Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

Thăng trầm nghề thầy giáo

Thăng trầm nghề thầy giáo

Xưa vì nặng vía cụ Khổng nên nhà giáo được gọi là thầy. Thầy giáo chung với 2 thầy khác là thầy mo và thầy lang.

Ngược lên nữa thì người được dân gian gọi bằng thầy đầu tiên chính là thầy mo. Sau nhờ giáo hóa mà thêm thầy giáo, thầy lang.

Ở VN đầu TK20 thì thầy giáo làng vẫn thường kiêm nghề thầy lang.

Nói thế để thấy nghề giáo là cao quý. Đi vào Nam thì với bản chất đơn giản của mình, dân chỉ còn phân biệt dân thầy và dân thợ. Dân thợ là lao động chân tay, dân thầy thì như bây giờ gọi là dân văn phòng. Thầy giáo vậy cũng trong giới dân thầy.

Đến thời bao cấp. Giai đoạn đầu hừng hực khí thế công nghiệp hóa thì thầy giáo được gọi là kỹ sư tâm hồn, còn trong nam thì lại gọi thành giáo sư. Giáo sư giờ đạt được khó khăn, đòi hỏi nhiều thứ, nhưng ngẫm lại xưa gọi chung thầy giáo là giáo sư, giờ chỉ số rất ít nhà giáo mới được gọi là giáo sư cũng có cái lý của nó, tức là chung một hằng số về chất lượng.

Cuối thời bao cấp đói kém thì xem ra cao quý không bằng có miếng bỏ mồm, thơ ca hò vè đợt đó toàn là:

Thầy giáo tháo giày đi chân đất

Giáo chức dứt cháo đón xuân sang

Nói chung nhà giáo, nhà báo, nhà đài bị liệt vào hạng đói kém.

Mở cửa, kinh tế thị trường lên ngôi. Thầy giáo cũng phải bươn bả kiếm tiền. Để có được đồng tiền, họ biết ai là thượng đế:

- Không thầy đố mày dạy ai

Và sức mạnh của thầy:

- Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy

Mà chữ yêu thì mênh mông lắm.

Để đề phòng đồng tiền lấn át tri thức, người ta đã cẩn thận ghi khắc ở mỗi cổng trường là tiên học lễ, hậu học văn. Tức là trước tiên phải biết về lễ nghĩa, sau đó rồi mới được học kiến thức.

Mục đích thì hay nhưng vô tình lại chỉ cho mọi người thấy, trường cũng chỉ coi kiến thức đứng hàng thứ hai mà thôi. Cũng có nghĩa, thầy giáo, người truyền dạy kiến thức cũng chỉ ở vị trí tương ứng, xếp sau một thứ cũng vô hình mỗi người định nghĩa một kiểu trong thời chuyển đổi này (Lễ nghĩa này theo định nghĩa của cụ Khổng Mạnh, hay theo định nghĩa con người mới XHCN, hay theo con người thị trường, chưa thấy ai làm rõ).

Đồng tiền lên ngôi cao quá thì những chuyện con sâu làm rầu nồi canh lấy tiền đổi điểm, lấy tình đổi điểm cũng xuất hiện:

- Thầy trò, thò chầy hay nằm yên thầy cho lên lớp


Cũng phũ phàng nhạt nhòa cho thân phận thầy giáo. Nhưng dù sao cũng xin chúc mừng ngày nhà giáo cho xứng với sự cao quý của thầy.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Đặc sản thời bao cấp


(Lọ DEP trị ghẻ thần thánh)
Hôm rồi nghe cụ Tổng nói chuyện tham nhũng giống như ghẻ ngứa, rất khó chịu làm mình nhớ lại nỗi khổ ghẻ lở hắc lào chí rận thời bao cấp.

Hồi những năm 80 hầu như ai cũng phải nếm mùi mấy món đó.

Chí trên đầu trẻ con, người lớn. Từng nhóm túm năm tụm ba chải tóc bắt chí vui đáo để. Có đứa còn bắt chước các cụ xưa cắn chí nghe côm cốp. Chí nhiều nên lược bí (lược dày) đắt khách. 

Trứng chí, chí con màu nhờ nhờ, chí lớn đen nhánh bị lược bí chải ráo. Nói chung bắt, diệt chí tương đối dễ chỉ có điều hay bị lây lại. 
Đi học ngồi cùng bàn, chụm đầu chơi, chí bò qua khi nào không hay. Mà chí hồi đó đen nhánh, khác bây giờ, trắng bệch vì bị dầu gội đầu tẩy.

