Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

Bùa yểm của Cao vương


Sáng nay mới dậy đã nghe cô em điện thoại rủ ăn sáng. Lạ quá vì nhà cổ xa, ngược đường. Em ở quán ngay gần nhà anh nè. Sao em sang ăn sáng tận đây? Quán này sếp em mới mở nên tới ăn ủng hộ anh ạ. Em cứ vẽ, sếp có ở đấy đâu mà biết. Cả cơ quan tới ăn rồi, mình không tới thì kỳ anh,

Lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử 
Nghe Trump dính Covid liền nghĩ rằng giả. Không nghĩ rằng giả mà lộ ra là hơn cả tử hình, mất hết. Chê người nói đạo đức chỉ nói hay chớ làm như lờ mà không so với thằng vừa nói như lờ vừa làm như lợn

1. Bùa yểm của Cao vương
Cao vương hay còn gọi là Cao biền xưa nổi tiếng về tài phong thủy, trấn yểm đã thành giai thoại như chuyện xây thành Đại la gặp thần Long đỗ bao trấn yểm thất bại nhưng thần thổ địa Long đỗ ưng cho Cao biền xây thành Đại la vì Cao biền có năng lực mà thế đất có núi Nùng sông Tô lịch có thể phát đế vượng bền vững rồi chuyện CB cưỡi lên diều bay khắp nơi nhận huyệt mạch nước Nam bị bắn rơi ở Ninh bình giờ vẫn còn dấu tích là núi cánh diều…
Tương truyền cụ Tả ao đã cao tay ấn hơn CB đã phá giải và gài thế lại nên CB sau phải về TQ và bị vua giết chết, đáng đời. Nhưng có 1 thứ CB yểm mà dân ta không biết cứ cười CB non tay ấn là chuyện CB nuôi âm binh bằng đậu nành trong chum rồi dặn bà hàng nước đúng 100 ngày hẵng mở. Tất nhiên phụ nữ thì tò mò, nhịn không nổi thấy các âm binh đấy đã thành hình nhưng còn non bấy nên lẩy bẩy đi được vài bước rồi gục ngã.
Số là CB sau khi thua thần Long đỗ thì thù dai, âm thầm tính mưu kế hại lại. Quân tử tàu 10 năm báo thù chưa muộn mà, ai quên thì ráng chịu. Ông ta đi khắp núi sông thì thấy về cơ bản nước nam là 1 xứ còn non: đồng bằng sông Cái non mới thành hình, núi thì chất đá cũng non mềm, không cứng. Từ thế phong thủy vậy thì người vùng này cũng non nớt, nông nổi, không có tầm nhìn xa, hay dựa dẫm vô người khác và hay thay đổi phản thùng…
Vậy là ổng lập kế nuôi bùa yểm bằng đậu nành. Đỗ chính là đậu, khi bà hàng nước mở nắp chum ra thì bùa yểm đã bay ra khắp nơi, lá bùa chính bay tới xâm nhập thần Long đỗ qua đằng mũi vì chum này chính là chum tương mà, CB đã đánh đổi công nghệ làm nước tương cho dân nam để yểm bùa thu phục. Từ đó dân bắt đầu ăn nước tương, đã ăn nước tương quen thì chê mùi mắm cá thúi như Cao bá quát chê con thuyền Nghệ an chở mắm nặng mùi.
Cứ ngày này qua ngày khác bùa yểm này phát huy tột độ những thứ non nớt của người nam và Tản đà đã nhận ra điều này:
Dân 20 triệu ai người lớn
Nước 4 ngàn năm vẫn trẻ con
Để khái quát hóa sự non nớt cả về thể lực, trí óc, tâm tính của người Việt. Đứng trước tình thế khó khăn thường lựa chọn sai lầm do non nớt, hấp tấp bức ăn nuốt lưỡi và sức bền, sức tập trung không cao.
Vậy nên đừng ngạc nhiên là trí thức VN thường non về kiến thức, bộp chộp trong hành động và giáo điều trong niềm tin vì họ bị Cao vương yểm bùa lẩy bẩy.

2. Cái lý của người Mèo
Truyện Thôi oanh oanh được người TQ xem là kinh điển trong việc rèn luyện sự kiềm chế của người quân tử.
Theo Khổng nho thì người quân tử là tinh hoa, chỉ đứng dưới vua, giúp vua trị quốc.
Trương quân thụy là 1 chàng trai học giỏi có hi vọng đỗ trạng nguyên lên đường lai kinh ứng thí. Xưa thì cứ học giỏi là ok chớ không như bây giờ học giỏi chả là gì, phải có tiền hoặc con quan kiểu không giàu thì phải đẹp trai, không thông kinh sử phải dài AK như sau này.
Trên đường đi, chàng trọ ở nhà nàng Thôi oanh oanh và đã gọi người đánh tan bọn cướp, giải cứu được nhà mẹ con nàng Thôi.
Thôi oanh oanh sang cảm ơn và rất nhanh chóng 2 người yêu nhau rồi ăn cơm trước kẻng, dĩ nhiên chàng Trương thề thốt sẽ lấy nàng làm vợ.
Trương quân thụy thi đỗ trạng nguyên, làm quan và chàng lờ lớ lơ luôn Thôi oanh oanh.
Với cái kết này có thể rút ra mấy kết luận sau:
Các bà mẹ, phụ nữ lấy cái đó làm tấm gương răn dạy con gái không được cho con trai xơi trước, no xôi chán chè là nó phắn. Nó như gậy thằng mù chọc lung tung còn gái thì thiệt đủ đường.
Người hiện đại thì bảo Trương quân thụy là thằng xỏ lá, lẻo mép, đĩ đực do cứu mẹ con nhà Oanh là hắn nhờ võ quan cảnh sát cứu chớ văn nhân trói gà không chặt có đánh đấm chi được, rồi dài lưng tốn vải quên ngay người cũ khi thấy đám khác ngon hơn…
Nhưng lý của quân tử tàu thì như vầy:
Chàng Trương đã mất kiểm soát khi ăn cơm trước kẻng, giờ chàng chối bỏ Oanh là thể hiện sự kiềm chế sắt đá của người quân tử và chàng đã quên được nàng Oanh thật vậy là chàng đã kiềm chế thành công.
Còn nàng Oanh không giận mà nàng nói “Quyến rũ ai đó rồi rời bỏ nàng ta là điều hoàn toàn tự nhiên, và sẽ thật cực đoan khi ta phẫn nộ vì nó”.
Đấy cái lý của người mèo là như thế. Giờ ta mới quay ngược lại suy nghĩ tại sao Khổng tử lại nhấn mạnh tới sự kiềm chế sắt đá như vậy? Coi năng lực kiềm chế, đè nén ý thích, ham muốn, dục vọng là 1 năng lực được ưu tiên.
Có lẽ ông Khổng tử nhận ra nòi giống mình có bản năng tham lam vô độ từ việc sinh sản, tiền bạc, đất đai, danh vọng….từ lịch sử tranh đoạt, chém giết, mở rộng lãnh thổ, quyền bính…và Oanh oanh truyện là 1 câu chuyện chứng minh.
Khi trước Mao CT 1 rìu chặt đứt đầu dây mối nhợ tự kiềm chế khiểu Khổng giáo kết quả thiên hạ đại loạn. Giờ TQ khôi phục Khổng giáo nhưng lại thả con lợn vật chất trong lòng ra đuổi cũng thật trần trùi trụi trong tranh đoạt.


3. Mâu thuẫn luận của các cụ
Xưa các cụ đã nhận thức được biện chứng pháp qua việc giải quyết mẫu thuẫn chớ không phải như ngày nay lầm tưởng.
Thứ nhứt là truyện Sơn tinh, Thủy tinh giành gái đánh nhau liên miên và người hiện đại coi như đó là công cuộc trị thủy, là người vùng cao đấu với người vùng thấp nhưng câu chuyện còn dẫn dắt ta tới 1 câu chuyện về địa linh nhân kiệt trong đó cặp núi sông không đánh lộn nhau mà lại tạo thành thế đất phát tích, phát vương, trở thành nơi đô hội, nơi tụ tập người tài…

Theo GS Lê văn lan:
“Như vậy, từ xa xưa cặp sông – núi trong văn hóa người Việt chính là một cặp Âm – Dương, cha – mẹ. Trong tâm thức Việt, cặp đôi này có chức năng sinh sản, duy trì sự sống; nơi nào có cặp đôi sông – núi nơi đó được xem là vùng đất địa linh nhân kiệt.
Nhìn vào văn hoá Việt, có rất nhiều cặp biểu tượng sông núi nổi tiếng như vậy.
Phía tây bắc có núi Mường Hung soi vào dòng sông Mã. Khởi nguồn cho nước Văn Lang có núi Tản sông Đà. Về Ninh Bình thì cặp biểu tượng sông núi mà người dân hết sức tự hào và gìn giữ là sông Vân núi Thúy. Nam Định thì được gọi là vùng đất của non Côi sông Vị. Vùng đất xứ Nghệ là núi Hồng sông Lam. Xứ Huế thì không ai mà không biết đến sông Hương núi Ngự. Vào đến Quảng Ngãi thì cặp biểu tượng là núi Ấn sông Trà.
Thế thì tìm hiểu Hà Nội, Thăng Long, Đông Đô, hay Đại La… cần phải biết rõ về cặp biểu tưởng núi Nùng sông Tô.
Nằm ở vị trí trung tâm của Long Đỗ hương từ thời tiền sử, có một ngọn núi thiêng, tên gọi dân gian là núi Nùng. Giờ đây chúng ta có thể xác định được núi Nùng tiền sử nằm ở đâu giữa Hà Nội hiện đại này?
Nhiều người đi qua đường Hoàng Hoa Thám, chỗ Bách Thảo, thường chỉ tay vào gò đất cao cao ở đó mà giới thiệu như một sự hiểu biết đáng tự hào về lịch sử Hà Nội:
– “Biết núi Nùng nổi tiếng ở đâu không? Kia kìa!”
Đó là một sai lầm chết người.
Ngọn núi ở trong vườn Bách Thảo có tên ghi vào các văn tự cổ, bản đồ cổ là Sư Sơn. Vì chữ Hán không có âm nào để phiên âm tên gốc của ngọn núi là Sưa, nên người ta chép đại chữ Sư cho gần âm. Từ đó, quen dần đọc thành Sư Sơn.
Tên gốc của nó là núi Sưa. Cách gọi tên núi này giống cách người xưa gọi một ngọn đồi nổi tiếng ở Bắc Ninh là Lim, chỉ vì ở đó được trồng nhiều cây lim. Núi Sưa cũng vậy. Chỗ này vốn có rất nhiều cây Sưa quý mà được gọi là núi Sưa, phiên sang chữ Hán là Sư Sơn. Ta không bao giờ được phép nhầm lẫn núi Sưa (Sư Sơn) với núi Nùng thật sự.
Bởi núi Nùng là một ngọn núi thiêng, nó nằm trung tâm hoàng thành Thăng Long, ngày nay còn được gọi là núi Điện Kính Thiên. Và Điện Kính Thiên được xây trên đất gốc của Long Đỗ Hương – gò đất cổ 2.000 năm.
Truyền thuyết rồi người đời sau cũng đã chép vào những bộ như Việt Điện U Linh, Lĩnh Nam chích quái… đều nói từ núi Nùng này ông Tô Lịch đã phát hiện ra một huyệt đạo có thể thông xuống tận âm ty địa phủ. Trên đỉnh của núi thì mạch của nó có thể thông lên đến tận trời xanh. Phát hiện này của ông Tô Lịch đã khiến Núi Nùng ở Long Đỗ Hương chẳng những là trung tâm, là cao điểm, là tiêu điểm, là tụ điểm mà còn là linh điểm.
Cũng chính vì thế mà suốt 1.000 năm Bắc thuộc, các thời kỳ từ Nam Việt – Lưỡng Hán cho đến Tùy Đường cai trị Giao Chỉ đều ưu tiên lựa chọn núi Nùng để xây trung tâm hành chính, và dựa vào địa thế của sông Tô mà được bảo vệ và phát triển. Như vậy núi Nùng sông Tô là một cặp biểu tượng đã xuất hiện từ TCN chứ không phải đến thời Thăng Long mới có.”
Sự sùng bái núi sông lên tới mức người ta cho rằng dù núi không cao có tiên là thành danh, dù sông không sâu, có rồng thì thành thiêng dù núi lè tè, sông bồi nhỏ như cái lạch.
Vậy không cần tỏ duy vật cũng vẫn vận dụng được mâu thuẫn luận ha.

