Thứ Ba, 14 tháng 5, 2019

Võ lâm ngũ bá


07.01.21
Thường thì trưởng bang hội hay đại ca không trực tiếp ra tay mà việc liên quan đến đánh đấm do đàn em lo và Mỹ cũng khoái làm vậy. 
 Khi Thổ nhĩ kỳ mua S400 của Nga làm thiên hạ đồn đoán này nọ nhưng qua diễn biến ở Siry, Armenia thì ta thấy lộ bài Mỹ ủy nhiệm cho Thổ nhĩ kỳ đấu với Nga ở Trung đông. Dùng vũ khí thông thường thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. 
 Tương tự Mỹ cũng rất muốn Ấn độ thể hiện trước TQ và đã thành công bước đầu là xung đột biên giới. Mục đích chính làm TQ phải căng sức và Ấn độ quay sang mua vũ khí Mỹ, Tây âu...cứ tạm thế đã trong khi chèo kéo các nước khác đối đầu với TQ
Nnnnnnn

Hoa sơn luận kiếm 3 đang căng thẳng hấp dẫn. Trump thần thông chiếm thế thượng phong, quần hùng đa số vui, cũng có mấy quái kiệt chán nản lắc đầu coi như kết cục đã định.
Tập độc lảo đảo rồi ngồi thế Hàm mô công, Trump thần thông cười ha ha bảo 10 năm mà vẫn thế này ru. Cười chưa dứt bỗng Tập độc há miệng phun ra 1 hơi vô hình vô ảnh chỉ thấy tự dưng Tập độc thở hào hển tái xanh tái xám tự bế khí coi chừng nguy cấp.
Quần hùng xôn xao kẻ bảo cha này học chiêu Tống Giang ngậm cứt phun cây người nói thôi vô điểm huyệt phong bế kinh mạch cứu ổng kìa.
Đang huyên náo tự dưng quần hùng bị y chang và Trump thần thông cũng tái dại y như Tập độc phải ngồi xuống phong bế kinh mạch. Tất cả không ai bảo ai đều tự động ngồi xuống phong bế kinh mạch hết và tất cả đều đeo khẩu trang rửa tay xà bông.
Hóa ra Tập độc nhớ mối thù liên quân bát quốc xưa 8 người vây đánh lột sạch túi ông Tập độc nên Tập độc tương kế tựu kế ra chiêu ngậm cô vy phun quần hùng lưỡng bại câu thương. Chiêu này tổn hao nguyên khí ghê gớm nhưng Tập độc nhờ luyện sớm nên bị tổn hao chân lực ít nhất.
Đứng nhìn quần hùng Tập độc cười ha ha đã trả được mối thù xưa.
Thì ra trước khi giao đấu khá lâu Tập độc đã triệu đệ tử thân tín là Vương hổ ninh được coi như Khổng minh tái thế tới luận bàn:
- Trump thần thông kia quyền lực cứng mềm đều cực kỳ bá đạo ta e rằng 100 năm luyện công nữa chưa chắc đã đương cự nổi.
Võ công ta nhìn bề ngoài thì giống vắn vì chôm được bí kíp nhưng tâm pháp thì 2 đường âm dương khác xa nhau như nước với lửa.
- Bang chủ an tâm, xưa Hoa đà đã truyền cho món võ công tuyệt đỉnh là công phu nhận huyệt. Võ của Trump thần thông là mưa rơi khắp chốn đâu bì được ngón võ điểm huyệt tinh diệu chỉ cần công phu mà tốn ít sức lực.
Ta cứ dùng chiêu đối nhân phá vỡ tất cả các hệ thống. Tiền, quyền gái  thì ai chả thèm. Cứ nhằm vô các đầu lĩnh tổ chức võ lâm, các bang chủ tiểu bang nhỏ nhỏ là tất cả nghe ta răm rắp. Đó chính là tam thi não thần đan hiện đại giúp bang chủ nhất thống giang hồ.
Tập độc i kế thi hành, quả nhiên thiên hạ nghiêng ngửa, kẻ giang hồ hảo hớn miệng nói phục Trump mà lại theo Tập độc rần rần.



Sinh tử phù HK
Lại nói chuyện Tập độc tay bện dây thừng nhất đái nhất lộ miệng niệm chú treo cổ mấy thằng tham lời 1 vốn 4 lời thì nghe tiếng đập chan chát. Hóa ra Đài biết thế nguy đang cố chặt đứt dây xích thằng 1 TQ thần thánh. Đài trong giờ phút sinh tử phải lo tính mạng trước, không dám tham lợi như trước nữa.
Đang trì lại thì luồng chưởng thuế quan ào ạt đổ tới, Tập độc vận công chịu đòn bỗng nghe kinh mạch nhói lên, mắt hoa mày váng. Đây là dấu hiệu của các luồng chân khí nội và FDI xung đột với nhau mà trước Út Bình chế thuốc 1 quốc gia 2 chế độ chưa lường hết tác hại của nó.
Cách nay hơn 100 năm, bang chủ Hồng môn phái cắm sinh tử phù kỳ hạn 99 năm vô rún Tây độc nhằm khi chàng đang bị vật thuốc. Nay kỳ hạn hết, Lao Ái thần công luyện thành nên nội công của Út Bình  giờ mạnh hơn hẳn nữ đầm thép, bang chủ Hồng môn phái.
Út Bình dõng dạc, không hủy sinh tử phù thì để ta tự rút. Miệng nói cứng thế nhưng tiếc vì sinh tử phù này mang lại chân khí hộ thân rất mạnh. Nữ đầm thép cười giả lả nói em rút em rút nhưng giữ lại 1 quốc gia 2 chế độ để duy trì chân khí hộ thân anh nhé.
Út Bình mừng lắm nhưng sau lợi thì có lợi nhưng mỗi lần vận công lên nghe như có tiếng trùng bò trong huyệt mạch, biết là mắc bẫy nhưng ngoài mặt lạnh băng rồi tìm cách khắc chế.
Nên Hongkong cứ bị khoanh dần lại mà đáng ra với tiềm lực thế thì phải mở rộng ra gấp đôi mới giữ được chân khí lưu thông ngon lành.
Trump thần thông biết được thủ pháp nén virus đó mừng lắm vì biết rằng, Tập độc chủ về đánh dằng dai, ôm nhau vật mà khi vận công lên sẽ bị sinh tử phù phát tác. Không lúc này thì lúc nào nữa, Trump thần thông vỗ chưởng liên tiếp để buộc Tập độc vận công chống đỡ lấy cơ hội cho sinh tử phù phát tác