Ghẻ, đa phần bị ghẻ nước. Ghẻ rất ngứa. Ngứa ghẻ hờn ghen mà lại. Ghẻ nước có thể dung kim để bắt. 

Quan sát kỹ sẽ thấy tổ của nó, từ tổ này chúng đào hang đi khắp nơi, tấn công bàn tay giống như món đào giao thông hào tiến đánh Điện Biên Phủ vậy. Ghẻ này chủ yếu bị ở tay, số ít hơn bị ở phần bụng dưới. 
Rất nhiều người bị, vô lớp học, thầy cũng như trò đang im phăng phắc nghe giảng bỗng có đứa gãi ghẻ, vậy là trước sau cả lớp thi nhau gãi sột soạt, mà càng gãi lại càng ngứa, thế mới ác đạn.

Thuốc bôi ghẻ ngứa DEP cũng đắt hàng, trời mùa đông, từng hàng trai bôi Dep xong ngồi phơi nắng ở hành lang ký túc xá trong khi mắt vẫn hóng hớt từng bóng hồng thỉnh thoảng vào ra qua cổng.

Hắc lào thì mệt hơn, từng vòng như đồng xu nổi lên, trông rất bẩn. Có anh lớp trưởng lớp Vô tuyến điện, cao to đẹp trai mà xui xẻo bị ngay mấy vòng trên má, chữa mải không khỏi. Hồi thanh niên, thế cũng là một bi kịch. Bị ở đâu còn đỡ, bị ngay trên mặt, phơi lồ lộ, chẳng trốn đâu được.

Hồi đó phổ biến bài thuốc mẹo, vặt trộm trái chuối xanh, bẻ chấm mủ vào vết hắc lào khi nó mới chớm, cũng hiệu nghiệm phết.

Còn rận, món này khó chịu vô cùng, đang ngủ mà bị tụi nó cắn thì coi như mất ngủ ả đêm, vô phúc nó chui xuống phần dưới thì vừa bị ngứa, vừa truy bắt nó gian khổ vô cùng. 

Khi bị rận, chỉ có nước bỏ chiếu đem đốt, tiện thể hơ lửa giát giường, giường cho chết rệp, lôi ra phơi nắng rửa nước rất kỳ công.

Tại sao ngoài bắc hồi đó lại bị trầm trọng mấy món đặc sản này, miền nam lại đỡ hơn?

Do sống bẩn dơ. Hẳn rồi nhưng số người thích ở dơ thực ra rất ít, còn lại cũng là người thích sạch sẽ.

Nguyên nhân chính vì:

- Nước. Hồi đó nước máy không có khử trùng Flor hay Clor như bây giờ mà đơn giản nước sông chỉ qua bể (hồ) lắng bùn sau bơm thẳng vô ống cho dân xài. 

Khi đó ăn còn bo bo, hạt bắp là thức ăn chăn nuôi; lấy đâu ra tiền usd nhập thuốc khử trùng. 
Diệt muỗi hồi đó cũng hồn nhiên xịt DDT từng nhà, có biết độc hại, gây ung thư trời trăng gì đâu, chỉ biết rất khó ngửi, phải ra ngoài chừng nửa tiếng mới dám vô nhà.

- Hóa chất tẩy rửa. Xà bông giặt sau mấy đợt xà bông cục 72% lừng danh của Liên Xô, bột giặt nước của miền nam là chấm hết. 

Thứ được khuyến cáo sử dụng là trái bồ hòn. Mắm môi mắm lợi chà vào quần áo cho nó ra bọt mà có thấy đâu. 
Đó là nói về giặt, còn về tắm gội thì cứ hương nhu lá sả, bồ kết cho nó lành, mà rồi cũng hiếm. Có đứa có cục xà bông camay thì phải dấu dấu diếm diếm không thì cả phòng cả lớp nó lấy xát lên đầu, hết ngay và luôn.

Hai nguyên nhân trên phát nguồn từ nguyên nhân mẹ là tình trạng bao cấp, cấm chợ ngăn sống, đóng cửa nền kinh tế. 

Ngẫm lại một thời ấu trĩ sao thấy thật buồn cười. Cái nguyên nhân mẹ, theo tôi là phát kiến vào loại stupid nhất trong lịch sử. 
Vậy đấy, thiếu thốn ấu trĩ rứa thì ghẻ lở chí rận hắc lào không bùng phát mới là chuyện lạ.