4. Thăng long tứ hộ vệ
Thời tên Thăng long thì TL được Hà nam, Hà bắc, Hà đông, Hà tây quây xung quanh bảo vệ. Rồng ưa nước nên 4 phía đều có hà là sông để tạo chỗ cho rồng bay lên, ta có thể hình dung ổ rồng nằm trong vùng nước lớn (Ngoài ra để chống mặt bắc là mặt trọng yếu vững hơn còn độn thêm Hà giang bên trên).
Tới khi Pháp sang thì người Pháp nhìn thấy sông Cái đỏ ngầu phù sa bèn đặt tên là sông Hồng. Trước đó vua Minh mạng để phá thế đế vương của vùng đất rồng đã đổi tên cho thành phố là Hà nội, thành phố trong sông. Họ không biết rằng, chừng 80 năm sau thì việc họ đặt tên cho dòng sông đã trở thành tiền định. Nơi đây nhà nước hồng CS đầu tiên ở Đông nam Á đã được thành lập.
Người Pháp có vẻ thích đặt tên thành phố dựa vào vị trí của nó so với dòng sông. Sài gòn là gọi chệch bờ tây của tiếng tàu mà ra (theo Trương Thái Du). Đồ rằng khi Pháp qua, hỏi đúng ngay 1 chú 3 tàu đây là đâu, ông kia trả lời tây cống (Tây Cống (giản thể: 西贡区; phồn thể: 西貢區; bính âm: Xīgòng Qū; Việt bính: sai1 gung3 keoi1; tiếng Anh: Sai Kung). Ông Pháp nghe và phiên lơ lớ thành Sài gòn, giống như tới Đò lường Nghệ an hỏi đây là đâu thì phiên thành Đô lương phố của người lương thiện, ngược hẳn nghĩa ha


5. Lãnh đạo TQ khoái số 4
Số 4 phát sinh từ âm dương thể hiện trọn vẹn 4 góc, 1 chu kỳ nên được người TQ cổ rất quan tâm và đưa vào trong hệ thống tư tưởng, văn học nghệ thuật của mình từ sinh lão bệnh tử, 4 mùa bát tiết đến sỹ nông công thương, tranh tứ bình, tứ linh tứ quí…
Lãnh đạo TQ hiện đại cũng rứa.
- 1966 cách mạng văn hoá: đập tan 4 hủ lậu gồm tư tưởng, phong tục, văn hoá, thói quen (phá sạch nhỉ)
- 1976 bè lũ 4 tên
- 1978 cải cách 4 hiện đại (mà xưa ta chê là hại tứ dân) giờ mới thấy quá lợi hại
- 2015 xã hội 4 toàn gồm thịnh vượng, cải tổ, pháp quyền, kỷ cương.
Nhưng dân thì lại kiêng số 4 vì phát âm giống chữ tử là chết, mê tín sàm xí ha.
Còn người Việt?
Quan thì lại cuồng số 4: Tứ trụ, sỹ binh chạy mỏi chân vì số 4: 4 sao, viên chức nhà nước thì mê mẩn số 4 để hốt bạc: bộ tứ,...nghệ nhân thì kiếm tiền nhờ số 4: tranh tứ quí,, thày bói làm giầu nhờ số 4: tứ nữ bất bần, dân thì khoái 4 đổ tường, tứ khoái, các bà thì đánh tứ sắc… 
Với phụ nữ cần có tứ đức, người có tứ hồng, tránh sanh tứ nữ, né ở tứ đại đồng đường và chịu chơi tứ sắc

6. Người kể truyện Kim dung
Thời xưa người kể truyện đi khắp nơi, kể và sống bằng nghề này vì người biết chữ thì ít, sách chép tay nên rất hiếm. Tam quốc diễn nghĩa được La quán trung biên soạn cũng góp nhặt những câu chuyện từ những người kể truyện này.
Những tưởng sau này người kể truyện tuyệt tích nhưng sau này ở miền bắc thời sau 75 lại xuất hiện những người kể truyện Kim dung, Quỳnh Dao…
Hàng xóm tôi ngày ấy có nhà chồng người Sóc trăng, vợ miền bắc có 1 đàn con đặt tên Quang Ánh Sáng Hoàng Hậu. Sau 75 cả nhà về nam, tưởng đi luôn nhưng thấy chừng 1 năm lại đi ra. Khi ra mang theo 1 bao tải truyện Kim dung, phải ai thân thiết lắm mới được cho mượn. Vậy là tối tối lũ trẻ con lại ngồi trên đường nhựa nghe thằng Ánh kể truyện Kim dung. Thì cũng Cô gái Đồ long, Hiệp khách hành, Thiên long bát bộ…nhưng qua lời kể của nó thật hấp dẫn, thằng này sau mà làm tuyên huấn chắc thành công vang dội. Nghe đi nghe lại mãi rồi cũng nhòn nhòn truyện, thằng Ánh bắt đầu bịa như thiệt những đầu Ngô mình Sở. Mãi sau này mới biết nó kể thêm đầu thêm đuôi, râu ông nọ cắm cằm bà kia nhưng vẫn là những kỷ niệm đêm hè xuyên không thời gian từ thời La quán trung tới thời bao cấp. Không lâu sau đổi mới thì món kể truyện ăn bánh rán, thuốc là cũng tuyệt tích vì giờ sách báo phim ảnh ê hề và rồi nhà nó lại về Sóc trăng, không biết sau Ánh làm nghề gì, có làm cán bộ tuyên huấn không?

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020

Huyền thoại quản trị


1. Phúc cho ai không thấy mà tin
Thường thì người ta bảo nhìn thấy mới tin: 100 hay không bằng 1 thấy, 100 thấy không bằng 1 sờ nhưng cũng có khi thấy vậy mà không phải vậy. Giống như chuyện đệ của Khổng tử được phân công nấu cơm. Tình cờ Khổng tử quay về thấy cậu chàng đang ăn cơm. Khổng tử ngạc nhiên lắm nhưng không nói, để yên xem sao. Tới bữa ăn cậu kia chia cơm rồi nói con ăn rồi và kể vì giở nồi cơm rớt tro vô nên đã ăn phần cơm dính tro vì sợ thầy ăn phải cơm không sạch.
Vậy nên khi đã biết người đó có tư cách, việc đó là đúng thì tin tưởng dù ai nói ngả nói nghiêng. Sự không thấy mà tin này là quả phúc cho những con người thành tín, rũ bỏ được sự đa nghi, ngờ hết chuyện trên trời tới dưới bể rồi bóp cổ cả vợ mình như Othello.
Có được đức tin như vậy thì mới có thể dĩ bất biến ứng vạn biến chớ đa số thì chỉ vịn vô tiền, quyền lực, thế lực của bên ngoài…mà những cái đó thì vật đổi sao dời, mong manh trước những biến cố nên ai dựa vô đó thì cũng thường hoảng hốt lo sợ chông chênh.

2. Thời gian
Trái đất đánh 1 vòng quanh mặt trời hết chừng 365,25 ngày và tự quay 1 vòng quanh trục của mình hết 24h đó là theo những người lấy mặt trời làm tâm. Còn những người lấy trái đất làm tâm thì thấy mặt trăng quay quanh trái đất hết 1 tuần trăng là 28 ngày.
Như vậy thời gian mang tính tất định và hướng về phía trước. Điều này giải thích tại sao con người ta mê tín, tin ở số phận tất định, luân hồi  đồng thời rất thích cách mạng vì tính lạc quan hướng về tương lai 1 cách bản năng.

Tùy theo vị trí địa lý mà người đó sẽ chịu ảnh hưởng  nhiều hơn từ mặt trời hay mặt trăng và con người sẽ phụ thuộc hay coi mình là trung tâm hơn.
Khi sinh ra, ai cũng mang 1 đồng hồ vặn sẵn dây cót trên mình, đa số thì vặn bên phải, thiểu số thì vặn bên trái nên luôn luôn có 2 lực lượng kình chống, chê nhau sai là đa số với thiểu số. Trừ số thời gian ăn ngủ để bảo tồn cơ thể thì thời gian còn lại con người lo kiếm ăn, chơi bời, yêu đương và người thì nghĩ cách làm sao dùng thời gian có hiệu quả nhất, người lại muốn giết thời gian nhanh nhất, người lại thích thời gian co giãn giây thun.
Ai dây cót đặt ở chân tay sẽ lắc xắc làm luôn tay suốt ngày, dây cót đặt ở miệng thì nói suốt ngày, ngủ vẫn còn nói mớ…người dây cót đặt ở bụng suốt ngày lo kiếm ăn, tích trữ tiền bạc, của cải, người cót đặt ở đầu nghĩ ra mọi thứ, nằm im lo bò trắng răng kiểu học trò dài lưng tốn vải ăn no lại nằm. Nằm đó mà suy nghĩ, mà tưởng tượng, sống với thế giới ảo của mình dựng lên.
Khi trẻ dây cót còn căng thì tràn đầy nhựa sống, đâu biết tiếc thời gian tới khi cót lỏng, tuổi xuân hết thì cuống cuồng yêu cuồng sống vội nên càng già người ta càng thấy thời gian đi nhanh, càng muốn níu giữ nét thanh xuân và càng thích tiền mà quan huyện thanh liêm là 1 ví dụ.
Trẻ thì rong chơi già thì thu vén.
Thế thì nên sử dụng cán bộ trẻ hay cán bộ già nhỉ?

3. Huyền thoại quản trị
VN học nước ngoài áp dụng luân chuyển, KPI, ISO, quản trị công ty, văn hóa… vô công tác quản lý điều hành công ty tổ chức mà đa phần đầu voi đuôi chuột, hình thức là bởi lý do gì dù nhiều đơn vị, nhiều người đã tận tâm tận lực mà vẫn bất lực?
Để biết điều này cần xem lại lịch sử phát triển của những món này bên Tây. Tư bản phương tây xuất hiện với phần cứng là máy hơi nước, phần mềm là quyền sở hữu, lòng tin và hợp đồng thương mại. Phần cứng, phần mềm cộng lại mới ra công nghiệp hóa lần thứ nhất và đặc trưng của nó là phân công lao động. CNTB cứ thế tiến hóa dần tới giai đoạn Taylor phát minh ra chuyên môn hóa và dây chuyền sản xuất, tức là ai làm việc gì, phân chia quyền, trách nhiệm tới đâu đều rõ ràng rành mạch chi tiết mà các cụ ta chê là robot hóa con người.
Trong khi ta thì tổ chức theo kiểu tổng thể, dựa trên lòng trung thành và sếp quyết tất, chúng bay thi hành. Trong đơn vị thì các phòng ban có xu hướng trở thành ốc đảo và quản trị theo kiểu cái gì tiện cho sếp thì tốt cho đơn vị. Thậm chí như TQ thời chuẩn bị đánh nhau với Nhật thì Lý hồng chương đã nhập, chế tạo tàu chiến, vũ khí theo chuẩn tây nhưng cách hành binh bố trận vẫn theo kiểu Tôn vũ. Kết quả bị Nhật đánh cho tan tác vì sĩ quan có biết tác chiến hiện đại là thế nào đâu. Nói vậy để thấy năng lực sản xuất luôn đi trước năng lực tổ chức, tức là xã hội công nghiệp hình thành nên con người có tác phong, lối suy nghĩ công nghiệp. Phe XHCN 1 thời tính đảo ngược qui luật này với khẩu hiệu muốn có XHCN thì phải có con người XHCN nên thất bại khỏi đỡ.
Chúng ta bắt đầu xét các tình huống:

Luân chuyển
Tây luân chuyển ngon lành vì công ty, tổ chức đã thiết kế, bố trí hợp lý như 1 cỗ máy. Nhân sự trong đó như các chi tiết. Nhân sự của họ được nhà trường đào tạo theo chuẩn công nghiệp hóa nên không có tính thợ thủ công, bản thân nhân sự được điều chuyển cũng coi đó là cơ hội.
Ta thì như nói ở trên, thiên về đại cục và phát triển nghề nghiệp theo lối thợ thủ công nên khi luân chuyển là cả 1 vấn đề.
Thứ nhất chưa công nghiệp hóa nên thiếu tính đồng bộ, công việc phụ thuộc nhiều vào quan hệ trên dưới, trong ngoài. Sang vị trí mới, những nút quan hệ này bị phá vỡ phải làm lại từ đầu, mất thời gian cho sự tin tưởng.
Vì vẫn mang tâm lý thợ thủ công nhất nghệ tinh nên đa số sang vị trí mới trở thành cán bộ đường lối, chỉ biết chung chung. Điều này lý giải tại sao cán bộ đoàn thăng tiến rất nhanh vì họ phù hợp với tình thế chung chung, chưa cần chuyên môn sâu.

ISO, KPI
Tương tự + tâm lý chủ quan của sếp. Bạn tưởng tượng có bao giờ 1 dây chuyền công việc tự động làm mà sau lại bị sổ toẹt vì ý của sếp. Không, họ đâu ngu. Tốt nhất ý sếp sao thì mình làm vậy. ISO, KPI cốt lõi là tư tưởng phân quyền của phương Tây, về đây với phong cách quản trị tập quyền thì chỏi là đúng rồi nên đa số trở thành trang trí.

Văn hóa công ty
Nhiều người coi văn hóa công ty là chìa khóa cho everything. Nghe rất hay nhưng văn hóa phương Đông là nêu gương là nhìn gương. Lãnh đạo thì làm gương, nêu gương còn nhân viên thì nhìn vô gương mà học tập, cư xử, làm theo. Sếp nói 1 đằng làm 1 nẻo hay vì cơ chế lương thấp mà phải bớt xén, tham nhũng, 2 giá, gởi giá thì nhân viên cũng chỉ có mơ ước vào dây của lãnh đạo để thủ trưởng có cơm, chúng em có cháo thì sao theo văn hóa kiểu Tây này được.

Bancassurance, thẻ tín dụng các loại
Về lý thuyết quá tốt, hợp tác sử dụng điểm mạnh của nhau để tăng doanh thu, phục vụ tốt hơn cho khách hàng nhưng xu hướng ốc đảo thì khó hợp tác nên bank đơn giản áp chỉ tiêu cho nhân viên. Nhân viên ai ép được khách hàng thì ép, ai có mối quan hệ tốt, quyền lực để ép thì ép và ai không có thì quay sang ép người nhà, bạn bè và bản thân. Bạn nào có người nhà làm ngân hàng lúc nào mà chả có hợp đồng bảo hiểm, 1 lố thẻ mở rồi nằm im. Làm cho có vì bị ép chớ có nhu cầu thật đâu, rồi chi phí trăm dâu lại đổ đầu NH thôi, chưa kể dưới con mắt nhất thân vinh thì nghề ngân hàng giờ xuống giá ở tầm sales bảo hiểm. Nên nhớ xã hội VN vẫn là xã hội của những mối quan hệ. Làm gì khi bị hạ cấp vô vũng bùng nhùng quan hệ vốn đã đầy rẫy phức tạp và cạm bẫy gian lận rồi. Thế là xua dê vô miệng sói à, ngẫm ra thì cũng là 1 kiểu đi tắt đón đầu.