Lao Ái trượng pháp thần công
Trump thần thông và Tập độc tỉ đấu nội lực, cả 2 thầm kinh hãi vì hóa ra sau 40 năm không gặp công lực cả 2 tinh tấn rất nhiều, lực đánh cứ cuồn cuộn mà không thấy điểm dừng.
Tập độc than: Khô Mạc thiền sư tổ tông có câu quyết lợi nhuận gấp 3 thì phải treo cổ nó cũng nhao vô thế nào ấy chứ. Ta đã bài binh bố trận, cho hắn mối lợi gấp 5 gấp 7 lần mà hắn ra chiêu nào cũng là sát chiêu cả, tuyệt không có ý đánh biểu diễn, đánh lấy deal chi cả.
Trump thần thông bụng bảo dạ: mấy vị bang chủ ngày xưa bị lừa rồi
Số là xưa Bang chủ Đông phương bất bại theo Bắc cái luyện công ngày cứ gầy rộc đi, dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma rõ ràng.
Khi ấy Ních bang chủ tiền nhiệm của Trump thần thông mới ra kế ly gián phái cái bang và phái Tây độc. Ních bang chủ trao Tịch tà kiếm phổ cho Út Bình bang chủ mới thay Đông phương giáo chủ mà rằng. Anh dùng kiếm pháp này, uy mãnh tuyệt luân, luyện thành sẽ đệ nhất thiên hạ. Dứt lời bèn cầm tay truyền cho 1 chút nội công FDI làm Út Bình bang chủ má đã hơi hồng hào trở lại.
Mấy tay em của Ních như Hongkong, Đài bắc cũng xáp vô truyền nội công FDI cho Út Bình bang chủ. Út Bình bang chủ 1 mặt triển hấp tinh đại pháp hút lấy 2 luồng FDI hùng hậu cho chạy khắp châu thân 1 mặt niệm chú Khô Mạc thiền sư.
2 chú HK, Đài thấy càng truyền FDI người càng khỏe mạnh thì lấy làm kỳ lạ, coi đây là cơ hội trời cho bèn càng gia tăng truyền mãi tới bang chủ hiện tại Tập độc. Hỡi ơi 2 chú vì lòng tham, vì tình đồng chủng mà quên mất câu FDI 100 tỷ thì Tập độc sợ anh, nhưng nếu 1k tỷ thì anh lại phải sợ Tập độc.
Khi cảm thấy bị 1 luồng lực đạo mãnh liệt hút chặt vô người Tập độc thì Hồng, Đài vùng vẫy cố thoát, Trump thần thông chìa tay kéo cũng bị luồng lực chấn động hút chặt hoảng hồn tái xanh mặt mũi.
Lại nói chuyện nhận bí kíp Tịch tà kiếm phổ. Kiếm phổ này ác chỗ muốn luyện thành phải vung dao tự thiến, muốn kinh tế ngon lành thì phải thiến mầm độc tài đi. Các bang chủ tiền nhiệm như Cờ lin tấn, Ô bà má sang thăm kỳ thực là kiểm tra xem chiêu thiến có hiệu nghiệm không. Ngặt Út Bình sử chiêu Thao quang dưỡng hối ra vẻ nữ nhi nên mấy vị bang chủ chủ quan cho rằng kế đã thành.
Nào ngờ Út Bình có món nội công tâm pháp nhìn thì cực giống Tịch tà kiếm phổ nhưng lại theo đường lối hoàn toàn ngược lại là Lao Ái trượng pháp. 
Lao ái trượng pháp bí truyền sáng lập bởi Lao Ái công công. Người này khi còn trẻ dáng khôi vĩ, dương cụ như tuấn mã có tuyệt chiêu xỏ tạ đồng 02kg đi 20 bước, cứ 5 bước cử nâng 1 lần, bà con xem cổ vũ nhiệt liệt và Lao Ái lấy đó làm kế sinh nhai.
Sau Lã bất vi giả thiến, đưa Lao Ái nhập cung làm mẹ Tần thủy hoàng đế không rời ra được, có 02 con với ổng. Xưa Đông phương bất bại cũng từng triển thần thông này cho bá tánh chiêm ngưỡng khi bơi trên sông, thân bất động mà lướt băng băng nhờ dương cụ làm chèo quẫy sóng.
Luyện tập tới thời Tập độc thì Trump thần thông phát giác ra do giờ dương cụ hoành tráng, nom rõ là của 1 hảo hán đại trượng phu chớ không còn đâu bóng dáng nữ nhi nữa, Tập độc ngứa ngáy vẫn vác dương cụ ra triển thế thần long thám hải ở bể đông quậy sóng ầm ầm nên Trump lấy làm lo sợ
Muốn biết Trump thần thông, Hồng Đài đối phó với Tập độc thế nào coi hồi sau sẽ rõ.  


3.9.19
Ai ai cũng nói về sự ghê gớm của người TQ, nào là thâm như Tàu, rồi 1 gánh lạc đậu phộng rang húng lìu đi khắp thế giới mà ít nói về sự ghê gớm của người Mỹ
- Làm sao 1 xứ đa sắc tộc mà lại trở thành số 1 thế giới thay vì chia 5 sẻ 7 như các xứ khác. Đó chính là thể chế với 3 quyền phân lập, liên bang, tổng thống mạnh làm đa sắc dân trở thành đa kim ngân, đa dạng...
- Mỹ là quốc gia hầu như duy nhất trên thế giới đảm đương được vừa súng vừa bơ mà không cần gồng quá
- Chiêu trò 007: phút chót mới chơi. Thế chiến 1,2 Mỹ đều rập rình đứng ngoài cho vay, viện trợ, bán vũ khí...tới khi bị đụng chạm lắm mới nhảy vô vòng chiến. Đức bị cú thế chiến 1 sợ nên thế chiến 2 cố tránh Mỹ mà không được. Nhật húng chó thiếu kinh nghiệm nghĩ người Mỹ hèn nhào vô bị Mỹ truy tới cùng. Dân Nhật ở Mỹ vô trại tập trung, có bom A là chơi ngay bom A, không lưỡng lự 1s
- Có lợi là làm, không lợi là bỏ bất kể danh dự. Cái này VNCH nếm rồi, khi thích vô là nhào vô, khi bỏ là bỏ liền, không cản hay níu kéo được. Sau đó còn cấm vận VN làm cho bobo không có mà ăn. Trong tình thế đó VN mới chịu lép TQ chớ dễ gì.
- Hệ thống Bretton wood usd bản vị vàng lỗ quá cũng chặt đứt giây neo cho xuôi theo dòng nước. Khi Nhật tranh chấp vị trí kinh tế số 1 của Mỹ thì Mỹ cũng dùng chiêu như với TQ ngày nay. Nhật biết rồi nên chịu làm em cho đỡ thiệt hại
- Mọi người cứ đổ cho Goocbachev làm sụp LX mà không thấy Mỹ dồn LX vô tuyệt lộ
- Nay gặp Tập là tiểu tướng Hồng vệ binh sẵn sàng trì cửu chiến, dân khổ để mình đánh giằng dai thì Trump cũng lôi ngay trái phiếu từ thời bà cố ra dọa. Ý là chưa biết ai nhây hơn ai, ai lắm trò hơn ai
Lý Quang Diệu đã nói 1 câu chí lý là chọc vô Mỹ chỉ có dại. Sự ghê gớm của người tàu là ghê kiểu chạp pho húng lìu lìu tìu, so với người Mỹ mở đường, xây đường, bít đường phá đường thì quả chưa bằng
   

Sau 2 thế chiến thời gian thấm thoắt trôi qua đã tới hạn kỳ thế chiến 3. Để tránh thân tàn ma dại ngũ bá đã hội họp thống nhất lần luận kiếm này chuyển sang thương chiến chớ không xài kiếm quá bá đạo như 2 lần trước.
Ngũ bá hiện nay bao gồm:
- Đông tà: tới từ đảo Đào hoa, xưa khét tiếng giang hồ với đòn liều chết lưỡng bại câu thương nay theo phe Cờ hoa phái nhưng thiên hạ vẫn ngại ngần vì tâm cơ xảo diệu, nội công thâm hậu
- Tây độc: hay còn gọi là Tập độc, oai chấn giang hồ với đòn song thủ hỗ bác, là cao thủ bậc nhất trên giang hồ
- Bắc cái Hồng thất quân cai quản cái bang từng là võ phái lớn mạnh nhứt giang hồ
- Trump thần thông quảng đại, nội công sâu tựa biển nhưng phe phái cạnh tranh nhau dữ dằn
- Nam đế: dòng dõi vương quyền giờ mang dáng quý tộc mũ ni che tai tuy võ công thâm sâu khó lường
Trong ngũ bá lại chia làm 2 phe chính là Tập độc với Bắc cái 1 phe.

Mở đầu 2 phe thống nhất Trump thần thông và Tập độc thi đấu trước để mọi người chiêm ngưỡng nội ngoại công cũng như để rút gọn thủ tục hành chính rườm rà, nhiều tầng nấc. Ai thắng coi như phe đó thắng.
Quần hùng dự khan về tên tuổi thấy có nhiều cao thủ hạng 2 như Nhứt răng lão sư chưởng môn Hỏa giáo, Ủn vũ tiễn ngoại hiệu Rocketboy, Quách tỉn, Hoăng Dung…

Trump thần thông áp chiêu thuế tăng phá thạch xong cười ha ha chờ Tập độc té nhào. Chỉ thấy Tập độc phun ra 1 búng máu tươi nhưng miệng kêu oạp oạp chuẩn bị thi triển trái phiếu công. 

Hóa ra Tập độc luyện môn công quái dị nên huyệt đạo đảo lộn. Kết quả Trump thần thông đã nhận sai huyệt đạo nên đòn này chưa hạ được Tập độc Âu dương phong.

