. Còn xứ mình giỏi lắm cũng tàn nhưng không phế.
- Cơ hội đa dạng. Nhiều đường để lập thân, làm giàu chứ không phải như ta xưa thì chỉ biết phải có danh gì với núi sông, giờ thì lại chỉ biết có tiền.

Ngoảnh nhìn lại trước VN anh hùng  phần lớn do có hậu phương lớn, vững chắc Liên xô, Trung quốc.
Như vậy, cuộc sống đơn giản là làm sao cho người dân cảm thấy an tâm, tự tin khi bước tới. 
Các cụ chả nói:
Mạnh vì gạo, bạo vì tiền
rồi: Bần cùng sinh đạo tặc đó thôi.