4. Luật hấp dẫn
Newton ngồi dưới gốc cây, trái táo rơi trúng đầu. Vậy là ổng nghĩ ra luật hấp dẫn. Nhờ luật hấp dẫn này mà các thiên thể giữ được quĩ đạo và trật tự giữa chúng trong không gian. Sau phái nữ nhận ra cứ mỗi lần mình đá lông nheo là đàn ông bấn loạn nên họ cũng phát minh ra luật hấp dẫn, đó là sửa soạn người, trang phục, tâm thế, thần thái cho thật hấp dẫn và sự hấp dẫn lạc quan này sẽ tỏa hào quang làm họ càng đẹp hơn hấp dẫn hơn và khiến xung quanh quay quanh họ trong trật tự. 
23.03.21
Nhiều người hay nói người VN khi học thì giỏi mà khi đi làm kém hơn hẳn tụi Tây rồi kết luận sáng tạo kém. Quả có thế vì đó là chuẩn Khổng giáo nhưng còn 1 vấn đề quan trọng hơn là Tây học xong họ lắp vô hệ thống đang chạy tốt của họ còn người VN học xong thì giống con ốc vít chuẩn khác rất khó lắp vô bộ máy hiện tại của VN hoặc cá biệt con ốc đó đẹp quá thì lại được lắp để trang trí. Cho nên quan trọng là cái nền, cái hệ thống đang chạy và con người có phù hợp với nhau hay không.

5. Khi Trí thức lớn đi làm
Acsimet nhờ ngâm mình trong bồn tắm mà nghĩ ra cách đo được tuổi vàng của vương miện và từ đó có qui luật mang tên ông về lực nâng của chất lỏng. Trạng lường Lương thế vinh cũng nổi tiếng giỏi toán. Có lần vua đố cân được voi ông liền dắt voi xuống thuyền rồi đánh dấu mực nước, sau chất đá lên thuyền sao cho đúng mực nước của voi. Thế là bài toán giải được. Nhưng ông xin đi làm tri huyện mãi mà chưa tới lượt vì các quan nhận xét cần phải trau dồi kiến thức tứ thư ngũ kinh nhuần nhuyễn hơn nữa.
Nguyễn Trãi được giao làm điển chế trong triều như trang phục quan, nghi lễ thiết triều, báo vua ra…cùng với 1 thái giám. Nguyễn Trãi muốn làm theo điển chế thời Tống nhưng không được thông qua, bị góp ý chỉnh sửa không dứt nên ông chán xin không làm nữa. Thái giám thì cứ copy theo nhà Minh nên xong rất nhanh. Sau có người chê, ông ta bảo tôi chỉ biết có thế, ông giỏi thì đi mà làm.
Nguyễn Du viết Đoạn trường tân thanh như quả bom tấn thời đó. Người thích mê mẩn cũng nhiều mà người chê cũng kịch liệt đơn giản vì nước ta là nước phong kiến đâu dễ chấp nhận chuyện gái lầu xanh. Đàn ông chớ đọc Phan Trần, đàn bà chớ đọc Thúy kiều, Thúy vân. Tới vua Tự đức, cụ Huỳnh thúc kháng đời sau tít còn phê bình nghiêm khắc nhưng ông vẫn là quan được vua cưng, cho đi sứ suốt.
Cao bá Quát nổi tiếng học giỏi, biết nhiều được sánh thần Siêu, thánh Quát. Ông nói: "Cả thiên hạ có 4 bồ chữ, anh Bá Đạt (anh sinh đôi của Cao Bá Quát) và ông Nguyễn Văn Siêu giữ một bồ, một mình tôi chiếm hai bồ, còn một bồ thì phân phối cho cả thiên hạ”.
Cao ngạo thế nhưng vua biết tài nên vẫn dùng dù phạm tội sửa bài thi hay chê thơ của thi xã thúi.
Nhà giáo của nhà giáo Chu văn an đi làm cũng không suôn sẻ lắm. Làm quan được trọng dụng nhưng khi ông dâng thất trảm sớ thì vua lờ lớ lơ. Ông từ quan về quê và VN có ông tổ nghề thầy giáo. Chỉ có Trạng trình Nguyễn bỉnh khiêm là làm quan vừa có quyền vừa có danh. Vì ông giỏi, tất nhiên là thế nhưng ông nổi tiếng là nhà tương lai học với sấm Trạng trình truyền lại cho tới nay và những câu nói như Hoành sơn nhất đái, vạn đại vô cương rồi thờ Phật ăn oản thì người VN phải lạy bố của chúng con đây rồi.

 

 

 


Thứ Năm, 3 tháng 9, 2020

Hồn cốt của thủ lĩnh

Có người học dở, thi tốt và có kẻ học tốt thi dở. Đi làm cũng vậy. Có người việc hàng ngày tốt nhưng việc quan trọng lại kém và có kẻ hàng ngày làm buồn ngủ và cú quyết định lại ăn. Vd như Trump và Biden nhỉ

Ngôi nhà fomai 
 Chuột và mèo sống chung nhà nhưng mèo thỉnh thoảng lại bắt chuột nên chuột suốt ngày phải lo đối phó. 
 Thoạt tiên chuột đi kiếm cá về nộp cho mèo, đỡ được 1 dạo nhưng rồi mèo được cá lại đòi cá giếc tươi nên lại phải tìm kế mới. 
 Hội đồng chuột bàn 3 ngày 3 đêm quyết định tìm cách treo chuông vô cổ mèo. Kế này do gsts đề xuất nên trên mây, không khả thi nhưng hội đồng vẫn thông qua. Ngày lại ngày không làm sao treo chuông được và đàn chuột xì xào hội đồng ủ mưu giữ ghế. 
 1 con chuột cống ở bến kim lăng to bằng cả con mèo tiến lên nói: Chuột to thì không sợ mèo, như tôi đây mèo thấy là né nhưng nghặt số to con ít quá. Hội đồng ồ lên, phải rồi, giống như gà chọi mang từ Mỹ về đá cho gà tre chạy mặt sạch. Chúng ta nên mời đàn chuột ở chéc nô bửn về. Bọn nó bị nhiễm xạ to bằng cả con chó. Chó nhìn thấy còn sợ nữa là mèo. 
 Kế mở cổng đón chuột hột nhơn được thi hành mĩ mãn. Giờ mèo thấy chuột là đi nhẹ nói khẽ không dám nhìn thẳng vô mặt chuột. 
 Thiên hạ thái bình, chuột vui vẻ đẻ đàn đẻ lũ, cấu nhau chí chóe. Từ nay mèo xuống nhà dưới nằm sưởi nắng đói giơ xương mắt đầy ghèn. Còn tiếp

Ngôi nhà fomai 2 
Đàn chuột cứ thế sinh sôi nảy nở và đông quá nên luật Maltus thể hiện. Chúng tranh ăn đánh nhau chí chóe rồi cũng ốm trơ xương. Chuột cống Tréc nô bửn 1 hôm phát hiện ra ngôi nhà này tuy trông cũ kỹ nhưng sau lớp sơn xỉn màu thì toàn là fomai, 1 kho báu thực sự. 
 Thế là đường sống lại rạng rỡ, nhóm chuột tiên phong đào xúc đóng gói mang ra chợ bán. Lần 1 lần 2 chúng bị nhóm chuột canh cửa chặn lại, hôm đó chuột Chéc lại đứng ra kết nạp nhóm canh cửa vô. Công việc lại chạy ro ro. Mấy chuột đầu lĩnh có quyền cắt cử con nào đi bán, con nào khai thác...tất nhiên có phần hậu hĩnh. 
Nhưng rồi vẫn nhiều con tham quá lấy quá nhiều fomai phải mang ra xử phạt vì ăn lẹ quá thì đời con đời cháu làm sao còn mà ăn. Chuột Chéc lại kết nối mấy chuột có quyền bao công đó vô đội để chúng thành bao nuốt chửng luôn. 
 Lũ chuột phủ phê ca hát véo von tự nhiên chuột ca sĩ ôm mặt khóc rưng rức. Muốn biết vì sao chuột ca sĩ khóc xem phần sau sẽ rõ

Ngôi nhà fomai 3 
Chuột ca sĩ khóc với Chéc đại ca: Các anh cống, cống nhum, chuột đồng thậm chí nhắt được giao kinh doanh khai thác xnk, canh gác, xử phạt rồi cắt đặt cử người vô chỗ ngon lành cả mà chuột chù ca sĩ tụi em bán nước miếng đói quá. 
Chính là điều ta đang lo lắng đây, cùng chuột với nhau cả mà chênh lệch giàu nghèo quá là không được. Ta nghĩ ra kế sách rồi, cấp quyền cho tụi bay cấp chứng chỉ biết hát các thể loại nhạc cho những con chuột kiếm ăn được từ fomai.
 Lại nữa tụi nhạc công thổi kèn đàn sáo nhị, cho phép áp dụng luật chuỗi thức ăn foodchain. Có nghĩa là chuột nào bò vô khu vực cai quản của chuột khác cũng trở thành thức ăn, hàng hóa cho bọn bay kiếm cháo. 
 Lũ chuột chù vâng dạ cảm ơn mưa móc hôi lừng 1 góc. Chuột mưu sĩ mới tổng kết. 
 Họ nhà chuột chúng ta chia làm 3 loại: 
- loại ăn được làm được 
 - loại ăn mà không làm 
 - loại vừa ăn vừa ỉa 
 Vừa nói đến đó thì 1 con vô báo cáo: 
Có con cống nhum ăn sập 1 góc nhà, no quá nằm ra đó ỉa luôn vô lọ độc bình, ruồi nhặng bay xung quanh thúi inh, phát khiếp.

1. Hồn cốt của thủ lĩnh
Thời thế tạo anh hùng. Xưa khi Tần Thủy hoàng tuần du phương Nam thì chỉ có 2 người dám nhìn lén vua là Hàn tín và Lưu bang vì nhìn mà bị lộ là chém không tha. Nên ta thấy mặt rồng được nâng tầm và bảo vệ kỹ như thế nào.
Cho nên thủ lĩnh phương Đông thường dựa vào mấy thứ sau:
Nho giáo
Tôn ti trật tự. Hệ thống quân sư phụ, cái gì cũng của vua, vua bảo chết là phải chết nên quyền vua vô thượng. Cái uy này nó ghê gớm lắm. Lỗ tấn nói
Ngước mắt coi khinh ngàn lực sỹ,
Cúi đầu làm ngựa bé nhi đồng
Nên thủ lĩnh bao giờ cũng cao ngạo, khí thế bức người còn người dưới thì cúp đuôi sợ như chó phải hơi cọp. Tự tin và kinh sợ cộng hưởng với nhau thành 1 khoảng cách quyền lực bao la để thủ lĩnh tha hồ thể hiện uy quyền.
Nên thủ lĩnh thì luôn kiên định giữ ghế và quần thần chỉ dám vọng động khi có biến cố đủ lớn làm thủ lĩnh hết thiêng như Tôn Thất thuyết sẵn sàng giết vua khi Pháp xâm lăng mà nhà Nguyễn vô kế khả thi.
Tam quốc diễn nghĩa
Muốn ngồi trên cao thì phải có mưu chia để trị. Tạo ra miếng mồi hấp dẫn để kẻ kế vị mình, ngay dưới mình phải tranh đấu với kẻ lăm le đoạt lấy vị trí dưới 1 người mà trên vạn người.
Dưới cạnh tranh với nhau thì đứa nào cũng phải dựa vào ta và tuân phục ta nhằm củng cố vị thế của nó.
Thủy hử
Thủ lãnh thì phải có chất vô pháp vô thiên, tức là luật chỉ giành cho kẻ dưới chớ ta đây là luật. Khi trị số ít cấp dưới thì dùng chiêu tam quốc nhưng khi trị cả đám quần hùng thì phải xài chiêu Thủy hử. Như Mao CT ở Lư sơn vì sai lầm đại nhảy vọt làm mấy chục triệu người chết đói nên 7000 người từ huyện trưởng trở lên ủng hộ Lưu thiếu kỳ và bất mãn Mao CT.
Mao CT bèn dùng tiểu tướng Hồng vệ binh làm cách mạng văn hóa , chỉ dùng học sinh, sinh viên mà bắt sạch chỉ để lại sinh lộ cho Đặng tiểu bình nhằm mục đích thờ cúng vì biết Đặng sẽ quản được nước.

2. Từ đậu phộng tới nhân sâm

Thời mới đổi mới có doanh nhân Nhật tới Nghệ an tìm hiểu về nông nghiệp. Sau khi ăn lạc (đậu phộng) thì ổng khoái quá vì loại đậu phộng này hột nhỏ nhỏ nhưng vị đậm thơm, chắc chắn chớ không như ở vùng khác chỉ được cái to xác.
Doanh nhân này hỏi các vị có bán đậu phọng này không. CT tỉnh bảo cái ni đặc sản quê choa, bán chớ, bán lấy tiền mua phân bón, máy kéo còn đi lên công nghiệp hóa.
Các vị có bao nhiêu tấn. Quê choa đầy, bao nhiêu cũng có. Hợp đồng ký kết, tàu vô cảng Bến thủy chờ ăn hàng 3k T. 3 tháng sau được có 200T, rốt cục phải đóng nắp hầm hàng, nhổ neo về.
Đó là chuyện nay, nói tới chuyện xưa. Ngày xưa vua Quang trung mẹ bệnh mới nhờ bên TQ mua giùm nhân sâm. Phúc Khang an tổng đốc Lưỡng quảng thay Tôn sĩ nghị lừng tiếng bèn bụng bảo dạ đằng nào chả phải cho liền gởi 4 lạng. Thư tới vua Càn long, vua gởi 1 cân (khoảng 0,6kg).
Sau biết chuyện vua bảo An rằng, cho nhiều quá làm mất tính quí hiếm đi. Dạo đó GDP TQ bằng 1/3 thế giới và anh em sau cứ nói TQ giàu lắm. Thực ra thời phong kiến nông nghiệp thì kinh tế nghèo, có mấy hàng hóa trao đổi đâu. Tây khi đó cũng nghèo nhưng bốc lên rất nhanh nhờ công nghiệp hóa còn TQ vẫn chỉ thế thôi.