Sau cú 200 thành usd nhân lúc Tập độc đang đứng chưa vững thì Trump thần thông khoa quyền vận công đẩy tiếp chiêu thuế phá thạch danh trấn giang hồ với 300 thành công lực usd. 
Tập độc thoắt cái ngồi xuống theo thế hàm mô công nhưng lạ thay từ mồm lại phun nước miếng như sương sáo kêu bằng mãn thiên hoa vũ trùng trùng bọc lấy thuế phá thạch thần chưởng. 
Chiêu của Trump thần thông bị hóa giải hóa ra mãn thiên hoa vũ mỗi lần phóng ra tới 1,5 tỷ châm lận, cứ mỗi nhân châm hứng 200 usd công lực, đòn này nâng cấp từ chiêu biển người trứ danh đã từng làm quần hùng khiếp vía ở hoa hạ, triều tiên, VN nay chuyển qua thương chiến

Lại nói chuyện sao Trump thần thông mới giao đấu với Tập độc mấy chiêu mà đã vận công thi triển thuế phá thạch thần chưởng rất bá đạo mà không thăm dò trước. 
Chính vì Trump thần thông biết Tập độc đã luyện thành môn song thủ hỗ bác tay trái đánh chuyên chính thập bát chưởng, tay phải khoa thị trường thần quyền. 
Sự thụ đắc võ công của Tập độc rất kỳ lạ. Chuyên chính thập bát chưởng do chính Bắc cái hồng thất quân truyền thụ, còn thị trường thần quyền oái oăm thay lại do chính sư thúc của Trump thần thông là Cặp Ni kịt song sát chỉ dạy. 
Số là khi Ni kịt đấu với Bắc cái rất thất lợi mới nghĩ ra mưu mua chuộc nhị đệ Tây độc của bắc cái bằng cách cho coi võ lâm bí kíp chi bảo thị trường thần quyền vô địch. 
Khi đó Tây độc luyện môn công của Bắc cái ngõ hầu đi vào tẩu hỏa nhập ma người ốm tong teo nay có môn công này phối hợp như nắng hạn gặp mưa rào. 
Tới đời chưởng môn Tập độc thì thế như bài sơn hải đảo, oai trấn hoàn vũ. Sư phụ Bắc cái giờ thỉnh thoảng bày thêm chiêu thức cho để đổi lấy gà nướng cũng đang ngồi lược trận giúp Tập độc bên ngoài.

Lại nói chuyện Bắc cái ngồi lược trận giúp Tập độc là có nguyên do của nó. Xưa Cái bang rất hùng mạnh sau bị bang chủ đời trước của Trump thần thông là Gân thần thông đả bại. 
Bắc cái vừa chạy vừa dưỡng thương bằng cách ai thích là truyền cho mấy chiêu chuyên chính thập bát chưởng để đổi lấy gà nướng. Cứ thế 1 thời gian công lực đã hồi phục được 7,8 phần so với trước. 
Thực ra sau thế chiến 2 thì ngũ bá mới hình thành chớ trước đó là thất hùng gồm băng của Trump thần thông là Cờ hoa phái, Hồng mao phái, Gà trống bang, Phổ đà trang, Đông tà phái, Hung đế phái và Thanh bang.

Trong thất hùng có 3 anh em nhà Nam đế. 
Anh 2 phái gà trống. Ông này gáy to, đẹp mã nhưng là dân chơi nên danh nhiều hơn thực. Với gà trống bang thì dân ta có mối thù từ xưa. Số là VN khi ấy hùng mạnh lắm, đang chuẩn bị cất cánh hóa rồng thì gà trống bang mò tới. 
Bạn nào lính pkkq biết rồi, sau khi máy bay bổ nhào cắt bom xong phải ngóc đầu lên, canh sẵn đường ngóc đầu mà bắn thì máy bay hết đường lách né. 
Đại khái đúng thời điểm nhạy cảm đó lão này giở hùng kê quyền, cựa bọc sắt phóng tới nuốt ngay Minh mạng thang vô bụng như gà nuốt dây thun. Nào ngờ giun này fugaka không xì nhể, sau 100 năm gà trống bang tiêu không nổi bị tét đít ở Điện biên phủ. 
Nhưng hận vì làm hỏng việc hóa rồng lần đầu trong đời nên dân ta từ già trẻ lớn bé nam phụ lão ấu đều có cơ hội là ăn thịt gà như 1 cách trả thù gà trống bang.
Anh 3 Hồng mao phái danh trấn giang hồ với slogan: mặt trời không bao giờ lặn trên đất nhà tôi chuyên doanh đồn điền, khách sạn
Anh 4 Phổ đà trang tuy mang tiếng là a4 nhưng tuổi nhiều nhất, có sức vóc nhất ngặt là con vợ thứ nên phận thấp, được chia ít của cải nên chí khí uất.
3 anh em nhà này dòng dõi vương quyền Nam đế nên nhiều mưu sâu kế hiểm, hay kết bè kết phái đánh nhau nhằm chiếm trọn ngôi Nam đế.

Người hậm hực nhất tất nhiên hay gây sự nhất. Phổ đà trang là người gây ra thế chiến 1. Xuất kỳ bất ý đánh ngã bang chủ Gà trống bang, chân dận lên ngực nhưng bị bọn Hồng mao phái, Cờ hoa phái, Hung đế phái nhào vô bề hội đồng cứu.
Phổ đà trang võ công cái thế chống trả quyết liệt nhưng mãnh hổ nan địch quần hổ, bị thua, đuổi xuống núi.

Bang chủ Hung đế bang cũng bị thương nặng, bị Ninh lão bá anh hùng cướp ngay ngôi bang chủ. Từ đây Cái bang ra đời, Ninh lão bá anh hùng lấy hiệu là Bắc cái Hồng thất quân.
Thanh bang thực ra là nhà hào phú thích võ nghệ nhưng hỏa hầu chưa tới nên bị Đào hoa đảo chủ rồi mấy anh em nhà Nam đế, Cờ hoa bang bắt nạt, phạt vạ bắt cống nộp rượu thịt tiền bạc suốt nên rất lấy làm nhục nhã gọi là 1 thế kỷ ô nhục, quyết tầm sư học đạo để rửa hận.
Bang chủ Hung đế dủ bị thương nhưng võ nghệ siêu quần, nội công thâm hậu vì sao lại bị Ninh lão bá anh hùng đả bại?
Ninh lão bá thời trẻ lưu lạc giang hồ 1 hôm đọc được khẩu quyết của Khổ Mạc thiền sư về Mâu thuẫn thần công bỗng ngộ ra điều kỳ bí. Thốt nhiên đả thông kinh mạch, chế ngay ra bộ chưởng pháp chuyên chính thập bát chưởng gió chạy đá bay, khí thế hung mãnh vô địch. 
Sau khi đoạt được chức Bang chủ lại suy ngẫm ra phép giúp đệ tử cái bang tung hoành thiên hạ là Đả tinh bông pháp.
Từ ngày có 2 môn công này Cái bang áp đảo quần hùng, đệ tử 7,8 túi đông nhan nhản.
Quần hùng nghe tiếng tim đập chân run.
Chúng ta để ý, từ trước tới nay các cao thủ du đấu toàn dùng thị trường thần quyền, thắng bại thường do chiêu số tinh kỳ hoặc nội công cao thấp mà ra. Kể từ nay môn chuyên chính thập bát chưởng làm giang hồ chia 2, thật lợi hại.