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Thầy Tây thầy Ta

11.07.21
Cơ lý thuyết thời bao cấp Là 1 môn khó nên số thi lại đông, số xin điểm chạy điểm nhiều và nhiều thầy nổi danh dũng sĩ diệt sinh viên. Như hôm tôi thi bốc được đề dễ ẹt là tìm chuyển động của đầu van xe đạp như toán cấp 2 mà cứ loay hoay vì sợ có bẫy gì trỏng chớ sao đơn giản thế, thật là tâm lý thần hồn nát thần tính như kiểu dịch Covid bây giờ. Hôm nay xin được kể 2 mẩu chuyện về 2 gv dạy cơ lý thuyết 
 - Ăn gì mà làm: ổng là ba của thằng bạn. Sinh viên tại chức tới xin điểm nhiều còn sv chính qui thì không dám. Trong đám có người sau đi làm thành chức sắc về thăm thầy kể chuyện công việc rồi kết luận ăn gì mà làm hở thầy. Trò về thầy lẩm bẩm tao biết quá mà, hạng đấy thì những việc khó chút có cho ăn vàng cũng chả làm được, biết gì đâu mà làm. 
 - Đến tao còn không làm được: có mấy em gái xin thầy trẻ giỏi được thi hết môn. Thầy bảo tới nhà thầy giải bài tập được thì thầy cho thi. Sau 1h em bảo không giải được. Trò về thầy cười to bảo bài đấy tao cũng có giải được đâu. 
 Thêm chuyện thằng bạn vừa làm gv vừa đi tàu 
 - Làm thầy thật thích: Nó bảo, lợi lắm mày ạ. Xuống tàu thì nói với đám thuyền viên, tao còn là thầy của đám sỹ quan còn về trường nói với gv, các ông chỉ lý thuyết suông, chả biết cái gì về thực tế

Tặng các bạn học cao học Việt Bỉ

Sau 20 năm rời ghế nhà trường tôi mới cắp sách đi học lại. Lớp tôi chọn thuộc dạng liên kết, trong 15 môn học thì có một môn do thầy Việt dạy.

Thầy Tây thì tự do trong tư thế, có thể ngồi lên bàn mà nói. Các giáo sư đến từ Pháp, Bỉ, Anh, Mỹ,…đều có lối tiếp cận sinh viên theo kiểu ngang hàng. Thầy đang nói học viên có thể đâm ngang hỏi bất kỳ. Những cái thầy trình bày cũng không có gì cao siêu, họ chỉ yêu cầu chăm chú nghe, đặt câu hỏi, và chắc chắn rằng đã hiểu được vấn đề. Nên thầy Tây rất quan tâm tới những vấn đề cơ bản, điều gì mà họ thấy học viên chưa hiểu là trình bày đi trình bày lại. Nhưng tụi này ham nói, hết bài chứ không hết giờ nên giảng lố giờ là chuyện thường. Có thầy khoái nói đến mức xin tụi học hỏi ít thôi vì tao còn khối thứ phải trình bày.

Nói cho ngay thì chương trình này đơn giản hơn chương trình gốc và thầy cũng yêu cầu ở mức thấp hơn. Ngược lại với thời thuộc địa, chương trình phổ thông bên này còn khó hơn hẳn chương trình bên mẫu quốc Pháp.

Dân Bỉ không chỉ nổi tiếng về socola và bia mà họ còn giống như Sing bên Đông Nam Á, thầu mấy dịch vụ cho khối EU, NATO thì Bỉ rất nhanh chân.

Ông thầy chủ nhiệm chương trình, GS Bayern rất tò mò hỏi tôi tại sao các nước Tây khủng hoảng 2008 mà VN lại không bị và ông cho biết hỏi rất nhiều người Việt khi có cơ hội.

Lớp tôi, đa số tụi trẻ nên rất chịu phương pháp dạy học này. Chịu đến mức khi thầy Việt tới giảng thì họ sốc nặng.

Ông thầy Việt có tuổi, dạy môn lịch sử tư tưởng triết học phương Đông. Thầy cũng tài hoa, thông kim bác cổ. Nói làu làu tứ diệu đế, bát khổ…với chỉ vài nét vẽ minh họa là hình minh họa sống động ngay.