3. Tứ bình quản trị học

Triết học TQ cổ đại thường mọi người nói nhiều tới Nho giáo. Thực chất đó chỉ là 1 góc nổi nhất và dễ thấy, được quảng bá nhiều nhất mà thôi.
Nguyên lý gốc của TQ: nhất điểm sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng…Tứ tượng này chính là 4 góc đây, các bạn vô nhà người Hoa thường thấy họ treo 4 bức tranh gọi là tứ bình như 4 nghề, 4 mùa, 4 linh…thì phép quản trị đất nước của họ cũng có tứ bình.
Khổng tử:
Coi con người là thiện, chăm làm nên lấy đức làm gốc, tôn ti trật tự lễ giáo làm giềng mối, giải thích sự thay đổi trong trời đất bằng kinh Dịch. Giáo hóa dân kiểu Thần nông giáo dân nghệ ngũ cốc…phái Nho gia này là mạnh nhất
Tuân tử:
Coi con người bản chất là ác, làm biếng hay ăn nhác làm. Như thế sẽ sinh ra tranh giành, kèn cựa, chiến tranh…việc quản trị hướng tới kỷ luật, trật tự, phòng bị quốc phòng, trị an. Các phép đánh trận, phòng bị kiểu Tôn tử, Ngô khởi ...
Lão tử:
Thừa nhận bản chất con người là tự nhiên đói ăn khát uống, thuận theo thiên nhiên…thừa nhận con người cần có khoảng không gian tự quản cho mình mà bây giờ gọi là xã hội dân sự còn trước là phép vua thua lệ làng, vua chỉ bổ tới quan huyện còn làng là của dân.
Hàn phi tử
Đại diện cho phái Pháp gia, chủ trương lấy luật trị quốc. Như thế Pháp gia sau khi chừa đất cho 3 phái trên như là tập quán, tục lệ, tự quản thì đề ra luật để quản trị.
TQ xưa cũng như VN thì nhà nước PK cũng hầu như chú trọng vô luật hình là chính nên thực chất khoảng không gian cho phái Nho gia ra làm quan xoay xỏa rất nhiều. Nhiều tới mức người ta coi đó là chế độ nhân trị chớ chưa được pháp trị. Điều này cũng giải thích phương Đông thịnh hành và ủng hộ nhà nước to, nhà nước tập quyền.

4. Hạ mã
Tới cổng cung điện, đình chùa, cơ quan xưa thì có biển hạ mã có nghĩa là xuống ngựa, bây giờ là xuống xe dẫn bộ.
Thời bao cấp học sinh cố thi cho được vô đại học. Vô đó rồi thì chơi là chính vì hầu như vô được là ra được, tốt nghiệp cả, cũng giống kiểu hạ mã.
Xưa học trò đi thi, thi đỗ làm quan rồi thì cũng hạ mã, chả cần đọc sách nữa. Đi làm biên chế suốt đời cũng coi như hạ mã.
Nên đừng thắc mắc sao GSTS nhiều thế mà không có công trình nghiên cứu ứng dụng. Từ khi được cấp bằng, phong hàm là họ cũng tự động hạ mã hết rồi. Muốn có công trình thì họ thuê viết hoặc viết thuê cho người khác thôi.
Thực ra ngay cả đạo Phật cũng có khái niệm nhập niết bàn. Vô được rồi vô lo vô nghĩ thơ thới, hân hoan thì cũng là 1 kiểu hạ mã. Đạt được rồi thì nằm im hưởng thụ. 
Nên đừng tự hào khi đi học điểm cao hơn bạn. Đó là điểm thi, là kiến thức nền thôi. Nếu không đào sâu kiến thức xuống tầng 2,3 không áp dụng vào thực tế, không nghề dạy nghề thì sau khoảng 10 năm là thua bạn xa lắc.



5. Bẫy 22
Bẫy xuất phát từ cuốn sách cùng tên năm 1961 của Joseph Heller. Chiến tranh là 1 tình trạng cực đoan, điên rồ của con người nên ta thấy chỉ huy thì muốn thành tích cao để lên tướng, phi công thì muốn hoàn thành nhiệm vụ để được về nhà, sỹ quan hậu cần thì lập xanh đi ca để buôn lậu kiếm ăn…và tất cả đều điên rồ theo 1 cách nào đó từ gian lận thành tích, gái gú, say xỉn, đập bệnh, trốn trong rừng, không làm việc, bắt nạt dân…nên phi công bị tâm thần vẫn phải bay, bác sỹ còn sống nhưng vì có tên trong danh sách bay bị tai nạn nên thành liệt sỹ…
Để hoàn thành tốt nhiệm vụ, phi đoàn trưởng đặt ra 1 bẫy điều kiện. Phi công nào muốn thoát khỏi những nhiệm vụ nguy hiểm sẽ vướng phải bẫy này:
· Nếu một phi công bị coi là mất trí, họ không cần phải bay.
· Để được coi là mất trí, một phi công phải yêu cầu được đánh giá.
· Nếu một phi công đi yêu cầu được đánh giá, điều này chứng tỏ rằng anh ta khôn nên tất nhiên đủ sức khỏe.
· Do đó, không một phi công nào có thể bị coi là mất trí, và không một phi công nào có thể thoát ra khỏi chuyến bay.
Hay một cô gái điếm giải thích với Yossarian rằng cô ấy không thể lấy anh ta vì anh ta bị điên, và cô ấy sẽ không bao giờ kết hôn với một người đàn ông điên rồ. Cô coi bất kỳ người đàn ông nào là điên rồ khi kết hôn với một người phụ nữ không còn trinh. Vòng lặp logic khép kín này đã minh họa rõ ràng cho Catch-22 vì theo logic của cô ấy, tất cả những người đàn ông từ chối kết hôn với cô ấy đều lành mạnh và do đó cô ấy sẽ tính đến chuyện kết hôn; nhưng ngay sau khi một người đàn ông đồng ý kết hôn với cô ấy, anh ta trở nên điên cuồng vì muốn kết hôn với một người không còn trinh trắng, và ngay lập tức bị từ chối.

Như vậy bẫy 22 là một giả định về tổ chức, một luật bất thành văn về quyền lực phi chính thức nhằm miễn trách nhiệm và trách nhiệm giải trình cho tổ chức, đồng thời đặt cá nhân vào vị trí vô lý là được miễn trừ vì sự thuận tiện hoặc mục đích không xác định của tổ chức. Cùng với " suy nghĩ kép " của George Orwell , bẫy 22 đã trở thành một trong những cách được công nhận tốt nhất để mô tả tình trạng khó khăn khi bị mắc kẹt bởi các quy tắc mâu thuẫn.
Trong đời thường ta thấy bẫy 22 này nhan nhản. Vd muốn nhập hộ khẩu thì phải có nhà, nhưng để mua được nhà thì phải có hộ khẩu hay để được nhận làm cần có kinh nghiệm nhưng làm sao mà có kinh nghiệm khi không được nhận làm…rồi tìm kiếng để thấy đường nhưng không có kiếng thì có nhìn thấy đâu mà đòi tìm được.
Thế giới khoa học có thể trở thành nạn nhân của các vấn đề hợp lý quá.
Trong tính toán lượng tử, bạn phải quan sát một hạt để xác định vị trí của nó. Tuy nhiên, chính hành động quan sát ảnh hưởng đến hành vi lượng tử (và vị trí) của các hạt.
Bạn muốn biết vị trí của hạt, nhưng thực sự bạn không thể "nhìn" trực tiếp vào nó mà không tác động vào vị trí của nó.
Con mèo của Schrodinger
Có một con mèo được nuôi trong một căn phòng. Bạn không biết nó còn sống hay đã chết. Nếu bạn mở buồng để kiểm tra, một chiếc búa nhỏ sẽ làm vỡ một bình axit và giết chết con
Quyền riêng tư trên Internet
Bạn muốn biết liệu phần lớn người dùng internet có mong muốn mức độ riêng tư cao hơn hay không. Để làm được điều này, bạn phải thu thập dữ liệu về người dùng.

Trong tài chính tiền tệ
Vd năm 2019 Fed vừa bơm tiền trên thị trường qua đêm, vừa ngụ ý không cắt giảm thêm lãi suất trong năm 2019 vừa thắt chặt tiền tệ. Tuyên bố chính sách của FOMC kết hợp, bản tóm tắt các dự báo kinh tế và “biểu đồ chấm” có thể sẽ chỉ làm tăng thêm sự nhầm lẫn xung quanh định hướng chính sách (xem biểu đồ).
Hay TQ vừa bơm tiền ra để kích thích kinh tế lại vừa cố tránh không để NDT quá yếu dẫn đến trừng phạt thương mại của Mỹ lại vừa tránh nợ tăng lên quá nhiều từ DN và lạm phát. VN hơi giống nhỉ.





Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2020

Móc xích ẩu khó




1. Móc xích ẩu khó
Đi nộp hồ sơ nhập học THPT với con. Các thày cô kiểm tra rất kỹ học bạ . Bảng điểm học kỳ mà giáo viên môn nào ký nhưng ghi không rõ họ tên là PTTH trả về bắt xác nhận lại liền.
Vậy đó, vài gv ẩu bị ngay gv khó bắt giò. Ngặt là phụ huynh và học sinh lãnh nợ. Đúng là ít ra 1/3 thời gian bận rộn của đời người để phục vụ cho móc xích người ẩu gặp kẻ khó này đây. Thể nào người việt cứ lu bu tất bật

2. Qui hoạch
Đô thị phát triển tự phát sẽ giống như vết dầu loang nên phải có qui hoạch mới ngay hàng thẳng lối được. Sếp A qui hoạch phía nam thế là cả 1 nhóm nhào vô phía nam. Sếp B lên tất nhiên phải ngắm chỗ khác nên phía bắc được chọn. Sếp C thì đông, sếp D thì tây...cứ thế.
 Vậy là theo nhiệm kỳ đô thị vẫn phát triển cân đối mà ai theo sếp cũng ngon lành cả chỉ trừ chú nào tham quá. Việc thay đổi thế cũng thế hiện tân quan tân chính sách, rồi rút củi đáy nồi, lần lượt có phần. Trật tự này bị lộn xộn khi xảy ra trường hợp 1 sếp ngồi lâu quá như biển xanh chẳng hạn sẽ chắc như kim cang bất hoại hoặc ngắn quá như a# chửa kịp mần chi ra tấm ra miếng.

3. Long tranh hổ đấu
Người TQ rất giỏi về tổng thể. Hễ làm cái gì là họ vạch ra đường hướng trước, mà chiến lược này rất phù hợp với hệ thống, luôn nhất quán, không có chuyện trống đánh xuôi kèn thổi ngược.
VD như họ đưa ra 1 vành đai 1 con đường phù hợp với chiến lược phát triển 100 năm ĐCSTQ sau khi TQ đã thành công xưởng của thế giới. Còn đường lưỡi bò được vạch ra từ thời Tưởng và khi có cơ hội là họ thực thi liền như đánh chiếm Hoàng sa, Trường sa vì 2 quần đảo này như cột sống cho đường lưỡi bò. Có nó thì mới có lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, biến đường 9 đoạn khơi khơi thành 1 thực thể.
Vì làm chiến lược như thế nên các bước kín kẽ, lien hoàn lắm nhưng khi đã lộ chiến lược thì các móc xích kế tiếp thường cũng bị bắt bài nên sau khi TQ xây căn cứ quân sự ở Trường sa thì Mỹ mới ngã ngửa vì biết mình bị hố và tiến hành phản công. 1 chiến lược quá hoàn hảo, kín đáo dẫn tới sự phản ứng quá trễ của Mỹ

Ngược với người TQ thì người Mỹ lại chú ý vô chi tiết, coi việc làm từng bước nhỏ sẽ hoàn thành việc lớn. Xem cách người Mỹ làm sẽ thấy họ loay hoay, giống như bị bí lối, đôi lúc hỗn loạn trống đánh xuôi kèn thổi ngược không thuận măt với người mình chút nào và nghĩ rằng thằng này yếu, thua tới nơi rồi.
Thực ra cách làm lộn xộn này lại tiềm ẩn 1 bất ngờ mà những đầu óc ưa hoạch định chiến lược bó tay là họ sờ lần mò mẫm tự nhiên trúng điểm chết, điểm nhạy cảm, điểm bùng phát làm thế trận bày sẵn tan nát hết.
VD: Trump thấy nguy, bày ra thương chiến, đánh thuế…1 hồi không ăn thua liền nhao qua công nghệ mũi nhọn 5G khóa cổ Hoa vi. Rồi lại nhắp vô mạng xã hội, hệ thống thanh toán như Wechat, Tencent, Alibaba…có nghĩa là cứ cái gì của TQ nhú lên là họ mò mẫm. Kiểu như TQ có võ gồng cho Mỹ lấy dao chém vô bụng thoải mái, nhưng Mỹ lại tò mò, sau 1 hồi chém không ăn thua thì lại vác dao ra chọc, cắt lung tung , cứ hở ra là thử-đó là phép đánh kiểu chi tiết của người Tây.


4. Vua nghe vợ thì mất nước
Chúng ta thường nghe câu này như 1 lời răn làm than con trai phải tự mình xét đoán, đừng có nghe đàn bà tính trước mắt, chi li tủn mủn mà hỏng việc. Nghe nam tính nhưng vì sao mà cứ dặn đi dặn lại hoài thế. Mà lại còn câu lệnh ông không bằng cồng bà nữa. tất đằng sau nó phải có lý do lý trấu chi đó chớ.
Phụ nữ VN thường được đánh giá nhanh nhẹn, tháo vát, quảng giao và cương quyết hơn đàn ông. Lý do vì sao?
- Do thung thổ làm con người nóng ẩm, dễ ra mồ hôi, ăn được ít nên phù hợp với nữ giới hơn. Trai VN nhìn cũng hơi giống nữ
- Truyền thống mẫu hệ từ thời 2 bà Trưng. Giờ đạo Mẫu là 1 minh chứng
- Do truyền thống nam đối ngoại, nữ là nội tướng. Theo quản trị hiện đại thì nội tướng chính là thủ tướng, đối ngoại chỉ là bộ trưởng ngoại giao thôi.