Lại nói bang chủ Phổ đà trang thua, nhục nhã ê chề bị tước võ công, chẳng bao lâu sau truyền y bát lại cho 1 đầu đà có tài vừa hít gió vừa le lưỡi gọi là A đẩu đầu đà.
A đẩu đầu đà 1 hôm xem qua chuyên chính thập bát chưởng vô cùng lợi hại mới chợt nhớ tới pho chưởng pháp Càn khôn đại na zi ở nhà anh kết nghĩa Mút sạch xô nước, y bèn đọc say mê, chân tay múa may theo bộ pháp thoắt lĩnh hội được tinh tế ảo diệu của pho chưởng pháp này.
Rút kinh nghiệm A đẩu chia sẻ với Đào hoa đảo chủ, Mút sạch xô nước cùng nhau luyện tập. Môn công này tập 1 năm bằng môn khác tập 10 năm, rất mạnh về bộ pháp nhanh như gió cuốn, thiết sa chưởng như bão táp tuy nhiên mỗi khi đánh rất tổn hao chân khí, khó đánh lâu được.
Thời cơ tới, Phổ đà trang liền phục thù. A đẩu thi triển Càn khôn đại na zi quơ tay tả 1 cái bắt bang chủ Gà trống bang như bắt con gà nhép, tay hữu xuất chưởng đánh Hồng môn phái chỉ còn biết che mặt vừa đỡ vừa chạy. 
Thuận đà tung cước đá Bắc cái ngã lộn 1 vòng đồng thời kêu Đào hoa đảo chủ them 1 tay hạ Bắc cái, nào ngờ Đào hoa đảo chủ nghĩ với võ công đó A đẩu thắng chắc bèn làm như không nghe thấy, tả chưởng vả mặt Thanh bang đôm đốp rồi xuất kỳ bất ý nhằm thẳng huyệt Trân châu cảng của bang chủ Cờ hoa đẩy tới 1 phát thật lực.
Chỉ nghe hự 1 cái bang chủ Cờ hoa loạng choạng nhưng y gượng lại rút song kiếm nhảy vô vòng chiến, hữu kiếm xỉa A đẩu, tả kiếm nhằm đầu Đào hoa đảo chủ bổ xuống.
Bắc cái không hổ võ lâm tuyệt học, càng khó khan càng đánh hăng, cộng với Cờ hoa lâm trận khiến thế cục đổi khác. 
Chẳng bao lâu Càn khôn đại na zi chân khí suy kiệt, bó tay chịu trói. Thế chiến 2 kết thúc với phần thắng thuộc về Cờ hoa phái và Cái bang. 
Nhà Nam đế anh em bảo nhau Hồng mao phái, Gà trống phái, Phổ đà trang về 1 nhà gọi là Nam đế EU.
Thanh bang được ăn ké phe thắng trận nhưng Tưởng bở bang chủ không được lòng bang chủ Cờ hoa nên đêm đến bang chủ Cờ hoa bí mật lui binh bỏ lại Thanh bang bơ vơ lạc long.
Đông mao trạch vương xuất hiện.
Trời nam bỗng xuất hiện ngôi sao vằng vặc. Đông mao trạch vương thoắt cái lĩnh hội được võ công cái thế của Bắc cái nên được Hồng thất quân thương yêu, truyền them cho 10 năm công lực, trở thành võ công cái thế đánh hạ Tưởng bở bang chủ. Từ đó Đông mao trạch vương oai lừng 4 bể, là 1 trong ngũ bá hiện đại. 
Sau bang chủ Cờ hoa hối lại nhảy vô VN ngăn Đông mao trạch vương làm nên 1 trận đấu khốc liệt nhưng vẫn thua nên dân VN vừa tự hào vừa xách mé gọi là Cờ tây do dân bắc rất khoái cầy tơ. Điều này cũng giải thích vì sao dân bắc hay ăn thịt chó còn dân nam lại rất ít người ăn.
40 năm sau, càng ngày Bắc cái luyện công tới lư hỏa thuần thanh như người cứ ngày 1 khô xác ốm nhách, bên kia Đông Mao trạch vương cũng vậy. Xem lại khẩu quyết của Ninh lão anh hùng thì ra phải dụng song thủ hỗ bác để khắc phục, từ đấy tay phải dụng chuyên chính thập bát chưởng, tay trái xử thị trường thần quyền, công lực dần khôi phục.
Nhưng lạ thay Bắc cái chỉ lại được 7,8 thành còn Tập độc công lực tăng hơn 10 lần không thể tưởng tượng được.
Vậy nên 2 phe giao đấu Tập độc mới lĩnh ấn tiên phong chớ không phải Bắc cái.
Sau khi Trump thần thông đánh ra 2 chưởng thấy Tập độc đánh trả 1 chưởng, về lý mà nói thì Tập độc yếu hơn hẳn nhưng tại sao Trump thần thông vội vận cương khí hộ than mà Tập độc vẫn nói cười ha ha.
Làn cương khí này vận lên làm bọn Ủn vũ tiễn Rocketboy, Quách tỉn, Hoăng dung, Nhứt răng lão sư ngồi ngoài kẻ lạnh run kẻ ấm áp lạ thường. Mọi người tấm tắc khen vi diệu.
Sắc mặt Trump thần thông ngưng trọng do lão đã phát hiện chiêu vừa rồi của Tập độc nhìn qua tưởng là song thủ hỗ bác nhưng kỳ thực lại là Càn khôn đại na zi, môn công đã tuyệt tích giang hồ từ lâu.
Vì rằng song thủ hỗ bác tuy lợi hại nhưng kỳ thực không thể đạt tới 10 thành hỏa hầu được do 2 luồng chân khí nghịch nhau mà chỉ được tới 7,8 phần như Bắc cái
Hóa ra Tập độc là bậc kỳ tài đã nhận ra điều ấy và âm thầm luyện Càn khôn đại na zi là môn công nhất thể hóa, tuy công mà tư, tuy tư mà công, tất cả cùng về 1 hướng nên khi chiêu chỉ phát ra độ tập trung năng lượng cao như laze, lấy tứ lạng bát thiên cân để bù trừ cho việc chân khí tổn hao quá nhanh.
Nay Tập độc có thể dung trì cửu chiến để đấu với Trump thần thông 1 cách ung dung chính là điều Trump thần thông sợ nhất, ngoài ra yếu quyết 4 lạng bát thiên cân (nôm na là nhà giàu đứt tay bằng ăn mày sổ ruột) làm cho cục diện ngả về ai là điều chưa ai biết được.

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2019

Mất mát này thật là lớn lao (14)


#14. Tâm lý phản ứng mạnh khi bị tước đoạt (Deprival super-reaction tendency)
@Ngài Munger: “Sự hạnh phúc được tạo ra ở một người khi anh ta lời được 10 đô la so với niềm đau khổ khi anh ta mất đi 10 đô la hoàn toàn không hề giống nhau.
Sự mất mát luôn ảnh hưởng đến tâm lý người ta mạnh hơn phần thưởng người ta nhận được. Hơn vậy, nếu một người suýt chút nữa là lấy được một thứ mà anh ta muốn khôn cùng, rồi đến phút chót bị hụt mất nó, anh ta sẽ phản ứng như thể anh ta đã có được thứ đó từ rất lâu và bị cướp đi một cách bi kịch.
Từng chứng kiến thứ tâm lý trên, tôi gom cả hai loại: 
mất đi những vật đang-sở-hữu và mất đi những vật suýt-nữa-thì-được-sở-hữu vào một dạng tâm lý này.
Với loại thứ nhất, nhà Mungers chúng tôi ngày xưa từng nuôi một chú chó hiền lành, ngoan ngoãn. Chỉ có một cách duy nhất để nó cắn lại ta: đó là khi ta cố gắng giành lấy miếng xương mà nó đã bỏ vào miệng.
Nếu bạn thử làm đi, tức khắc loài chó nào cũng sẽ cắn lại bạn. Thật ngu ngốc cho một chú chó, loài vật thuộc hạng trung thành nhất, lại đi cắn chủ của mình.
Song nó không thể cưỡng lại được, đó là bởi vì chính thứ tâm lý phản ứng mạnh khi bị tước đoạt (deprival) đã khiến nó không thể không trở nên ngu ngốc như vậy!

Với loại thứ hai, những kẻ chế ra chiếc máy đánh bạc (slot machine) vô cùng tinh ranh khi khai thác điểm yếu này của loài người.
Những chiếc máy điện tử đó đã được lập trình để xuất ra 80% đến 90% kết quả dạng “sém chút nữa” như BAR-BAR-LEMON một cách vô nghĩa.
Ấy vậy mà thứ này lại thu hút và tăng khả năng chơi tiếp của những kẻ ngốc nghĩ rằng mình sắp chạm được tới phần thưởng kỳ diệu rồi."