Những món này thanh niên không rành nên rất tò mò nhưng thầy lại yêu cầu không được hỏi khi thầy giảng. Có hỏi gì ghi giấy gửi thầy khi hết giờ, có cô bé quen lối thầy Tây có vấn đề thắc mắc buột mồm hỏi bị đuổi khỏi lớp với lời bình vô phép. Đang học về chữ Lễ mà chả có lễ làm cô bé cứ sôi sùng sục.

Vẫn biết thầy chọn cách tiếp cận từ trên xuống, thầy đứng trên, đứng xa mọi trò. Thầy giảng, trò tiếp thu mới đúng đạo thầy trò.

Cái này hiểu, nhưng tôi vẫn thắc mắc tại sao Khổng tử lại bàn luận với các trò rất nhiều. Bàn luận diễn ra lúc nào. Hóa ra Khổng Tử 3 cùng với đám môn sinh. Lên lớp thì vậy nhưng thời gian đi dạo, ăn uống thì thầy trò cùng vui vẻ bàn luận, thậm chí trêu ghẹo nhau.
Thầy Việt của lớp, dạy chính quy nên chỉ có cùng học viên trên bục giảng. Thầy học Khổng phu tử mà lại quên béng mất hoàn cảnh thầy trò Khổng phu tử giáo huấn, đàm đạo. Thầy ơi, quên mất vế đàm đạo rồi.

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Vang bóng một thời



Thương cảng Sài Gòn có từ 1860, khởi nguồn từ cầu tàu phía đường Hàm Nghi bây giờ (đối diện với cục hải quan Tp.HCM). Xưa Bác cũng ra đi từ bến này. 

Còn Nhà Rồng được khởi công xây dựng ngày 4 tháng 3 năm 1863, do “Công ty vận tải đường biển” (tiếng Pháp: Messageries Maritimes) xây cất để làm nơi ở cho viên Tổng quản lý và nơi bán vé tàu.

Cảng Sài gòn nằm trên sông, cách biển Vũng tàu 83 km nhưng chủ yếu đón tàu biển nên được gọi là cảng biển chứ không phải cảng sông.

Đến năm 1939, Sài Gòn trở thành cảng đứng hàng thứ 7 trong số các thương cảng của Đế quốc Pháp, vận chuyển 3.000.000 tấn trong đó 2 triệu tấn xuất-nhập hàng hóa tàu biển thuộc mọi quốc tịch. Năm 2006 thì tổng khối lượng hàng hóa thông qua là 35 triệu tấn. Như vậy cảng SG là cảng hàng đầu của khu vực phía nam, và có nghĩa là nhất cả nước.

Nhưng mọi cái đều có cái thăng trầm của nó. Đối với ngành hàng hải thì đó là sự chuyển từ Tấn sang TEU, nôm na là từ vận chuyển bằng tàu hàng rời, hàng khô sang tàu chở container. Giống như từ sản xuất nhỏ lên sản xuất qui mô công nghiệp vậy. 
Định nghĩa về TEU
http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%B4ngten%C6%A1_h%C3%B3a

Từ đây cũng có khái niệm tàu mẹ và tàu feeder lãnh nhiệm vụ trung chuyển, gom hàng cho tàu mẹ. VN từ đổi mới tới nay thì tàu mẹ ghé vẫn chỉ là thưa thớt, phải nhường vai trò hub hàng hóa cho Singapore, Hongkong. Thiệt đơn thiệt kép.

Quay lại chuyện từ Ton sang Teu này có hàng loạt doanh nghiệp lẫy lừng trở nên khốn đốn và cũng một loạt anh hùng hảo hán mới nổi lên (đúng là câu chuyện phá hủy sáng tạo).

Phe thất bại: sơ sơ có Seaprodex, Vosco, Vitranschart, Vietfrach và hàng loạt ship địa phương. Những công ty này thua vì đúng giai đoạn mở cửa, tung tiền mua tàu thì không bắt kịp sự chuyển đồi từ T sang Teu mà vẫn rinh về tàu hàng khô, hàng rời truyền thống.

Phe mới nổi: Vinaship. Anh này tên cũ là vận tải biển 3, chuyên chạy nội địa. May sao có hãng Evergreen của Taiwan chọn làm đối tác mà nổi lên. Sau lục đục, tụi Evergreen rút lui thì Vinaship lại trở về máng lợn như xưa.

Không thể không kể đến Gemadept, vốn làm forwarding cho Gematrans, sau này trở thành lá cờ đầu của ngành, dĩ nhiên, do bám vào phương thức ưu việt Teu.