Cho nên ta thấy đàn ông VN thường đi cà nhổng, đá gà, nhậu nhẹt dứt lác còn vợ lo chuyện kinh tế từ ông Tú Xương gánh gạo nuôi chồng nước mắt nỉ non tới cô gái Huế mở quán bún bò lo chồng đi nhởi, cô gái Nam định nấu rượu cho chàng đi đi bán say lọt xuống mương….
VD cụ thể: cô Tư Hồng chả là nhà doanh nhân hiện đại đầu tiên, bà Nguyễn thị Năm chả bị bắn đầu tiên trong CCRĐ. Đều đàn bà cả chớ có thấy ông nào đâu.
Nữ hơn nam thì cũng chẳng sao nhưng ngặt 1 nỗi thế giới ít nhà bác học, tư tưởng nữ hơn hẳn nam mà nam VN lại kém nữ nên tới đây giải đáp được câu hỏi vì sao VN ít, quá ít nhà bác học, phát minh thế.
Vậy nên, nữ VN giỏi hơn nam là có thật và điều này làm cho VN nghèo, kém phát triển.


5. Công bằng
Theo Lối mòn của tư duy cảm tính của Ori Brafman thì Công bằng là 1 khái niệm được hiểu khác nhau tùy vào nền văn hóa. Cho nên đôi khi ta thấy thế là công bằng rồi thì người khác lại trề môi ra hoặc phản kháng quyết liệt.
Với người Nga, là không công bằng nếu 1 người bỗng nhiên trở nên giàu có. Ở Mỹ công bằng chỉ được khẳng định nếu người quyết định tỉ lệ phân chia đưa ra đề nghị 50:50 còn thổ dân da đỏ thì người nào tìm thấy trước có quyền giữ cho mình, chia cho người khác bao nhiêu là tùy hỉ vì họ được nắm quyền chia.
Người TQ: sư cụ sờ được thì tớ cũng sờ được
VN: cờ đến tay ai người ấy phất


6. Sao chữ Tín
Tín, tín nghĩa: 

Tín, tôn trọng lời hứa là giềng mối cơ bản của 1 xã hội ổn định. Khi không còn tin nhau thì con người với con người nhiều chiện lắm, tràn đầy cảnh giác và mưu kế
Tín điều: 
niềm tin trùm vũ trụ, lấn át hết mọi thứ giống như Mao CT đưa xã hội vô đại nhảy vọt rồi cách mạng văn hóa nhằm phá tan truyền thống
Tín ngưỡng: 
sau thời phê Lâm phê Khổng (tử) tín điều thì biết là dại rồi nên quay lại tín ngưỡng Khổng Nho, như ở ta là quay lại thờ tổ tiên ông bà, Phật, đạo mẫu…giờ quay lại náo nhiệt hơn cả xưa
Tín nhiệm: 
muốn làm lãnh đạo, hay muốn hoạt động trong 1 lãnh vựa nào đó thì cá nhân, tổ chức phải được sự tín niệm của những người, xã hội…xung quanh. Tín nhiệm là người thực việc thực, nói được làm được. Bổ nhiệm cán bộ thì có đánh giá tín nhiệm rồi nhưng những ngành khác như y tế, giáo dục, thậm chí kinh tế thì việc đánh giá qua xếp hạng vẫn còn đang manh nha mờ mịt.
Tín dụng: 
đời ai chả có lúc vay trả, trả vay. Không thế chấp bằng tài sản thì phải có uy tín, có người bảo lãnh. Nợ xấu là bệnh trầm kha của ngành ngân hàng còn ở xã hội là nợ ân tình, nợ ơn nghĩa, đề bạt…đủ thứ nợ nhằng nhịt nên xem ra thứ tư nợ đòi này còn đem xuống tuyền đài chưa tan.

7. Nhìn 1 con bò
Nhìn bò thấy gì?
Ông Vina giày chẳng hạn thấy tấm da bò là được bao nhiêu đôi giày, túi xách. Bà Vinamilk ngắm bao lít sữa rồi bầu Đ lại ược nó được mấy bãi phân…
Cứ thế, tùy vào ngành nghề sẽ thấy con bò giống cái chi. VD bảo vệ môi trường sẽ tính rắm bò làm thủng bao nhiêu % tầng ozone, người thích trang trí thì thấy cặp sừng bò, ông bán thịt bán phở thì tái nạm gầu gân còn nhà nước lẩm nhẩm tính tăng mấy GDP, thuế các loại là bi nhiêu…

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2020

Luật cân bằng

Qui luật Pareto và Tiên rồng 
Trong đời sống có rất nhiều con số ký lạ, nó chi phối đủ thứ như tỉ lệ vàng 1,61 thì cứ tuân theo đó tự nhiên thấy cân đối, đẹp đẽ hẳn. Hay số e, số Pi...nhiều. 
 Hôm nay ta nói tới số ăn chia từ Tây sang Đông. Tỉ lệ ăn chia phản ánh tương quan lực lượng và quan niệm của con người về công bằng. 
Chúng ta thường nghe tỉ lệ 80:20, 50:50, 6:4 
Vậy thì 80:20 chính là luật do Pareto tìm ra. Ổng nói rằng trong 100 người thì 20 người sẽ chiếm 80% thu nhập. 
Còn 50:50 là luật Tiên rồng. Chắc các bạn đều nghe truyện Lạc long quân và Âu cơ li dị chia nhau mỗi người 50 đứa con. 
Còn 6:4 là lối chia của buôn voi cho Đức ông. Ta làm mọi việc vất và nhưng khi chia thì ta 4 còn Đức ông 6. 
Theo các bạn thì lối chia nào công bằng nhất, lối chia nào đem lại ấm ức nhất? 
Trước khi đánh giá, kể thêm chuyện chia 6:4. Quản trọng đi buôn với bạn, bao giờ bạn cũng lấy phần hơn. Ai cũng bất bình nhưng Quản trọng giải thích bạn lấy phần hơn vì gia cảnh khó khăn, còn mẹ già phải nuôi. Vậy nên phải rõ chớ nhìn khơi khơi thì dễ lộn 
(còn tiếp)
Luật Pareto và Tiên rồng (tiếp theo) 
Vậy luật nào công bằng hơn? 
Luật Pareto lần chia thứ 1 thì 20 người được 80%, lần 2 thì 4 người được 64%, lần 3 thì 0,8 người được 51,2%. Chưa đủ 1 người mà xơi hơn 1 nửa. Haha, tây thật tinh vi mà xảo quyệt mà. 
 Còn chia theo kiểu tiên rồng: lần 1 thì 1người được 50%, 99 người 50%. Lần 2: người 2 được 25% và 98 người được 25%...vậy là trên đỉnh xơi 50% thôi nhưng trung gian cũng xơi 1 nửa của phần còn lại. Chả trách trung gian lắm tầng nấc thế.
 Còn 6:4 hay 7:3 Thoạt nhìn thì thiệt thòi nhưng sao nhiều người thích đánh quả lẻ kiểu này. Hóa ra vì đơn tuyến, chia có 1 lần nên tính ra lợi hơn 2 kiểu trên. Nên ăn mảnh cũng là món khoái khẩu



1. Luật cân bằng 
Cân bằng là 1 trong những luật quan trọng nhất trong vũ trụ. Nhờ nó mà không 1 loài, 1 quốc gia nào có thể duy ngã độc tôn, nhất thống thiên hạ được. Như thời chiến tranh lạnh thì có đối đầu giữa LX và Mỹ. Tới khi LX sụp đổ thì chỉ trong thời gian rất ngắn có TQ thay thế.
Quan hệ Mỹ-TQ và sự cân bằng âm dương:

"Ô, Đông là Đông, Tây là Tây, Đông và Tây không bao giờ gặp gỡ
Cho đến một khi Đất và Trời chưa về ngày phán xử
Nhưng sẽ chẳng có Đông và Tây, không quê hương, bộ tộc, giống nòi
Khi hai người đàn ông lực lưỡng từ đường biên mặt đối mặt không thôi."
(Rudyard Kipling)

Như vậy, đối trọng là luôn có, ông này thua thì có ông khác thay và Mỹ chỉ an tâm khi TQ chịu nhì, tức là đạt mức cân bằng. Còn khi chưa cân bằng được thi cứ sung sung sục, sung sục, còn trả đũa lôi kéo phe này phe nọ chán. Mà kinh nghiệm cho thấy, mấy nước gốc Nho giáo cực lỳ, thua lấm lưng trắng bụng mới chịu chớ không có kiểu thua trong hạn mức.

2. Tân Việt vương Câu tiễn
Việt vương Câu Tiễn nhờ nhịn nhục nếm cứt mà thắng vua Ngô Phù sai nhưng cũng vì vậy bị bệnh thối mồm. Mồm thối thì tất nhiên Tây Thi chê, lẻn trốn cùng Phạm Lãi. Tức quá VVCT quay sang giết Văn Chủng vì tội thầy dùi.
KL: ở cạnh kẻ nhẫn nhịn quá thật nguy hiểm
Sau nhiều kiếp luân hồi thì Câu Tiễn và Phù Sai lại làm vua lấy tên Câu Tiền và Phú Sái.
Phú Sái lại tẩn Câu Tiền. Nhớ bài xưa Câu Tiền lại nếm cứt lấy lòng không ngờ bị Phú Sái đá đít quát:
- Thằng thối mồm, lại định giở bài cũ ra hả. Tao dại một lần thôi chớ.
Bây giờ đại dịch Covid, hóa ra thối mồm lại lợi hại vì đáp ứng tốt luật giãn cách xã hội nên các cụ mới nói dụng nhân như dụng mộc ha.


3. Thơ ngành
Ngành nào cũng có thơ tình ngành hay là chuyện 3 anh chàng đi tán gái.
Lính: nếu biết ngày mai em lấy chồng, anh về tỉnh đội mượn cà nông, thụt về hướng ấy 300 quả, em ở quê chồng có khiếp không?
Cô gái khen, anh giỏi tính đạo hàm quỹ đạo quá, chắc giỏi cả big data
CA: dù cho Covid hay không, trai lạ tới nhà phải báo công an
Cô gái: Anh này chắc giỏi AI, tốt quá
Nhà thơ: trái tim anh đó, rất chưn thật chia 3 phần tươi đỏ
Cô gái: nhà thơ giỏi tính chia, chắc làm kinh tế giỏi
Ra về cả 3 anh đều vui vì đều được khen. 
Theo bạn cô gái thích anh nào?

4. 3 nấc thang Kierkegaard trong tình yêu
Nấc đầu tiên là ái mỹ, yêu cái đẹp.
Gái ham tài, trai ham sắc là chuyện tự nhiên nhưng đôi khi chiều ngược lại vẫn xảy ra là trai ham tài, gái vẫn mê trai đẹp như thường.
Vd tiêu biểu của trường hợp này là Romeo và Julliet gặp là yêu bất chấp xung khắc giữa 2 nhà hay Thúy Kiều Kim trọng 2 bên cùng liếc, 2 lòng cùng ưa.
Với kẻ ái mỹ, nguồn gốc của sự tồi tệ là nỗi chán chường, vì thế luôn tìm cách làm cho sự vật trở nên thích thú, hấp dẫn. “Chiến lược” ở đây là sự luân phiên như trong kỹ thuật canh tác. Hoặc “quảng canh” như Don Juan (từng quyến rũ 1001 phụ nữ ở Tây Ban Nha!), hoặc “thâm canh” vào một lạc thú, nhưng với nguy cơ sẽ đi vào cam kết (chẳng hạn, hôn nhân hoặc ly dị), cả hai đều gây hối tiếc, khổ đau.

Nấc thang thứ 2: lối sống đạo đức
Từ yêu sắc, tài mới tiến tới tôn trọng nhau, muốn điều tốt cho nhau và cư xử đạo đức với nhau. Các cụ nói tình và nghĩa là lẽ vậy. Giống như vua Tự đức yêu vương phi thị Bằng:
Ớ Thị Bằng ơi đã mất rồi,
Ớ tình ớ nghĩa ớ duyên ôi
Vĩnh cửu là sức mạnh của sự cam kết lâu bền, phải phấn đấu và giành phần thắng trong cuộc vật lộn bất tận với thời gian. Tình yêu lãng mạn biết cách “giết thời gian” như vị vua biết chinh phục, trong khi hôn nhân làm chủ thời gian mà không giết chết nó, như vị vua biết cai trị thiên hạ!
Bản thân đời sống đạo đức cũng có khả năng tự lừa dối bởi lòng tự mãn và kiêu mạn, rồi sẽ dẫn đến sự “thất vọng”, không khác gì trong lối sống ái mỹ trước đây.