@S.A.F.E team: 
Nhiều năm sai lầm, chúng tôi dần hiểu được quy luật tất yếu rằng: 
trong đầu tư, hay trong cuộc sống đi chăng nữa, ta phải học cách chấp nhận thất bại/sai lầm như một nhân tố tất yếu. Điều đó không có nghĩa rằng ta bất cẩn, vô trách nhiệm. Mà ta phải dám chịu rủi ro, song biết giới hạn chúng một cách thông minh.

(1) Hệt như kĩ năng mà trò chơi Poker đã rèn cho các kỳ thủ, ta phải học cách cắt lỗ khi ta đã sai lầm rõ ràng! Dù đau đớn cách mấy đi chăng nữa, việc bán đi những cổ phiếu sai lầm sẽ hạn chế phần thua lỗ tăng thêm, đồng thời giúp ta không bị mất đi các “cơ hội mười gang” mà ta sẽ bỏ lỡ nếu cứ chìm sâu xuống như vậy.

(2) Cũng giống như lời khuyên tránh hẳn các phiên chợ đấu giá của ngài Buffett, ta phải đặt kỷ luật không bao giờ nói “có” với các cổ phiếu đầu cơ, tăng trần xanh tím khiến ta có cảm giác bị bỏ lỡ một điều gì đó.
Chúng tôi giữ được tài sản quý báu sau bao nhiêu năm qua, chính là nhờ việc nói KHÔNG một cách kỷ luật như vậy. Dù các cổ phiếu đầu cơ, chất lượng kém, đầy rẫy dấu hiệu gian lận kế toán rõ rệt, có tăng hàng trăm % đi chăng nữa, chúng tôi vẫn bàng quan lạ thường...

Trent Hamm:
Khuynh hướng siêu đối thủ
Chúng ta có xu hướng phản ứng thái quá với tổn thất hoặc thiếu hụt nhỏ. Niềm vui mà chúng tôi nhận được từ việc nhận được, 50 đô la ít hơn nhiều so với cảm giác tiêu cực mà chúng tôi nhận được từ việc mất 50 đô la hoặc bị mất 50 đô la từ chúng tôi.
Điều này cần rất nhiều khúc ngoặt khác nhau, hầu hết đều đi theo hướng khá có hại cho chúng ta. Một trong những điều tồi tệ nhất là sai lầm chi phí chìm, trong đó chúng ta có xu hướng vượt xa các lựa chọn giữ cho chúng ta khỏi những tổn thất nhỏ nhất và thường chọn chúng trong các lựa chọn có tổng thể tốt hơn nhiều.
Ví dụ, trong một chuyến đi, ai đó hoàn toàn có thể khăng khăng rằng bạn đi đến một sự kiện mà bạn đã mua vé trước $ 10, mặc dù một số sự kiện khác thú vị hơn nhiều, vì chi phí bạn đã chìm vào những vé đó.

Một ví dụ khác là chúng ta thường bị dụ dỗ bởi những lần bỏ lỡ gần, điều này khiến chúng ta tiếp tục cố gắng và thường xuyên để mất tiền.
Ví dụ: nếu chúng ta thấy hai số bảy màu đỏ trên một máy đánh bạc, chúng ta có khả năng sẽ đổ trong một quý khác. Nếu chúng ta hạ gục bốn trong năm chai sữa trong lễ hội, chúng ta có khả năng sẽ kiếm được một đô la khác để ném.

Cách tốt nhất để tránh kiểu thiên vị này là xem xét các tình huống một cách riêng biệt mà không sử dụng các sự kiện gần đây để gây ảnh hưởng đến bạn.
Ví dụ, với vé, chi phí của họ đã được chi bất kể bạn làm gì , vì vậy bạn nên chọn tùy chọn thú vị hơn trong thời điểm này. Tất cả các vé thực sự làm là cung cấp cho bạn một lựa chọn khác để làm, nhưng đó có thể không nhất thiết là lựa chọn tốt nhất. (Tôi có xu hướng nghĩ rằng ghế trống tại một sự kiện thể thao là một ví dụ về những người vượt qua sai lầm chi phí chìm.)
Nếu bạn đang chơi một trò chơi lễ hội, hãy xem xét từng người chơi độc lập với những gì đến trước và chi tiêu số tiền đó cho phù hợp.

Tuấn Anh
Chim nhỏ trong tay còn hơn quạ bay trên trời. Lên chức thì hi hi ha ha, mất chức thì buồn như chấu cắn...là những ví dụ cái vuột khỏi tay dù nhỏ cũng tiếc đứt ruột còn của vô tay dù nhiều vẫn thấy như ít nên muốn nữa. 
Cách cư xử cần tránh là đừng ăn cướp cơm chim. Đây cũng là lý do vì đồng tiền tip, phong bì nhỏ nhưng tươi roi rói thì dễ quên đồng lương thu nhập chính hay thậm chí cả công ăn việc làm quí giá hơn nhiều.
Phong bì như cánh hoa sen
Mở ra thơm nức vợ khen con cười

Lạc quan tếu (13)


#13. Tâm lý lạc quan quá mức (Overoptimism tendency)
@Ngài Munger: “Vào khoảng ba thế kỷ trước Công nguyên, Demosthenes, nhà hùng biện và chính khách lừng danh của lịch sử Hy Lạp, đã nói lên câu châm ngôn nêu bật lên đúng nhất tâm lý của con người: “Một người mà mong ước điều gì, thì anh ta cũng sẽ tin vào điều đó."

Demosthenes, từ đó, chỉ ra rằng ở con người không chỉ thể hiện tâm lý phủ nhận thực tại quá đau đớn (#11) mà còn thể hiện tâm lý lạc quan quá mức khi anh ta đang hưng phấn.
Chúng ta từng chứng kiến các bong bóng tài sản (hoa tulip, Mississippi, bất động sản thế chấp 2008, bitcoin) đã xảy ra trong lịch sử như thế nào khi mọi người cùng kì vọng vào một tương lai quá đỗi tươi sáng so với thực tế.

Một trong những giải pháp để tránh sự lạc quan ngu ngốc này chính là việc áp dụng thuần thục, thường xuyên hệ tư duy về xác suất của Fermat và Pascal.
Những nhận định đơn giản không thể nào đủ cho việc đối phó với các rủi ro bất thường trong cuộc sống được. Những kỳ thủ chơi golf, bài bridge hay những doanh nhân cẩn trọng đều hiểu rất rõ điều này…"

@S.A.F.E team: 

Ở đây, giải pháp tốt nhất để tránh khỏi bẫy tâm lý này đúng như ngài Munger nói, chính là việc cân nhắc xác suất risk/reward một cách khách quan nhất:
- Loại bỏ yếu tố chu kỳ đột biến trong lợi nhuận đi, luôn nhìn lợi nhuận ở trạng thái bình thường hóa.
- Định giá với tiêu chuẩn khắt khe, so với lãi suất tiết kiệm hay lợi suất của các thị trường tài sản khác như một thước đo.
- Luôn nghĩ rằng: “Trường hợp xấu nhất tôi có thể mất bao nhiêu? Và nếu tôi đúng, tôi sẽ được bao nhiêu?"
Khi ta đang sinh lợi vượt bậc, nhiều hơn rất nhiều so với ta tưởng tượng, thì ắt lúc đó ta nên chậm lại một chút. Ta cần phải tách mình ra khỏi đám đông, ghi nhớ bài học đầy triết lý từ nhà đầu tư huyền thoại Sir John Templeton: 
“Bốn từ đắt giá nhất trong tiếng Anh: đó chính là - Lần này sẽ khác (this time it’s different)."