Đó là nói về tàu, giờ nói về cảng. Thời hoàng kim này thì cảng SG tạo công ăn việc làm/nuôi sống/góp phần nuôi sống một cách trực tiếp và gián tiếp cho trên dưới 200 nghìn người, một con số khổng lồ.

Mặt trái của tăng trưởng

Hàng qua cảng nhiều, kéo theo quá tải cho hạ tầng giao thông thành phố. Chưa kể ô nhiễm, tai nạn giao thông.

Cảng quá xa biển, tàu lớn không vào được (trọng tải tối đa khoảng 3,2 vạn DWT cập cầu) làm chi phí và thời gian vận chuyển tăng, các chuyên gia gọi là điểm nghẽn về hạ tầng.

Sức mạnh của tiến trình Ton sang Teu thì ai cũng biết nên tiến trình tìm kiếm cảng trung chuyển bắt đầu, dự án Sao mai bến đình hay Cái mép Vũng tàu ra đời.

Thành phố hạ quyết tâm di dời cảng SG, nhưng đêm về gác tay lên trán suy nghĩ, còn công ăn việc làm của 200.000 người, còn thuế thu về. Suy đi tính lại không dám triệt để nữa mà di dời cảng xuống vùng Hiệp Phước, cách khoảng 17 km.

Với sự di dời này thì những yếu điểm vẫn giữ nguyên, chưa kể Hiệp Phước là vùng đất thấp. Thấp của thấp vì SG cũng là vùng đất thấp. Vậy là tiến trình Ton sang Teu bị ngăn trở, tất nhiên tiến trình này không đảo ngược được. Chỉ có hệ quả phát sinh là Cái mép Vũng tàu cũng ì ạch vì bị đói vốn.

Giấc mơ cảng trung chuyển vẫn là giấc mơ, lỡ dở vì nguồn lực đã có hạn còn bị sẻ chia.

Với hơn 150 năm vận hành, cảng SG đã coi như đi hết chu kỳ sinh lợi của nó. Giờ đây cảng Sài Gòn, cố níu kéo cũng chỉ còn một thời vang bóng.

Tham khảo
http://www.vpa.org.vn/vn/members/south/saigon.htm

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Chuyện đũa chuyện muỗng

Bài được viết từ sự hợp tác của Sống Chậm, Khoa Năng Lưu và Anh Trần Tuấn
Chuyện đũa chuyện muỗng

Ở Đông dương chỉ có VN là dùng đũa nhiều. Vậy đôi đũa có phải là biểu tượng của nền văn minh lúa nước hay không?

Theo nhiều nghiên cứu kết luận thì đôi đũa chính là sản phẩm của văn minh lúa nước. Hai chiếc đũa mô phỏng chiếc mỏ dài của con cò kẹp đồ ăn từ dưới nước, trên cạn...

VN thuộc văn minh Tàu nên dùng đũa, còn Lào và Cambodia theo văn minh Ấn nên xa xưa họ ăn bốc, tất nhiên ngày nay không còn mấy.

Người ta so sánh đôi đũa của ta với bộ đồ ăn châu Âu và kết luận: đôi đũa tiện lợi đa năng như và, gắp, xắn, xé... nhưng đồ của châu Âu thì chuyên môn hóa và năng suất cao hơn hẳn. Ví dụ dùng đũa xắn thì không thể bằng dao cắt, và, lùa cơm bằng đũa không bằng thìa xúc. Cái gì tiện lợi đơn giản thì tính năng không thể cao được. Đây là qui luật.

Dân Á đông sở trường ngợi ca những thứ mình tạo ra. Vậy là có ba kiểu chính, Ân thì ăn bốc, Tây thì muỗng nĩa. Không biết 2 thứ dân ấy họ tưởng tượng ra cái gì nhỉ. Tôi ngờ rằng dân Việt ngày xưa thìa muỗng gần như là không có, hoặc có cũng tạm bợ kiểu như lành làm gáo, vỡ làm muôi. Thiếu vắng muống nên di chứng ăn còn đến ngày nay là cầm bát canh húp soàn soạt chứ không dùng thìa.

Ăn bốc có cái ưu là món ăn còn được cảm nhận bằng xúc giác, cảm giác đó ra sao mời các bạn nhớ lại khi mình bốc xôi, nắm lại chấm mắm và đưa lên miệng. Cảm giác khác hẳn với ăn bằng đũa bằng muỗng phải không.