Nấc thang thứ 3: niềm tin
Othello yêu mê đắm Desdemona nhưng trúng đòn khích bác liền nổi cơn ghen giết vợ của mình là 1 minh chứng cho Othello không bước tới được nấc thang niềm tin. Không coi người yêu thuộc sở hữu của mình nữa là 1 biểu hiện của niềm tin. Hoàng Việt trong Tình ca viết:
Giữ lấy đức tin bền vững em ơi
Giữ lấy trái tim đòi sống yêu đời
Như vậy, cấp độ ái mỹ muốn ở bên dưới cái phổ quát để được tự do tận hưởng khoái lạc; cấp độ đạo đức sống trong cái phổ quát và đứng vững trong thực tại khắc nghiệt; cấp độ đức tin tiến hành bước nhảy, dấn mình vào sự cô độc của quan hệ với Thượng đế, tự phơi mình trước cái vĩnh cửu vượt khỏi thân phận làm người. Nếu sự tái diễn ở cấp độ ái mỹ là sự chán chường, ở cấp độ đạo đức là ý thức về sự yếu đuối của ý chí thì ở cấp độ cao nhất này sẽ được thánh Phao lô gọi là sự sống lại lần thứ hai.
TLTK: http://www.vanhoanghean.com.vn/component/k2/30-nhung-goc-nhin-van-hoa/14273-doc-abraham-ve-ban-dich-kinh-so-va-run-ray-cua-s-ren-kierkegaard


5. Bẫy chuột
Bẫy ở nhà dạo này hay bắt được chuột to. Mồi chả cá để mấy ngày lăn lóc toàn gián xớ rớ mới đem bỏ đi mắc miếng khoai lang luộc vô. Sáng mai ra 1 chú sập bẫy. Lại mắc 1 miếng bánh mì, chưa được 5 phút bẫy sập, tiếng chân chuột cuống cuồng hoảng loạn, Chú chàng đã thoát. Lại giương bẫy, sáng ra miếng bánh mất biến. 1 chú tinh ranh lấy được miếng bánh êm thấm. Chuột rất khôn, rất nhanh và cảnh giác. Nhưng mồi cứ mắc để đấy thì khôn cỡ nào rồi cũng dính vì có nhịn được đâu.
Dạo này quan ăn đất dính bẫy nhiều

6.TK17, Amsterdam (Hà Lan) phát triển vượt bực, là nơi phát xuất kinh tế thị trường hiện đại. Sau sử gia kinh tế kết lại có 3 yếu tố lõi là lòng tin, hợp đồng thương mại và quyền sở hữu. Các bạn thử xem giờ VN đạt được mấy yếu tố?
4-4-2 Năng suất thực tế của nlđ vn cao nhưng phải 1 người làm cõng 4 chỉ đạo, 2 giám sát, 2 bảo vệ


7. Hiệp sỹ Bàn tròn
Chuyện vua Arthur, nhờ sự giúp đỡ của một người thợ mộc ở Cornwall [thuộc vùng Tây Nam của Anh - ND], phát minh ra đồ vật kỳ diệu của triều đình ông ta:
Chiếc “Bàn Tròn” thần diệu mà khi ngồi xung quanh các hiệp sĩ không đánh nhau nữa. Trước đó, “do đố kỵ bần tiện”, trong những trận ẩu đả ngu xuẩn, các trận song đấu và các trận chém giết đã làm đẫm máu các bữa tiệc đẹp nhất.
Không hiệp sĩ nào có thể giao chiến, bởi vì người có chức tước cao cũng ngang hàng với người có chức tước thấp.” Bởi vì không có “đầu bàn” nữa, do đó không có những cuộc gây gổ nữa.
Bất cứ nơi nào mà Arthur đem Bàn của mình đến, những người đi theo vua đều vui vẻ và bất bại. Chính nhờ làm như vậy mà, ngay cả hiện nay, các quốc gia trở thành giàu mạnh, sung sướng và tốt đẹp.

Cái làm VN nghèo: bất cứ ai có quyền với người khác cũng coi người đó như con nít


8. Hạnh phúc
Phần lớn con người theo đuổi khoái lạc dữ đến mức họ vượt luôn qua nó. Số phận của họ cũng giống số phận tên lùn nơi lâu đài của hắn trông coi một nàng công chúa mà hắn đã bắt cóc về. Một hôm, hắn ngủ trưa. Một tiếng sau, khi hắn tỉnh dậy, công chúa đã biến mất. Hắn vội đi đôi hài bảy dặm vào chân - chỉ đi một bước thôi, hắn đã vượt xa nàng rất nhiều (Kierkegaard)

Hạnh phúc theo đức Phật thì con người phải đạt được:
- Nhất nghệ tinh: tài khéo, có hiệu năng, hăng hái, nghị lực và tinh xảo trong nghề nghiệp mình làm
- Bảo vệ được thu nhập, tài sản của mình
- Giao du với bạn tốt trung thành, có tri thức, đức hạnh, phóng khoáng và thông minh theo chánh đạo tránh đường tà
- Tiêu dùng chừng mực theo khả năng của mình, không hoang phí, không hà tiện ki bo.

Suy ra phương diện quốc gia thì là nước đó phải có sức cạnh tranh, quốc phòng vững, liên minh tốt và ngân sách, cán cân thương mại ổn định thặng dư 

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2020

Góc kinh tế vui

15.04.21

Thu nhập và tài sản 
 Dạo 2000 ngân hàng MHB được thành lập theo chỉ đạo của ông 6D và ông Lữ minh châu lo thủ tục. Nh cho đbscl nên dân miền tây rất nhiều. Lên SG nhà cửa mắc mỏ không mua nổi, thế là họ sang Nhà bè mua đất cất nhà và được nh cho vay. Quen ở rộng nên họ mua vài trăm m đất trở lên. 
 Nh cọc làm ăn dở, thu nhập thấp nên họ phải chi xài tiết kiệm không dám du lịch, hàng hiệu như VCB thu nhập gấp 3 ở bên cạnh. Bên sướng bên khổ nhưng sau sốt đất Nhà bè lên quận thì tài sản dân MHB lại còn hơn VCB. Vậy là thu nhập và tài sản chưa chắc đã liên quan đến nhau.

Xu thế tài chính mới: 
Có vẻ giờ không dùng tiết kiệm để tái đầu tư nữa mà dùng in tiền là chính?

18.01.21

Chênh lệch số liệu XNK giữa VN và TQ giải thích cho vụ chuyển ngân lậu phố Hà trung mà CAHN khám phá 30k tỷ là VD. Vụ Huyền như cho thấy các NH gởi ẻm lấy lời rất nhiều. Lợi nhuận luôn là sức hút kinh khủng, giờ TTCK cũng rất hot và qui mô đủ lớn

Biến đổi khí hậu và FDI 
Xưa miền Tây giàu có hơn miền Đông: Miền Tây ăn cá bỏ đầu Miền Đông nhặt lấy xỏ xâu mang về Giờ Biến đổi khí hậu và FDI làm cán cân thay đổi. Trong 10 năm, hơn 1 triệu dân miền Tây sang miền Đông lao động trong các khu CN. Giờ miền Đông lại giàu hơn hẳn miền Tây.


13.01.21

Thành kính phân lô Khoán 10 làm nông nghiệp phát triển mạnh mẽ, nền kinh tế tưởng chết trở về chói lọi. Đất đô thị phải làm gì? Học ngay chiêu chia ruộng cho nông dân là lẹ nhất. Thực ra sau 10năm chà đi xát lại thì giới tư bản hết sạch nên giờ cần vốn kinh doanh cũng chẳng lấy đâu ra. Phân lô bán nền vừa sức và là vườn ươm cho các nhà tư bản lớn lên đông lên. Nếu như ở nông thôn chia nhỏ ruộng đất dẫn đến cánh đồng mẫu lớn cố mãi cũng chỉ là mẫu thì phân lô bán nền ở đô thị cũng có hệ lụy của nó là thành kính phân lô rồi mật độ xây dựng thấp vậy thì tiền đâu chi cho hạ tầng giao thông, làm sao phát triển giao thông công cộng. Và nữa là các nhà tư bản bắt buộc thò tay vô đất công vì thương lượng trả giá dễ hơn rẻ hơn. Điều này dẫn đến cả những cái nôi CM như ba son cũng thành khu đô thị và quan chức thì tà ru
25.12.20
Tích lũy, vay nợ và dòng tiền
 Xưa thì thi nhau tích cóp của cải kiểu tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn thậm chí có ông còn chối không mặc áo gấm vì sợ sau không có áo gấm nữa thì buồn. Cho tới nay thì người phương Đông đặc biệt TQ, VN vẫn lăn xả cá kiếm để tích lũy, nôm na là tiết kiệm tối đa, như dân TQ lên tới gần 50%. Tây thì cứ đánh nhau là đi vay tiền, nên trái phiếu hình thành. Vay quen kiểu ăn trắt quen mồm, ăn trộm quen tay ăn mày quen chân tới mức không cần cũng đi vay để đảm bảo dường cong lãi suất, hài vô đối dưới con mắt dân ta. Vay miết vay nhiều vay lớn thì chủ nợ đâm ra sợ con nợ vì 1 thứ gọi là dòng tiền. 
Nợ thì nợ, tích lũy kệ tích lũy, dòng tiền tới hạn để chi trả mà đứt là khốn đốn ngay. Thế là mấy ông doanh nghiệp quai quái lợi dụng ngay để làm ăn, để mua bán M&A triệt hạ đối thủ. Vậy là game Ponzi lấy của người sau trả cho người trước bùng phát. Thoạt tiên là lừa đảo, sau đến ngân hàng trung ương của quốc nọ cũng chơi. Vậy mắc chi 1 quốc gia bự như TQ chẳng hạn không chơi. Rồi các nước đều chơi game này cả, bơm tiền như lũ nhưng khi nào tới hạn hán thì chả ai nói vì thấy mô hình nào nếu tính đúng tính đủ, tính về dài hạn cũng vỡ nợ cả.
...

Năm nay giải Nobel kinh tế được trao cho 2 lý thuyết gia về đấu giá. Ứng dụng của nó rất rộng rãi và thâm sâu hàm chứa vừa lý tính vừa cảm tính. VD như 1 cô gái thường thường thôi nhờ khéo léo vận dụng lý thuyết đấu giá này đã lựa chọn được chồng xứng đáng cho mình bằng cách thuê 1 chàng rất rất đẹp trai, học giỏi, hotboy giả vờ tán mình. 2 chàng trai khác đang ngấm nghé, ngần ngừ bị áp lực lao vô cạnh tranh. Kết quả cô có quyền chọn chàng trai về nhì (đấu giá kiểu Hà lan) 1 cách vẻ vang. hehe thực chất nếu cổ không rõ về đấu giá thì chàng trai thứ 3 chưa chắc đã cắn câu. Trước VN cũng có Ủy ban vật giá, nghe đâu cũng xứng đáng được huân chương cao quí Lenin nhưng sau sôi hỏng bỏng không vì bác đánh máy giỏi nhất UB lại gõ thế nào thành ra UB vật gái nên trượt, thực đáng tiếc

BHXH thì ngân hàng vay Phát hành trái phiếu thì như phát quà

Phân khúc thị trường
 Nhiều người chú ý tới tin Apple không chọn VN và phân tích xác đáng kiểu Nguyễn trần bạt. Thực ra câu chuyện là phân khúc thị trường. Apple chọn nơi nào hạp với họ nhất. Giống bên chứng khoán chia ra thị trường phát triển, mới nổi, cận biên...và VN phấn đấu hoài chưa vô được thị trường mới nổi. FDI cũng tương tự nhỉ, đó là tính đồng bộ của cả nền kinh tế xã hội, sao mà vọt lên trước hẳn được. Các cụ bảo ngưu tầm ngưu ở chỗ này đấy.

Trên báo cáo tài chính tự lập, Đất Xanh ghi nhận lãi trước thuế 229 tỷ đồng. Tuy nhiên, báo cáo soát xét thực hiện bởi Ernst & Young điều chỉnh tăng chi phí tài chính, khiến Đất Xanh lỗ trước thuế gần 300 tỷ đồng. 17/08/2020 03:48 PM CafeF
Mỗi năm hoa đào nở, lại thấy ông đồ già 
Mỗi mùa BCTC ra, lại thấy kế toán cooking. 
Kiểm toán-toàn kiếm 
Kế toán-toàn kế 
Tiếng Việt có ưu điểm đọc ngược là trúng

Hồi 1996 đi mua tủ lạnh, thấy tủ Hàn Quốc rẻ đẹp mà không dám mua vì sợ hàng cũ rẻ. Giờ Hàng HQ thành đẳng cấp, hàng Thái là hàng tốt, hàng Tàu chiếm vị trí hàng cũ rẻ ngày xưa

Nền văn minh đi từ địa tâm sang nhật tâm rồi phát hiện ra vi khuẩn và bây giờ ngắc ngứ ở siêu vì.
Địa tâm làm nên nền nông nghiệp mà văn minh TQ là 1 ví dụ. Huy hoàng quá nên ngủ quên trong chiến thắng.
Phương tây phát hiện nhật tâm nên từ đó khám phá khkt bùng nổ và khống chế được vi trùng là điều mà phương đông không có khái niệm gì về nó.
Sau khi vắt giò lên học hỏi thì phương đông lại thấy phương tây thường thôi vì cũng có khống chế được virus quái đâu, cũng như mình thôi

1. Góc kinh tế vui
Trước nghĩ VN ít nhà tài chính giỏi nhưng nhìn công trình hoành tráng, cổng chào, tượng đài...thì biết tài chính trường phái họa sĩ cung đình nhiều và tài ghê gớm
Vụ vàng giả ở TQ chứng minh lừa đảo là 1 chân kiềng phát triển


2. Pha thứ 3 của nền kinh tế
Từ thửa bắt đầu tới XHCN thì nền kinh tế luôn thiếu hụt. Sau đó CNTB cải tiến và thế giới bỗng nhiên dư thừa. Tất nhiên cái gì quá quá thì thiên nhiên sẽ tỏ thái độ thôi. Lần này mẹ thiên nhiên có vẻ cương quyết vì nếu không làm thế có khi bản than thiên nhiên cũng toi trước sức phá hoại của loài người.
Như vậy Kinh tế đi từ thiếu hụt tới dư thừa. Bây giờ là gì? Có dịch thì kinh tế ngồi im.
Khi ngồi im thì quần áo ít hao nên ngành may mặc sẽ chịu ảnh hưởng ngay, rồi những ngành trong chuỗi cũng bị như nguyên vật liệu, vận chuyển, rồi nhiên liệu cho phương tiện vận chuyển nhỉ?
Ngồi im thì mấy chỗ du lịch cũng khó khăn. Quảng ninh xưa mà bỏ mỏ phát triển 100% du lịch thì đợt này mệt rồi. Chứng tỏ nên đa dạng, không nên độc canh. Du lịch mà thế thì mấy khách sạn to to, hàng không, điểm tham quan mua sắm… mệt.
Sơ sơ thế đã nói khó khăn nhiều bảo bi quan. Thế còn ngành nào tăng?
Thiên hạ nói đầy ra đó: những ngành lien quan đến kinh tế số như phần cứng, phần mềm, bán hàng online…
Nhưng trí óc tôi vẫn quẩn quanh với hàng hóa vật chất. Ngồi nhiều thì ghế bán chạy ha, rồi thang máy, máy lạnh vì mọi người ngại xài chung; nhà sẽ nhỏ hơn, phân tán hơn…tạm thế đã.