Trent Hamm:
Xu hướng thái quá
Chúng ta có xu hướng tin rằng tương lai của chúng ta là màu hồng và đó là một đường thẳng từ đây đến thành công và mục tiêu mà chúng ta mong muốn. 
Khi chúng ta nghĩ về cuộc sống của chúng ta trong tương lai, đó là những gì chúng ta muốn nó và chúng ta thậm chí không nghĩ rằng mọi thứ sẽ đi sai trong hầu hết thời gian. 
Chúng tôi mua vào khái niệm rằng mọi thứ sẽ chỉ diễn ra.
Không có gì sai với một giấc mơ màu hồng, nhưng khi bạn bắt đầu hành động dựa trên quan điểm quá lạc quan về tương lai, thì bạn bắt đầu phạm sai lầm.
Có hai kỹ thuật tốt mà tôi đã tìm thấy để giải quyết vấn đề này.
Một, đừng đưa ra quyết định quan trọng mà không làm bài tập về nhà, tin tưởng vào các con số và cho rằng mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ. 
Bất cứ khi nào tôi nhảy vào mọi thứ với giả định rằng mọi thứ sẽ trở nên hồng hào, tôi thường gục mặt xuống.
Thay vào đó, tôi đã thấy nó tốt hơn nhiều nếu tôi cho rằng mọi thứ sẽ thực sự trở nên tồi tệ . Tôi thường cố gắng đặt thời hạn cho rằng nhiều thứ sẽ đi sai.
Tôi cố gắng đặt ra các mục tiêu giả định một số thất bại trên đường đi. Tôi sử dụng các đánh giá khá khiêm tốn về lợi nhuận đầu tư và tôi thường tính toán những thứ mà tôi đang đầu tư ít hơn đáng kể so với tôi nghĩ rằng tôi thực sự có thể rút ra.

Hai, tôi xin lời khuyên bên ngoài. Tôi thấy rằng những người khác có xu hướng đưa ra một liều lượng thực tế lành mạnh khi tôi hỏi những người mà tôi tin tưởng vào tình huống một đối một, họ nghĩ gì về kế hoạch của tôi.
Nó có thể đau, chắc chắn, nhưng đó thường là những gì tôi muốn nghe. Tôi thường yêu cầu mọi người tách ra kế hoạch của tôi và cho tôi biết nơi nào có khả năng xảy ra, và tôi tin tưởng họ.

Tuấn Anh
Lạc quan tếu đôi khi giúp ta vượt qua được những hoàn cảnh khó khăn, tuy nhiên đã tếu thì thường la thương đau chớ đời không mấy khi con ruồi đậu nặng đầu cân hay giọt nước tràn ly như tiểu thuyết hay mô tả.
Một lần nữa xác định chánh niệm được đề cao, tránh lạc quan thái quá hay bi quan quá khi xử thế.

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2019

Phân loại người ở Nhật và TQ

18.06.21
Đối ngoại của người TQ Các bạn hẳn đã quen thuộc với hệ thống thiên triều chư hầu mà TQ và VN đã thực hành hàng ngàn năm trước. Chư hầu coi TQ như nơi bảo kê và TQ coi chư hầu là phên dậu và luôn muốn chư hầu yêu yếu thôi, đừng mạnh quá. 
 Trước khi Tần thủy hoàng nhất thống thiên hạ thì trước đó nổi lên 2 chiến lược tiêu biểu là liên hoành đấu với hợp tung và viễn giao cận công. 2 chiêu này luôn luôn là nền tảng. 
 Khi yếu thì chơi chiêu cắt đất cầu hòa hay giờ gọi là đổi đất lấy hòa bình. Khi mạnh hơn và yên bình thì dùng sách lược tằm ăn dâu. 
 Khi muốn tranh hùng cùng thiên hạ thì xài thế chân vạc chia ba và thao túng cho thiên hạ đại loạn. 
Thời thị trường thì mèo trắng mèo đen miễn bắt được chuột kiểu mục đích biện minh cho phương tiện. 
 Nhím TQ luôn luôn nhất quán như vậy trong dài hạn. Câu hỏi đặt ra là với người TQ thì dài hạn tính bao nhiêu lâu?

30.11.20
Thanh niên TQ thành đạt này nay cần sở hữu “ba bảo vật” (iPhone, ô tô thể thao, và đồng hồ hiệu) và có thể thu hút các cô trẻ đẹp. 
 Vậy trai VN giờ cần có những gì? Thanh niên việt nam đừng cố gồng nha. Các bạn thu nhập chỉ bằng 1/3 TQ thôi và cô dâu Ấn chỉ đòi hỏi nhà chú rể có wc hiện đại

Bản chất người TQ:
Từ cuối TK19 châu Âu đã nhận định về TQ là không thể thay đổi mà chắc lâu quá họ quên mất tiêu.
...Trong những lời nói của ông tuỳ viên quân sự Trung Hoa vô tình và có thể vô thức cả đối với ông ta đã bộc lộ cả một xác tín mà ông chia sẻ hoàn toàn với bốn trăm triệu đồng bào của mình.
“Chúng tôi sẵn sàng tiếp nhận từ các vị tất cả những gì cần thiết cho chúng tôi, toàn bộ kỹ nghệ của nền văn hoá tinh thần và vật chất của các vị, nhưng dù chỉ một tín ngưỡng, dù chỉ một tư tưởng, thậm chí dù chỉ một sở thích của các vị chúng tôi cũng không tiếp thụ.
Chúng tôi chỉ yêu quý bản thân mình và chỉ tôn trọng sức mạnh. Về sức mạnh của bản thân, chúng tôi không nghi ngờ: nó bền vững hơn sức mạnh của các vị. Các vị đang suy kiệt trong những thí nghiệm liên tục của các vị, còn chúng tôi thì sẽ tận dụng kết quả của những thí nghiệm ấy vì sự lớn mạnh của mình.
Chúng tôi vui mừng trước những tiến bộ của các vị, nhưng không thấy cần thiết và cũng không có hứng thú đóng góp tích cực vào sự tiến bộ ấy: các vị đang tự chuẩn bị những phương tiện mà chúng tôi sẽ lợi dụng để chinh phục các vị.”

24.10
Các doanh nghiệp sản xuất là niềm tự hào của người Trung Quốc, vậy người Nhật nghĩ gì về các doanh nghiệp này? Bài viết đăng trên “Cửa sổ Nhật Bản/Hiệp hội thương mại vi mô Nhật Bản” của tác giả Vương Vĩnh sẽ cho bạn biết suy nghĩ của ông. Bài viết này rất đáng để đọc và suy ngẫm.

1. Các doanh nghiệp sản xuất Trung Quốc trong mắt người Nhật: Chết quá nhanh!
Bài viết cho biết, đầu tiên, bạn phải biết một sự thật cơ bản: tuổi thọ trung bình của một doanh nghiệp vừa và nhỏ của Trung Quốc chỉ có 2,5 năm và của các doanh nghiệp lớn là 7-8 năm, so với tuổi thọ trung bình 40 năm của các doanh nghiệp Âu Mỹ và 58 năm của các doanh nghiệp Nhật thì quả thật là khác biệt quá xa.

Theo số liệu khảo sát các công ty của Viện nghiên cứu Thương mại và Công nghiệp Tokyo, ở Nhật có đến hơn 21.000 doanh nghiệp có lịch sử hơn 150 năm, còn tại Trung Quốc, chỉ có 5 thương hiệu có lịch sử hơn 150 năm như doanh nghiệp Lục Tất Cư lâu đời nhất thành lập vào năm 1538, doanh nghiệp sản xuất dao Trương Tiểu Tuyền thành lập vào năm 1663 cùng với 3 doanh nghiệp Trần Lý Tế, hãng dược Đồng Nhân Đường ở Quảng Châu và doanh nghiệp Vương Lão Cát. Ngoài ra, sau biến động trong giai đoạn kinh tế có kế hoạch, thật ra tính kế thừa của các thương hiệu này đã giảm mạnh.

Bản tính của người Nhật là theo đuổi sự hoàn mỹ, nghiêm khắc, khắt khe, cầu toàn, họ sẽ không sản xuất ra khi tự cảm thấy kỹ thuật vẫn chưa đủ hoàn hảo.

Điều này có nghĩa là cả nước Nhật đều xem trọng việc nghiên cứu phát triển kỹ thuật, đồng thời cũng cho chúng ta biết lý do của việc nền khoa học công nghệ của Nhật thuộc hàng bậc nhất thế giới. Kinh tế không chỉ đơn thuần xây dựng nên các công xưởng mà phải hoạt động có hiệu quả cao. Trung Quốc và Nhật Bản vẫn còn khoảng cách rất lớn về vấn đề xây dựng nền kinh tế, Nhật Bản không chỉ có các doanh nghiệp nổi tiếng như Toyota, Panasonic, Sony, Canon, Hitachi…, mà quốc gia này còn là “Vị vua tiềm ẩn” trong nhiều lĩnh vực trên thị trường quốc tế.