Dân Ấn thiên về cảm nhận như thế nên dân họ khoái thiền, yoga nhưng mức độ thành tựu của từng người cũng chênh lệch y như là xã hội của họ phân biệt đẳng cấp vậy. Giàu thì thật giàu, giỏi thì thật giỏi, sang thì thật sang còn ở cực kia lại ngược lại hoàn toàn. Xem tỷ phú ổ chuột là thấy, dân VN tuy nghèo cũng chưa có cái nghèo tập trung hoành tráng như vậy.

Dân Tây ăn uống xài dao muỗng nĩa nên lúc nào cũng thấy nghiêm túc, coi trọng công việc, đặc biệt là sử dụng công cụ, cái nào ra cái ấy trên phần ăn của mình.

Ngẫm lại, dân này khoái chế tạo, cắt xẻ, hầm nhừ không chỉ trong ăn uống mà cả trong đời sống hàng ngày đến y học. Mà muốn được vậy thì phải ít phân biệt và được tự do trong cái dĩa ăn của mình.

Dân xài đũa chòi gắp từ phần thức ăn chung nên thường công tư lẫn lộn, ai nhanh tay gắp được miếng ngon thì hỉ hỉ hả hả. 
Xưa tránh chuyện cá mè một lứa thế này nên người cột trụ trong nhà – đàn ông thường ngồi ăn riêng. Ăn riêng thì cũng đồ ăn đó, chỉ thêm ly rượu và xương để gặm nhưng cũng vẫn phải ăn riêng không thì cùng múa đũa với cả nhà sẽ bị tình trạng gần chùa gọi bụt bằng anh. 
Tư duy dùng đũa còn được nối dài bởi thuật châm kim trị bá bệnh.

Như vậy dân xài đũa, ý thức mình hơn người khác ngấm vào máu, thành bản năng. Kinh Lễ cũng ra đời từ đây, Lễ để phân biệt kẻ cao người thấp, phận kình nghê hay phận tép tôm.

Việc sử dụng muỗng đũa hàng ngày cũng ảnh hưởng tới tư tưởng và phát minh của loài người. Có điều thú vị là tuy gọi muỗng dĩa nhưng bộ đồ ăn của Tây thực ra còn có dao là ba món. Dân Tây do vậy khoái số 3, những phát kiến lớn như chúa 3 ngôi, tam quyền chứng minh cho điều này. Dân Á, đại diện là TQ lại khoái số 2 vì đũa chỉ có một đôi. Có thể kể ra đóng góp của sắc dân này như thuyết âm dương, nguyên lý nhị phân, địch ta, mèo trắng mèo đen...; Việt Nam có đóng góp lớn trong mô hình quản trị là cai trị kiểu song trùng vua Lê chúa Trịnh. Còn dân Ấn ăn bốc đóng góp vào kho tàng số 0, vòng tròn luân hồi…

Thời bao cấp ngoài bắc toàn xài đũa tre, từ đũa ăn đến đũa cả. Đũa tre rất bền, đũa cả thì khỏi nói, vàng óng dùng để ghế, xới cơm. Cứ thế mà dùng năm này qua năm khác không hư. Đũa cả chỉ bỏ khi bị gãy (thường do tức đánh con hay đập cái gì đó). Sau đũa cả hầu như tuyệt tích vì chuyển sang xài nồi cơm điện. Đũa cả nhừơng chỗ cho vá nhựa/gỗ.

Muỗng (thìa) thì bằng nhôm (nhuôm), từ thìa bé, thìa lớn đến muôi (vá) múc canh. Nhôm thì xấu và không tốt cho sức khỏe. Tất nhiên hồi đó biết quái gì chuyện ảnh hưởng với không ảnh hưởng.

Hồi bọn tôi ở ký túc xá Cát bi, học và ăn lại ở Cầu Rào, cách nhau chừng 1,5 km. Tuổi ăn mà lại ăn toàn chất bột nên ăn xong đi bộ về đến Cát bi là bụng lại rỗng như chưa ăn. 
Việc di chuyển lách cách thế nên mang theo chén bát, đũa là bất tiện. Lúc đầu trong phòng mỗi người một hôm mang đi, được thời gian làm biếng, của ai nấy cầm. 
Ai đi xe đạp thì còn thoải mái chứ đi bộ cũng phiền. Thế là phong trào ăn muỗng ra đời.