3. Vì sao mọi người cãi nhau về chính sách kinh tế
Họ cãi nhau vì ai ai cũng giành nhau chia phần khi chiếc bánh được đem ra. Kẻ bảo thế này mới là công bằng, người bảo để 1 mình tôi chia có lợi hơn rồi người nữa bảo cứ tự chia rồi mỗi người trích cho tôi 1 chút để tôi lo cho cái chung…
Cãi hăng thế vì chia thì dễ nhìn thấy chớ mấy người to mồm đó có biết làm ra cái bánh đâu. Ông làm ra bánh mà không ăn vụng trước thì có khi còn đói.

"Tôi muốn giới thiệu bạn về Mariana Mazzucato, một trong những nhà kinh tế có tư duy tiến bộ nhất trong thời đại chúng ta. Mazzucato thuộc về một thế hệ các nhà kinh tế, những người tin rằng chỉ nói về thuế là không đủ. 
Mazzucato giải thích: “Lý do để những người cấp tiến thường thất bại trong lập luận là vì họ tập trung quá nhiều vào việc phân phối lại sự thịnh vượng mà không tập trung đủ mức vào vấn đề kiến tạo nên sự thịnh vượng”."
TLTK: KỶ NGUYÊN TÂN TỰ DO ĐANG KẾT THÚC. KỶ NGUYÊN TIẾP THEO SẼ LÀ GÌ ?
Rutger Bregman, The Correspondent, 14 tháng 5 năm 2020
Nguyễn Trung Kiên dịch



4. Kế hoạch và thị trường

Tư duy thị trường là tự nhiên nghĩ về lợi nhuận (đánh hơi, nhìn thấy tín hiệu nhấp nháy) còn tư duy chỉ huy là theo kế hoạch, dẫn dắt bởi thói quen % nên nghĩ về qui mô first. Chúng ta thấy tư duy kiểu thị trường đã luống cuống, vụng về như thế nào khi ứng phó với chiến tranh, đại dịch và ngược lại tư duy chỉ huy kiếm được hiệu quả kinh tế khó khăn như thế nào.

VN có 1 người có tư duy thị trường rất nhạy, đó là anh #. Tuy nhiên ảnh đã bị nền kinh tế chỉ huy nghiền nát, đó là do mâu thuẫn giữa kế hoạch và thị trường.

5. Quản lý vô hồn
Những người quản lý vô hồn đi theo bầy đàn như ngỗng: nếu anh ta trở thành một người quản lý cấp cao, anh ta sẽ bao quanh mình với những người trông giống anh ta. Quá thường xuyên, những người tồi tệ nhất trong một công ty lại leo lên vị trí lãnh đạo. Thật kinh khủng. 

Cá thối từ đầu: lãnh đạo là người xác định văn hóa trong các công ty.

Nếu bạn đến một phòng khám và y tá tại quầy lễ tân hét vào mặt bạn, hãy chắc chắn rằng bác sĩ trưởng cũng sẽ hét vào mặt cô ta. Khi tôi bắt đầu viết về chủ đề quản lý vô hồn, nhiều độc giả đã đến gặp tôi và nói: 

Tôi không thể làm việc cho sếp tôi thêm nữa, tôi mệt mỏi với mọi thứ. Nhưng làm thế nào để những ông sếp bẩn thỉu như vậy lại leo lên được vị trí đó?
Bởi vì những người đứng đầu công ty thường không nhìn thấy những người mà họ bổ nhiệm làm quản lý quản lý nhân viên: tay sai của họ chủ yếu tham gia vào việc hôn mông của ông chủ và đá đít những người mà họ quản lý. 
Những người phía trên không biết những gì đang xảy ra ở dưới. Một trong những công ty lớn nhất của Canada - tôi sẽ không nêu tên – đã sa thải nhân viên trong một thời gian dài, trong khi các nhà quản lý cấp cao tự viết tiền thưởng liên tục tăng.
Nhưng làm thế nào để tìm hiểu về những nhược điểm của một người? Chỉ có hai cách - hoặc là sống với anh ta trong hôn nhân, hoặc làm việc với anh ta. Không ai hiểu chồng bằng vợ anh ta, còn nhân viên - không ai hiểu nhân viên bằng đồng nghiệp của anh ta. Làm thế nào bạn có thể tìm ra những thiếu sót của người bạn sẽ đề bạt? Chỉ bằng cách nói chuyện với những người làm việc với anh ta.
Những người sống tằn tiện bằng lương hàng tháng, và bây giờ bị mất việc làm. Ai sẽ giúp họ? Chính phủ một lần nữa chỉ đổ tiền vào các công ty có cổ phiếu được giao dịch trên thị trường chứng khoán, và không quan tâm tới các phân khúc có thể thực sự làm tăng hiệu quả của nền kinh tế.
Ví dụ, thống đốc tỉnh Alberta của Canada là một người rất quan tâm đến ngành công nghiệp dầu khí: ông đang gửi đi hàng tỷ đô la để đặt các đường ống mới. 
Bạn có thể tưởng tượng điều này không? Giá dầu hiện đang lao dốc không chỉ vì đại dịch mà nó đã bắt đầu giảm từ trước đó rồi. Nhưng thay vì đa dạng hóa nền kinh tế, ông tiếp tục chi tiền cho việc phát triển tổ hợp nhiên liệu và năng lượng. Thực sự điên rồ.
Bản chất của một người quản lý tốt là hỗ trợ các thiên tài khác trong công ty. Chỉ mình Jobs là không đủ - bạn cần Steve Jobs có mặt ở mọi nơi trong công ty của bạn. Bạn cần đảm bảo rằng những người như vậy trong công ty của bạn không bị bỏ qua.
Trong "Bedtime Stories" (Những câu chuyện trước khi ngủ), bạn kể một câu chuyện ngụ ngôn về một sinh viên MBA trẻ, người được giao nhiệm vụ tối ưu hóa công việc của dàn nhạc. Cuối cùng, ông đưa ra một số đề xuất có vẻ hợp lý, nhưng hoàn toàn điên rồ. Điều này có nghĩa là bất kỳ tư vấn bên ngoài là vô ích?
Không hẳn là như vậy. Chỉ là một sinh viên MBA đã tiếp nhận những công việc mà anh ta không hiểu rõ. Chẳng hạn, anh đề nghị: “Tại sao kèn Ô-boa chỉ ngồi và không chơi? Hãy giảm số lượng kèn Ô-boa! Nhạc cụ đã lỗi thời lắm rồi - cây vĩ cầm đầu tiên đã hàng trăm năm tuổi, thứ rác này cần được cập nhật”. 
Nói một cách dễ hiểu, anh đã cố gắng đánh giá một cách toán học một cái gì đó không thích hợp để đánh giá như vậy. Có những tổ chức được điều khiển như một cái máy, và có những tổ chức được kiểm soát một cách hữu cơ.
TLTK: HENRY MINTZBERG - DỊCH BỆNH QUẢN LÝ VÔ NHÂN TÍNH ĐÃ BAO PHỦ THẾ GIỚI

6. Nghiêm nghị và rỉa mồi
Hôm rồi tới chỗ làm CCCD, gởi xe lạ quá, người giữ xe mặt cứ dàu dàu khó đăm đăm. Tới khi lấy xe mới vỡ lẽ xe gởi miễn phí.
Các ngân hàng kêu gởi thông tin SMS cho khách hàng bị lỗ. Tôi cũng cài app mà có xóa được đăng ký gởi SMS đâu. Lỗ thì lỗ mà rỉa thì rỉa nhỉ.
Giá vàng lên vòn vọt, lập tức nhiều người khen Putin sao giỏi thế, phen này Mỹ sấp mặt. Giỏi sao nghèo hoài vậy, thua TQ nhỉ


7. Thả lỏng và thắt chặt tiền tệ
Trước chiến tranh Nga Nhật 1905 đã từng có những cố gắng hạ lãi suất, kích thích tiêu dung, phát hành trái phiếu ở Nhật. Điều này đi ngược lại với lối sống tiết kiệm Nho giáo, kết quả ổng đã bị cách chức. Nhưng với sự chuẩn bị chiến tranh với Nga đã làm Nhật bắt buộc theo mô hình tài chính phương Tây và ông đã được phục hồi làm thống đốc ngân hàng Nhật.
Như vậy tầm quan trọng về dòng tiền, tài chính đã được người Nhật hiểu cách nay hơn tram năm. Sau thế chiến 2 họ đã dùng đồng Yên yếu như 1 lợi khí đánh Mỹ xính vính và chỉ khi Mỹ nổi đóa lên thì Nhật mới bấm bụng chịu thiệt. Sau tới thời 4 hiện đại hóa người TQ cũng xài chiêu này và người Mỹ lại bị khốn đốn tiếp.
Tới đại khủng hoảng kinh tế ở Mỹ 1929-1933 thì về sau 1 nguyên nhân quan trọng được phát hiện đã làm khủng hoảng dữ dội và kéo dài chính là quyết định thắt chặt tiền tệ. Không thể trả nợ, không có tiền để mua hàng, để sản xuất…dẫn đến đổ vỡ hàng loạt.
Rút kinh nghiệm, tới khủng hoảng tài chính 2007, sau khi cho vài ngân hàng đầu tư phá sản thì Mỹ và các nước cũng bấm bụng chi tiền ra để bảo đảm thanh khoản với nỗi lo ngay ngáy làm sao thu hồi vốn.
2020 đại dịch Covid, không ai bảo ai, tất cả cùng nhau bơm tiền, thả lỏng tiền tệ. Giờ thì bài phá giá tiền hết linh rồi nhỉ? Kết quả tất yếu là vàng lại lên. Câu hỏi đặt ra lại là bao giờ thì quay lại thắt chặt tiền tệ?
Sẽ sớm thôi. Sau khi hết dịch + 2 năm chẳng hạn.



8. Lại nói chuyện vàng
Vàng là 1 tài sản không thể thiếu từ xưa. Các cụ dạy thái bình mua đất làm ăn, loạn lạc mua vàng giắt lung quần sẵn sang dọt. Bên các nước phương Tây còn cuồng vàng hơn nữa, Tây ban nha sang tận diệt thổ dân châu Mỹ cũng 1 phần vì hấp lực ma quái của vàng.
Trong chiến tranh, chính phủ các nước cũng dùng vàng để mua lương thực, vũ khí đánh nhau vì khi đó chả ai cho vay mồm.
Nga năm 1920 Kolchak không sử dụng số vàng dự trữ thời sa hoàng để chống lạm phát đang phi mã. Nông dân không bán lương thực ra thị trường khi tiền ngân hàng Omsk mất giá. Đây là chính sách kinh tế thiển cận góp phần làm bạch vệ thua.
VN 1945 Trần Văn Giàu cũng không đoạt số vàng 33T tại ngân hàng Đông dương làm về sau phải huy động tuần lễ vàng…
Các nước phương Tây cũng duy trì chế độ bản vị vàng cho tới chiến tranh VN thì Mỹ hết chịu nổi. Tôi ngờ rằng câu loạn thì mua vàng được TQ rỉ tai cho Mỹ, về cái là Nixon tuyên bố hủy bỏ chế độ bản vị vàng vì biết chắc hòa bình trong tầm tay. Quả thế thật, không bao lâu sau thì LX sụp đổ, thế giới chỉ còn những trận chiến nhỏ và vừa, nói chung là thái bình đua tranh kinh tế là chính. Tất nhiên các nước vẫn trữ vàng như 1 dạng tích cốc phòng cơ, ai giàu thì trữ nhiều.
Mỹ mắc mưu TQ làm Trump nóng máu đáp trả, rồi đại dịch bùng phát. Mọi người lại hè nhau mua vàng vì sợ thời loạn lạc lại tới.

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

Sông Sài gòn


7. Quyền lực ẩn
Có quyền là có tha hóa. Đừng nghĩ quyền to mới tha hóa mà những công việc nhỏ bé, do thời thế đưa đẩy trao quyền vào tay thì họ cũng tha hóa như thường.
Thời bao cấp thì bảo vệ, thủ kho, lái xe là bộ 3 quyền lực. Thủ kho thì to hơn thủ trưởng, lái xe dỗi là bắt sếp ngồi trên xuống đẩy vì xe chết máy còn bảo vệ thì xuống xe dẫn bộ, bỏ nón, lột kiếng trình CMND hất hàm hỏi gặp ai, có việc chi, ngồi chờ đó.
Dạo tôi làm Cảng SG, khối ông thuyền trưởng lên kể chuyện với chị em. Anh mang cho mấy em mấy bánh xà bông Camay mà bảo vệ tịch thu hết, chỉ cho mang ra có 4 cục, mà có tới chục chị em lận làm anh thấy khó nghĩ quá.
Mấy chị làm trước còn kể, mấy cha bảo vệ giờ dễ thương rồi đó. Dao trước ra khỏi cổng là họ kiểm cặp lồng có dựng xi măng, urea, gạo…không, quanh người có quấn vải, sắt không…có khi còn xem có đựng cái chi trong sườn xe đạp không nữa. Bao cấp mà, ăn cắp dữ lắm, mà chôm được chút thì khỏe re. Em có để ý mây ông hải quan toàn chạy Vespa không? Vì có cốp to chứa đồ….
Giờ khoán sản phẩm, lương công nhân cao rồi nên họ đâu them ăn cắp nữa, ai chả có lòng tự trọng.
Thế là vị trí thì không cao nhưng có thực quyền vì người đối diện làm sai. Khi người đối diện không làm sai nữa thì quyền lực này bị giảm thiểu, trở lại con người xởi lởi dễ thương.
Qua kinh tế thị trường thì lại nổi lên làm nghề gì ăn nghề đó, riết rồi cứ ai qua tay là coi như hàng hóa. Thứ quyền lực ẩn này lại nổi lên, càng ngày càng làm mọi thứ muốn làm nhanh phải có tiền, có quan hệ còn không thì hoạnh họe, làm khó, câu giờ hoặc bới long tìm vết ì ra hẹn lần hẹn lữa. Muốn trị được bệnh này chỉ có tăng lương như dạo công nhân Cảng SG được khoán sản phẩm.