Trung Quốc còn cách các cường quốc một quãng đường rất dài rất dài, muốn trở thành một cường quốc thật sự về kinh tế không thể dựa vào việc ‘đốt cháy’ bất động sản hay tài chính, ‘thổi bong bóng’ IT, mà còn cần phải học tập tinh thần thiết thực của Nhật Bản, thiết lập nền tảng bằng việc làm đến nơi đến chốn và xây dựng sự nghiệp vững chắc. Còn các doanh nghiệp Trung Quốc thì sao?

2. Vì sao khoảng cách giữa Trung Quốc và Nhật Bản ngày càng lớn? Sự khác biệt về phương hướng

Trong ấn tượng của tác giả Vương Vĩnh, đa phần các doanh nghiệp của Trung Quốc, nhất là một doanh nghiệp ở tỉnh Chiết Giang dường như rất có tài trong việc kiếm tiền, vì vậy có rất nhiều người sau khi có một chút thành tựu khi lập nghiệp bèn lập tức bắt đầu chiến lược “đa nguyên hóa”, đầu tư bất động sản, cổ phiếu. Ham muốn thành công lớn, vội vàng kiếm lời là thói quen chung của người Trung Quốc, dù là doanh nghiệp hay người bình thường.

Mà ấn tượng về các doanh nghiệp của Nhật là dường như họ quan tâm hơn đến bản thân sản phẩm. Có một lần Vương Vĩnh đến Nhật và được tiếp xúc với một doanh nhân trẻ của Nhật, công ty của anh này sản xuất vòng bi ô tô. Nói thật thì đối với Vương Vĩnh, vòng bi chỉ là một sản phẩm nhỏ, không có gì to tát cả. Nhưng khi nói về sản phẩm của mình, anh này bắt đầu khoa tay múa chân, ánh mắt sáng lên như thể vô cùng thích thú quá trình thiết kế và sản xuất.

Hỏi ra mới biết, thì ra bố của anh này là chủ tịch của công ty, anh trai anh là tổng giám đốc, còn anh là giám đốc kỹ thuật kiêm phó tổng. Quy mô của công ty không lớn, chỉ khoảng 100 người, nhưng khách hàng lại là các công ty lớn như Toyota, Honda, Suzuki… Dường như gia đình họ cũng không kinh doanh gì khác thêm nữa.

Anh này cho biết, chỉ riêng nghiên cứu vòng bi đã là quá nhiều rồi, mấy đời cũng chưa nghiên cứu xong, làm gì có sức để làm cái khác nữa chứ? Từ sự khác biệt này, Vương Vĩnh nghĩ rằng người Trung Quốc chỉ biết kiếm tiền, người Nhật mới biết sản xuất.

Kết quả của hai nước không cần nghĩ cũng biết… Đây chính là nguyên nhân của việc Nhật Bản có vài chục nghìn doanh nghiệp lâu năm, còn Trung Quốc không có doanh nghiệp nào thật sự có tuổi đời hơn 100 năm.

Doanh nghiệp của Trung Quốc bao gồm các thương hiệu như Haier hay Lenovo đều không hoàn toàn thành công, họ cũng bắt đầu đầu tư mua bất động sản, thậm chí còn làm các sản phẩm chăm sóc sức khỏe, bận kiếm tiền mà quên mất ngành chính của mình. Đây có lẽ chính là sự chênh lệch giữa các thương hiệu của Trung Quốc và Nhật Bản.

Vương Vĩnh có kể trong bài viết rằng khi đẩy mạnh khảo sát các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Tokyo, người quản lý đưa anh đi tham quan đã nói những lời khiến anh đặc biệt nhớ rõ:

“Bây giờ người Trung Quốc các anh quá lợi hại rồi, khả năng học hỏi của các anh quá mạnh, giống như chạy bộ vậy, chúng tôi chạy phía trước, các anh đuổi theo sau, tốc độ của các anh ngày càng nhanh, chúng tôi càng lo bị các anh đuổi kịp. Vì thế, chúng tôi không thể không ngừng sáng tạo. Muốn làm mới thì buộc phải đầu tư mạnh hơn, tăng kinh phí, mà tăng vốn đầu tư thì phải tăng giá, có như thế chúng tôi mới giữ được ưu thế mỏng manh của mình và sinh tồn trong cuộc tranh giành tàn khốc này. Chúng tôi buộc phải tập trung, phải sáng tạo, phải làm tốt hơn, đây cũng là do các anh buộc chúng tôi phải làm vậy”.

Vương Vĩnh viết: “Khi nhắc đến thời điểm ấy, mặt của tôi nóng bừng, lời nói của họ có vẻ như đang khen chúng ta, rằng khả năng thích ứng của chúng ta rất mạnh, nhưng thực tế thì đang phê bình chúng ta không biết tập trung và sáng tạo, chỉ biết trèo cao, bắt chước. Kỹ thuật và khả năng của chúng ta căn bản không thể trở thành sự uy hiếp đối với Nhật Bản, chẳng qua chỉ là nói thế mà thôi, chúng ta cần phải tự biết rõ chính mình. Trung Quốc có một câu tục ngữ rất hay, ‘Sai một ly đi một dặm’, huống hồ chúng ta đã sai đến cả một dặm rồi”.

3. Sự hiểu biết khác nhau về kỹ thuật

Đối với các doanh nghiệp Trung Quốc, về cơ bản kỹ thuật là các thiết bị tiên tiến, vì vậy họ mua những thiết bị ngày càng tiên tiến hơn, nhưng lại tiếc tiền huấn luyện cho các kỹ thuật viên, chẳng có mấy ông chủ chịu huấn luyện cho toàn bộ các nhân viên.

Có một câu chuyện có thật như sau: ông chủ của một công ty nọ chịu bỏ ra số tiền là 7,5 triệu nhân dân tệ để mua thiết bị của Nhật, nhưng lại tiếc không muốn dành thêm 400.000 nhân dân tệ để huấn luyện một nhóm kỹ sư, dẫn đến việc những người không hiểu thao tác làm hỏng máy nên đành phải bỏ ra thêm 500.000 nhân dân tệ để sửa chữa. Thật ra như những ví dụ như thế này là không hề hiếm ở Trung Quốc.

Người Nhật khác người người Trung Quốc, họ có thể tính toán rất kỹ khi mua máy móc, nhưng lại khá chịu dành tiền để học hỏi kỹ thuật và càng chịu bỏ tiền và công sức để nghiên cứu kỹ thuật. Lấy một ví dụ, máy móc của Trung Quốc là 100%, của họ chỉ 80% thôi, khả năng sử dụng của Trung Quốc chỉ có 30%, còn của họ là 95%, như vậy 100×30% chỉ có 30 điểm, còn 80×95% thì được đến 76 điểm. Họ dùng máy móc 80% mà thắng máy móc 100% của chúng ta, đây chính là sự chênh lệch về kỹ thuật cũng như kỹ năng mềm. Vì vậy, máy móc hoàn toàn không phải là chủ yếu, kỹ thuật mới là quan trọng nhất.

Có thể dùng một câu nói để tổng kết khoảng cách giữa công ty Trung Quốc và Nhật Bản: bề ngoài có vẻ hiểu biết, căn bản là không học được gì cũng như không kiên trì được.

“Lấy một ví dụ đơn giản, người Nhật yêu cầu quét dọn sàn trên toa xe mỗi ngày 10 lần, như vậy mới giữ được sạch sẽ và chất lượng sản phẩm. Người Nhật nghe xong, đảm bảo sẽ kiên trì quét dọn đủ 10 lần mỗi ngày. Chúng ta thì ba ngày đầu 10 lần không thành vấn đề, sau một tuần, 10 lần thành 8 lần, dần dần còn 5 lần, rồi 2 lần, cuối cùng thì 3 ngày 1 lần, 5 ngày 1 lần, 1 tuần 1 lần cũng không giữ được nữa.

Ngay cả một việc cơ bản thôi mà chúng ta cũng đã như thế rồi, có rất nhiều chỉ tiêu, chi tiết kỹ thuật bị biến dạng vì sự cẩu thả này, từ đó ảnh hưởng đến chất lượng sản phẩm và uy tín của doanh nghiệp, lâu dần còn gì là thương hiệu nữa?”