Ăn muỗng thật tiện, mỗi người một muỗng đút túi, ăn xong ra rửa rồi lại đút túi. Có chàng sang tán gái trường Y Hải Phòng gần đó, cao hứng rung đùi còn rớt cha nó muỗng xuống nền nhà.

Ngồi ăn thỉnh thoảng lại nghe đuổi nhau chạy huỳnh huỵch, rầm rập; đó là mấy quản giáo rượt đuổi mấy đứa làm biếng ăn bốc, ăn thìa. 
Trường tôi cấm mấy vụ ăn kiểu Ấn, kiểu Tây, bắt được là kỷ luật, rầy lắm, nặng có thể lao động cả tháng. Ghi chú: ăn toàn ngồi xổm trên nền xi măng, không có chuyện bàn ghế.

Tới thời mở cửa, đũa đa dạng hơn từ đũa tre, đũa gỗ các loại (dừa, mun, căm xe...), đũa nhựa, inox, đũa sơn son thếp vàng.

Đũa gỗ thì không bền, tụi Nhật ăn đũa gỗ một lần rồi bỏ, VN thì xài cho đến bị xơ đầu, mốc hoặc cong queo. Inox thì cực kỳ khó gắp, quá bằng đánh đố, chỉ tụi củ sâm nghèo đói mới xài thứ này. Bền nhưng bất tiện, chẳng còn gì là thú gắp đũa. Cái này dân cá gỗ phải kêu bằng cụ.

Đũa nhựa thì phú quý giật lùi, kiêm hết các thứ dở hơi nên giờ cũng rất ít nhà dùng. Tóm lại sau mấy chục năm thì đũa chẳng tiến bộ mấy hay nói theo kiểu các lãnh tụ thì đũa không phát triển đúng với tiềm năng của mình. 
Còn muỗng có vẻ khá khẩm hơn từ nhôm, gang, sứ, nhựa, inox, bạc...tóm lại là muỗng có vẻ theo kịp thời đại.

Cuối cùng đũa tượng trưng cho đàn ông. Chỉ đàn ông mới có trò đũa mốc đòi chòi mâm son, rồi so bó đũa chọn cột cờ. 
Cái tôi thắc mắc là từ ngày đổi mới đến nay phụ nữ thích nghi nhanh hơn, tốt hơn. Còn đàn ông thì làm mọi việc nát bét. 
Xưa có đũa cả oai phong, sau mắt nhắm mắt mở thế nào so bó đũa cả, lại chọn nhầm que quẹt khu. Kể từ ấy, đũa cả tuyệt tích giang hồ. Cái tôi lo là vậy, sao đàn ông lại ngày càng kém.



Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Đầu đường biệt thự lẩu dê…

Đầu đường biệt thự lẩu dê…

Khu quy hoạch mới trông khang trang, sạch đẹp gồm chung cư, nhà phố, biệt thự. Ở vài năm mới thấy:

Đường sá làm quanh co, không kẻ ô bàn cờ. Ai mới đi nhầm đường thật vất vả.

Hầu như chưa có sổ đỏ do dự án chưa hoàn thiện (chưa giải tỏa xong, cơ sở hạ tầng chưa đúng tiêu chuẩn quy định…). Mà không sổ đỏ thì hẳn nhiên chẳng có sổ hồng. 

Trước coi vậy còn đỡ, từ tháng 7-2013 theo quy định phải có sổ đỏ mới được xây nhà. Đất mình mua, năm ngoái xây thoải mái, năm nay lại cấm xây, ách tắc.

Để có nhiều nền, vỉa hè mỗi bên chỉ được 1,5m. Lớn vậy ai đi ai đừng.

Quy hoạch không theo kịp luật xây dựng về chiều cao, khoảng lùi…nên nhà xây trước thì bị giới hạn chiều cao, nay mới xây lại được vượt tầng. Mỗi loại nhà chung một thiết kế, bắt buộc mặt tiền giống nhau, mà thiết kế, xin lỗi, xấu không thể tả.

Dân ta toàn nghĩ lớn nên không có giải pháp phù hợp cho những dịch vụ hàng ngày như hớt tóc, ăn uống, tạp hóa, sửa xe…cho khu dân cư. 
Thực ra nói vậy cũng chưa thấu tình đạt lý mà những nhà quy hoạch ở đây đã giải bài toán tối ưu theo mục tiêu tối đa nền đất bán. Mà khi đã tối đa cái này thì những cái khác buộc phải quên đi.