6. Thẩm mĩ của người Việt
Dân VN da vàng xứ nóng nên theo bản năng thích màu vàng màu đỏ, coi quốc gia là hoàng triều cương thổ, vua mặc áo màu vàng, cờ 2 màu vàng đỏ…đẹp vàng son mà.
Sang thời Pháp thuộc thì bà con mới thấy dựng nhà cửa gỗ tre nứa lá quá kém so với kiến trúc Pháp nên đêm ra lại mê tín ở nhà Tây coi là tột đỉnh đẹp đẽ, giàu sang. Thói quen đó còn duy trì tới tận ngày nay và những người càng bỗ bã thì càng mê kiến trúc Pháp.
Xưa cũng coi tay áo dài lòe xòe lụng thụng là đẹp: ống tay dài khéo múa nên khi vua Khải định tự thiết kế áo của mình có tay chẽn giống Tây là tầng lớp văn than sĩ phu la chói lói bảo lố lăng quá, xấu quá…thế mà ngày nay ống tay áo thụng chỉ còn trên sân khấu tuồng, hát bội.
À, còn thích nón cối nữa chớ. Có lẽ người đội cũng chả thấy đẹp đâu nhưng tiện, đưa cho thì đội để phân biệt với nón bảo hộ lao động thôi. Chứng tỏ dân thầy chớ không phải dân thợ, đúng với truyền thống mê làm quan của người Việt

5. Văn hóa Đông Tây so sánh
Văn hóa phương Tây có 3 đức tính:
- Yêu và trọng cái đẹp, đức tính này mượn của người Hi lạp
- Yêu và trọng cái Quyền, mượn của người La mã
- Yêu và trọng con người, mượn rất trễ và thật khó khăn của đạo Thiên chúa
(Giờ thứ 25 - Constantin Virgil Gheorghiu)

Phương Đông có Chân Thiện Mỹ được đúc kết từ tam giáo: đạo Phật, đạo Nho và đạo Lão
Thiện là lương thiện làm lành tránh ác
Mỹ chính là cái đẹp, thẩm mỹ
Chân là chân lý, chân thực
Nhưng đạo nào đại diện cho Chân, cho Thiện cho Mỹ thì hơi khó nói. Nếu nói Thiện là từ đạo Phật thì Khổng Nho cũng nói Nhân chi sơ, tính bản thiện hay cái đẹp của đạo Lão là vô vi tức thuận theo tự nhiên, không trái tự nhiên thì đạo Khổng cũng lại đề ra hài hòa trung chính. 

3 đạo này đan xen giải thích, bổ sung cho nhau nên các bậc trí giả làm hòa bằng cách nói tam giáo đồng nguyên và đó là lý do tại sao người châu Á thơ đa thần chớ tiếp nhận độc thần rất khó khăn.
Tuy nhiên, gọi là tam giáo đồng nguyên nhưng thực ra Khổng giáo vẫn là trội nhất vì nó xiển dương tôn ti trật tự, coi mình là trung tâm rất phù hợp với tâm lý con người. 
Cũng lý do đó mà nhiều người mê mẩn trong Kinh Dịch, coi kinh đó giải thích tất tần tần được mọi thứ. Nguyên nhân giản dị là nó đưa ra 64 tình huống của 1 hệ thống đóng, cứ theo cái sườn đó giải thích thì việc gì cũng trúng, đặc biệt khi đã xảy ra. 
Thế nên giới trí thức hàn lâm kinh viện mê là phải. Nó cũng giải thích vì sao Trung dung quan trọng, sự việc là đúng là đẹp khi nó ở mức trung bình, không thiên lệch, không đe dọa phá vỡ tôn ti trật tự.
Tóm lại viết đủ phải là Chân Thiện Mỹ trong trật tự của 1 hệ thống đóng.


4. Mẹ VN
Người VN luôn quí trọng mẹ, ca ngợi mẹ mà phớt lờ ông bố, ông ba. Văn thơ cũng luôn ngợi ca sự gian khổ, công lao, đảm đang, hy sinh của mẹ, tuy nhiên không hiểu vì lý do gì mà lại chất lên vai mẹ gánh nặng như vầy:
Tàu bay hắn bắn sớm trưa
Còn tui cứ việc nắng mưa đưa đò
(Mẹ Suốt- Tố Hữu)
Hay
Mẹ lội qua con suối
Dưới mưa bom không ngại
(Huyền thoại mẹ - Trịnh Công Sơn)
Yêu quí mẹ mà sao bắt mẹ, để mẹ khổ hoài vậy. Thanh niên, đàn ông trai tráng đâu hết cả. Khôn thế


3. Trò chơi cút bắt
1917 Đức giúp Lê nin với ý đồ phá Nga. Lê nin thành công, tới 1945 LX đánh Đức sấp mặt. 1945 LX yểm trợ Mao đánh Tưởng, 1949 thành công. Mỹ cũng gián tiếp ủng hộ Mao bằng cách khóa vòi viện trợ cho Tưởng với lí do tham nhũng, tới 1950 TQ đánh cho Mỹ tởn tới già ở Triều tiên.
1972 Mỹ bỏ rơi VNCH để bắt tay với TQ nhằm chặn LX. 1991 LX tan rã, Mỹ thắng nhưng hóa ra TQ là người hưởng lợi nhất: CN nặng thì LX giúp, CN điện tử hiện đại thì Mỹ giúp.
Thời Mỹ chống Anh thì Pháp giúp Mỹ, tới 1945 thì Mỹ đòi giải tán thuộc địa của Pháp, Anh. 1954 Pháp thua ĐBP. Mỹ tưởng dễ xơi nhảy vô, ai dè TQ, LX hỗ trợ làm Mỹ sa lầy ở VN.
Tới nay TQ mạnh quá thì Mỹ lại hớt hải tìm cách…
Cứ vòng vòng như thế để thấy lợi ích trước mắt là quan trọng nhất, cái chi lâu dài thì cũng từ từ phân giải, tới đâu tính tới đó.


2. Nội công thâm hậu
Truyện kiếm hiệp Kim Dung thường mô tả cao thủ võ lâm ngoài các tuyệt kỹ còn có nội công thâm hậu hóa giải đòn công của đối phương. Điều này xuất phát từ lịch sử, TQ bị Nguyên mông, nhà Thanh xâm lược nhưng lần hồi qua hàng tram năm thì mấy dân tộc chiến thắng bị đồng hóa ngược, nhạt màu dần rồi mất tăm mất tích giữa nền văn hóa Hoa hạ.
Ngày nay người xứ đó như Ngô duy nhĩ bị lấn ngay ở quê nhà. Đó có phải là người Hoa trả thù cho việc bao năm bị ngồi trên đầu không?
Ngoảnh sang bên Nga thì có dân Cô dắc cũng bị vậy. Đọc Sông đông êm đềm của Sô lô khốp hoành tráng biết bao nhiêu thì giờ người Cô dắc chỉ còn lưa thưa.

Nhiều bạn hỏi người Chiêm thành ở VN đi đâu mà giờ còn có chút ét. Họ vẫn ở đó, chả đi đâu cả, chẳng qua là bị đồng hóa trộn lẫn với người Việt thôi

1. Sông Sài gòn
6 giờ chiều tàu Thống nhất tới Vũng tàu đậu lại vì song SG dạo ấy chưa đi đêm được. Nằm nghe tiếng nhạc thoảng tới từ bờ rồi ngủ thiếp. Sáng sớm tàu rúc còi vô song, cảnh song thì 2 bên cũng chỉ sú vẹt là chính nhưng thấy gần gũi vì đi biển thật là chán ngắt. Ngoài cảm giác người nao nao do song thì thi thoảng mới thấy chim hải âu, cá heo mạn Đà nẵng còn lại là 1 màu xám ngắt.
Gần tới cảng thì tàu ra vô bắt đầu tấp nập, ghe chở nặng nước ngấp nghé, sà lan chở cát cũng ngấp nghé như sắp chìm. Bên này Khánh hội tàu đậu san sát, bên kia Thủ thiêm nhà quê vắng teo. Bắt đầu nhìn thấy tòa nhà Imexco 12 tầng nhú lên đường bệ, ngày ấy nhìn thấy 1 tòa nhà cao như thế là sự lạ, cầu Khánh hội xe Lam nhả khói…
1 khung cảnh như trong TV vẫn chiếu về thành phố bên Tây. Ngày đó HP, HN buồn hiu, nhếch nhác nhà cửa còi cọc nhìn chán lắm chớ không được như bây giờ.
Cảm giác tới thế giới khác là có thật, đó là năm 1985, ngày tôi lần đầu vô SG. Cái cảm giác nhà quê ra tỉnh này còn lặp lại lần nữa vào năm 1998 ngày đi Bangkok, khi về nhìn nhà ga TSN, đường phố mưa buồn như phố huyện.
Sau này nhiều lần vô SG bằng tàu hỏa, máy bay, xe hơi nhưng những phương tiện ấy không mang lại cảm giác ấn tượng huy hoàng đột ngột mở ra như khi đi tàu biển Thống nhất. 

Mà đúng là đường Nguyễn Huệ dáng tây thật các bạn nhỉ?



Leo tàu
Trên sông còn có xuồng bán nước ngọt, trái cây…những chiếc xuồng này thường do các cô gái trẻ điều khiển. Mỗi khi tàu lớn chạy qua là xuồng dập dềnh chao đảo, các cổ phải cắt song để giữ cho xuồng khỏi lật rất khéo léo như đang chơi trò chơi vậy.
Cái vụ tàu lớn gây song này rất nguy hiểm, 1 ông chú tôi quen sĩ quan HQ tàu đậu bến ba son đã bị vụ này. Đang đứng cạnh bếp điện, tàu lớn chạy qua gây song, ổng mất thăng bằng theo bản năng chống tay đỡ. Rủi chọc trúng bếp, cháy đen phải cắt tới khuỷu sau về trường ĐH Hàng hải làm quản sinh rồi giáo viên.
Có lần nhìn thấy 1 cô leo thang dây lên tàu nước ngoài thoăn thoắt, đó là họ bán hàng kiêm bán vốn tự có. Rình rình móc nối được với thủy thủ tây là tót ngay lên. Trông vậy không dễ đâu, có lần tôi đi làm trễ phải đi xuồng nhỏ như vậy. Khi qua trạm kiểm soát theo thói quen đứng lên trình giấy thì xuồng chao đảo suýt té xuống sông đó. Khi ngồi xuồng nhỏ mới thấy sông rộng và sóng to chớ không phẳng lặng như trên bờ hay trên tàu nhìn xuống.
Chớ đi làm phao (tàu không vô cầu tàu mà neo ở phao giữa song, mạn Nhà bè) thì thường sà lúp cảng chở cả 50,60 người ngồi san sát mà lơ thơ mấy cái phao. Có hôm nhìn thấy 1 ông trung niên đeo kính cận mặt buồn xo đang lấy xô múc nước ra ngoài, nhìn quen quen sau mới nhớ chính là thủ môn Lưu kim hoàng lừng danh của Cảng SG nay giải nghệ về làm thủy đội.

Cú va khi quay đầu
Đầu giờ chiều hôm đó tôi đang trên boong tàu Nga trọng tải chừng 1 vạn tấn chuẩn bị làm hàng thì thấy tàu sông Hương đang chạy rỗng để quay đầu. Tàu này cỡ bằng tàu tôi đang đứng, song Hương là tàu từ bé tí tôi đã lên chơi trên đó nên có nhiều kỉ niệm.
Vũng quay đầu của tàu là đoạn song gần chỗ tượng Trần Hưng Đạo chỉ tay xuống, có 1 dạo là bến của KS nổi 5 sao, nay là bến Bạch đằng và trước khúc phà Thủ thiêm chạy qua chạy lại. Không hiểu sao tàu song Hương quay đầu sớm hơn, ngay chỗ Hải quan Hàm nghi nhìn ra. Vòng cua rộng và mũi con tàu không tải lừng lững xô tới gần tàu tôi như trái núi. Tiếng người la hét, người bỏ chạy xuống bờ, thủy thủ vội vàng mang máy chụp hình ra chụp, tôi cũng chạy theo vì tò mò. Khủng khiếp, bạn tưởng tượng nó cứ như tòa tháp cao lao tới, bên hông là 2 chiếc tàu lai dắt vật vã lấy mũi ủn cho nó khỏi va vào tàu đang đỗ bến, chân vịt tung nước trắng xóa. Và rồi cú va chạm khẽ xảy ra, lướt qua rất nhẹ nhưng với khối lượng hàng ngàng tấn như thế thì lan can tàu chỗ hầm hàng số 1 bẹp dúm, vỏ tàu móp vào làm hầm hàng sau không mở ra được. Dưới tàu thủy thủ Nga chửi rinh, trên tàu sông Hương thủy thủ VN vẫy tay la hét xin lỗi rồi tàu song Hương theo đà nhanh chóng chạy đi mất hút. Hú vía, cú sượt rất nhẹ và rất nhanh, có lẽ chỉ vài giây.