Dẫn đến kết quả là biệt thự giá mười mấy hai chục tỷ nay thành nơi bán bún bò, cơm, lẩu dê…đáp ứng nhu cầu tự nhiên của cuộc sống.

Thành ra:

Đầu đường nhà phố vá xe
Cuối đường biệt thự bán chè đỗ đen.

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014
Bung ra
Việt nam đổi mới từ 1985. Mọi người được tha hồ bung ra làm ăn vì Đảng đã cởi trói cho kinh tế thị trường.
Háo hức, nô nức bung ra thoát nghèo. Dân ta năng động hẳn. Thay vì xưa kia bao cấp, cái gì cái gỉ cái gi cũng nhà nước lo, phân phối. Từ cái to như cái nhà đến cái xe, cái giường cái tủ...rồi gạo, bo bo, củ mì đến chất đốt, dầu muối, cái kim sợi chỉ...tất tần tật.
Vậy nên bà con cán bộ công nhân viên chức chỉ việc đi làm, còn lại là xếp hàng xếp sổ cắt tem, hết sức là gà công nghiệp.
Giờ thì nào làm cò gỗ mổ cò thật, chỉ trỏ buôn cái này bán cái kia, nào tăng gia sản xuất nuôi heo, chim cút. chó Nhật, cá trê phi.
Vứt bỏ sỹ diện hão kiểu tướng về hưu của Nguyễn Huy Thiệp mà xông vào cuộc sống vì cũng có ai lo cho đâu:

Đầu đường đại úy vá xe
Cuối đường đại tá bán chè đỗ đen

Công thức đầu đường, cuối đường được áp dụng nhuần nhuyễn, mở rộng, nở nồi bung ra cùng thời đại.
Dân mình được cái nhanh nhạy, ham làm giàu, nhà nhà làm giàu, người người làm giàu nên cung vượt cầu dẫn đến cảnh:

Đầu đường thạc sỹ bơm xe
Cuối đường tiến sỹ bán chè đỗ đen

Vẫn cơm áo gạo tiền như hồi xưa nhưng giờ có hàm lượng tri thức hơn hẳn.
Vài năm nay, kinh tế khó khăn, nhiều người cấp sở bỏ ra kinh doanh, thậm chí phó tổng THVN (tương đương thứ trưởng) còn ra dân nên công thức đầu đường cuối đường được cải tiến:

Đầu đường zụ trưởng bán cơm
Cuối đường phó sở lại đi từ đầu (đầu tư)

Sự đời cái gì cũng tới hạn, bung ra chán rồi đến bung bét như Vinashin, Vinalines...
Công thức lại thành

Đầu đường sếp tổng bán tàu
Cuối đường chủ tịch loay hoay nợ đòi.

Tóm lại, khó khăn thì vẫn thế nhưng tinh thần kinh doanh vẫn tốt. Nếu bác TH còn sống ắt hẳn đã làm thơ như kiểu: bung ra, 2 chữ à ra thế...

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

19 điều về đàn bà phố


19 điều về đàn bà phố

1. Có việc làm, thu nhập ổn định

2. Đã lập gia đình, có con

3. Thường xuyên lướt nét, facebook

4. Alo rất dài rất dai

5. Thi thoảng đọc tạp chí thời trang, rất hiếm khi đọc sách, tiểu thuyết

6. Chăm lo sắc đẹp, bận bịu với kem dưỡng da

7. Sợ hư da, ra đường kín mít như phụ nữ Hồi sùng đạo

8. Rất sợ rau, cá thịt, trái cây…bị ướp ngâm tẩm chích hóa chất

9. Rất sợ nồi niêu xoong chảo lẫn các tạp chất độc hại như nhôm Trung quốc, chảo chống dính

10. Sợ bệnh sợ tật do ô nhiễm không khí, đồ ăn thức uống nhiễm độc chất, nhà cửa vật liệu TQ

11. Tự trồng lấy rau ở nhà

12. Lo nhiều tới mức vô cảm trước giá cả tăng, lương thì bị cắt giảm

13. Lo cho con vào trường điểm

14. Cho con học thêm học nếm tối ngày

15. Tru tréo khi con điểm thấp, hớn hở khi điểm cao

16. Tự học để kèm con, học cùng con bể nhà

17. Lúc nào cũng rối tung rối mù vì việc công ty, việc nhà, con cái

18. Xả stress bằng cách làm loa phường,
19. Không thoát được chuyện mẹ chồng con dâu.