4. Cách hiểu về tốc độ khác nhau

Người Trung Quốc làm gì cũng rất thích theo đuổi tốc độ, tư tưởng ham lập công, vội vã kiếm lời rất nặng. Người Trung Quốc làm việc thích cái gì cũng phải mau chóng, muốn hiệu suất và tốc độ. Còn người Nhật thì khác. Người Nhật có vẻ như khá quan tâm đến thứ tự và cứng nhắc, phía sau đó là sự nghiêm túc, tinh tế, câu nệ, cầu toàn, tập trung, chuyên nghiệp. Trong khi đó thì người Trung Quốc đa số đều khá linh hoạt mà phía sau đó là sự khôn lỏi, ăn cắp vật liệu, tự cho mình là đúng, làm việc cẩu thả.

Người Nhật phát triển kinh tế để mang đến lợi ích cho người dân, để chất lượng cuộc sống vốn đã cao nay càng hướng đến mục tiêu cao hơn nữa. Trung Quốc phát triển kinh tế là để so sánh, khoe khoang. Đáng sợ hơn là đa phần người dân đều “nhiệt tình yêu nước” mù quáng khiến cho Trung Quốc ngày càng đi đường vòng.

Giống như những con đường ở các thành phố mới của Trung Quốc, vừa mới sửa xong lại mở đường khí ga, sau nửa năm thì sửa ống nước, vài năm sau thì lại đến ống dẫn khí hóa lỏng… Tốc độ sửa chữa đường cao tốc của Trung Quốc kiến thế giới phải kinh ngạc, nhưng tiếc là mỗi khi đi đường cao tốc bạn sẽ thấy chỗ này đang sửa, chỗ kia đang chữa, đường cao tốc mới sửa hai ba năm trước đã phải sửa lại.

Mà những chi phí này đều tính vào GDP, sửa một con đường tốn đến hàng trăm triệu nhân dân tệ, sửa thêm một lần lại mất 80 triệu, sửa lần nữa tốn thêm 50 triệu, thế là GDP đã lên đến 230 triệu rồi. Người ta một lần tốn một trăm triệu hoặc 120 triệu là làm xong, bề ngoài có vẻ tiêu nhiều tiền hơn người ta, tốc độ của người ta chậm một chút, nhưng một lần là ổn, không phải làm đi làm lại và lãng phí.

Các thương hiệu của Nhật ví dụ như Sony, Panasonic, Toyota, Canon… đều mất ít nhất hàng trăm năm để xây dựng, còn Trung Quốc ngoài những cái tên cổ xưa (thật ra chất lượng sản phẩm hoàn toàn không xứng với tên tuổi) thì chỉ số thương hiệu theo định hướng thị trường thật sự chỉ mới hơn 20-30 năm.

Vương Vĩnh cho rằng: “Vì vậy, chúng ta đừng vội vàng ham lời, hãy chậm lại, kiên nhẫn, tập trung vào việc phát triển, 50 năm sau chắc chắn Trung Quốc sẽ có hàng loạt các thương hiệu lớn. Nhưng nếu Trung Quốc cứ vội vã kiếm lời, chú trọng bề nổi như hiện tại, tự cho mình là đúng, ham lập công thì mãi mãi sẽ không thể xuất hiện các thương hiệu cấp thế giới được.”

5. Cách hiểu về quy tắc khác nhau

Cái gọi là “quy tắc” chính là quy định và pháp luật. Về mặt này người Trung Quốc luôn “thông minh quá nhiều” so với người Nhật, luôn tìm thấy những lỗ hổng quy tắc, luôn giở những trò khôn lỏi. Còn người Nhật thì khác, họ có vẻ rất ngốc, chỉ biết nhất nhất nghiêm túc chấp hành theo quy tắc.

Vì vậy nên người Nhật làm việc gì cũng vô cùng đúng giờ, chưa từng trễ nải. Người Trung Quốc thì cực kỳ trễ giờ, đi máy bay lúc nào cũng trễ giờ, hơn nữa còn có hàng ngàn các lý do khác nhau. Ngoài ra, người Nhật luôn ôn hòa với nhau, đặc biệt tôn trọng nhau, dù là bạn rất thân, khi chào tạm biệt cũng cúi đầu gập người. Ban đầu Vương Vĩnh quả thật là có hơi không quen, nhìn có vẻ như hơi giả tạo, đã thân như vậy rồi mà còn khách sáo làm gì? Sau này mới nhận ra sự khách sáo của họ xuất phát từ lòng chân thành.

Nhật Bản là một quốc gia vô cùng xem trọng lễ nghĩa và tố chất văn minh, điều này đã hình thành một xã hội hết sức có quy tắc và trật tự. Khi đợi xe ở Nhật chúng ta không hề nhìn thấy đặc trưng chen trước lấn sau như ở Trung Quốc, mà trên thực tế thì việc xếp hàng theo quy củ không chỉ sẽ không làm lỡ thời gian, mà ngược lại còn tiết kiệm thời gian của mọi người, nếu ai cũng chen lấn thì nói chung là sẽ càng lãng phí thời gian. Lý lẽ này có thể mọi người đều hiểu, nhưng người Trung Quốc thì không làm được.

Vì vậy nên người Trung Quốc chỉ biết khôn lỏi, từ quan chức cho đến giám đốc doanh nghiệp rồi cả người dân, bất cứ lúc nào cũng đều diễn trò. Chúng ta không ngừng phải trả những cái giá đắt cho sự khôn lỏi của mình, nhưng vẫn cứ không chịu thay đổi.

Sự tiến bộ và mức độ văn minh của một xã hội có liên quan đến sự hiểu biết quy tắc của người dân. Những nơi càng có nhiều quy tắc, trật tự sẽ càng tốt, tự do thật ra cũng sẽ nhiều hơn. Nếu không có quy tắc thì sẽ rối loạn, hiệu suất cũng rất kém. Trung Quốc có một câu nói từ xưa “bị hại bởi chính sự thông minh của mình” hẳn là nói đến lý lẽ này. Đáng buồn, thật đáng buồn!



Ngọc Trúc


Sự khác biệt giữa làm việc ở Nhật Bản và ở Trung Quốc là gì? (https://www.chinalawblog.com/2019/07/chinas-work-culture.html)

Là một người Trung Quốc có kinh nghiệm làm việc ở cả Trung Quốc và Nhật Bản, đây là một số quan sát cá nhân của tôi.

Hãy tưởng tượng nhân viên A và B. Nhân viên A thông minh và có thể làm điều đó nhưng khá lười biếng. Anh ấy thường chạy vào văn phòng vào phút cuối cùng vào buổi sáng. Anh ấy không bao giờ làm thêm giờ, và anh ấy không bao giờ cần. Anh ấy luôn hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách hoàn hảo, rất lâu trước khi chúng đến hạn, đó là lý do tại sao bạn có thể thường xuyên thấy anh ấy lướt Internet hoặc trò chuyện qua Skype.

Nhân viên B làm việc rất chăm chỉ nhưng anh ta không có kỹ năng đặc biệt. B luôn đến văn phòng lúc 8:30 sáng và anh ấy thường rời đi lúc 9:30 tối và đôi khi anh ấy làm việc vào cuối tuần. Hiệu suất làm việc của anh ấy là ổn. Đôi khi anh ấy sẽ nộp báo cáo muộn, nhưng anh ấy luôn cố gắng hết sức để đáp ứng mọi thời hạn

Đánh giá hiệu suất của họ sẽ như thế nào?

Trong một công ty Nhật Bản điển hình, B thường được coi là một nhân viên có trình độ và anh ta có thể có một con đường sự nghiệp trung bình hoặc thậm chí trên trung bình và anh ta sẽ được đồng nghiệp tôn trọng. 
Còn A? Anh ấy sẽ không được thích nhiều lắm. Một số nhà quản lý và đồng nghiệp sẽ nghi ngờ đạo đức làm việc và thái độ của anh ta và trong nhiều trường hợp anh ta sẽ bị cô lập. Anh ấy sẽ không có một tương lai tươi sáng.

Muốn kịch bản ngược lại? Chào mừng đến với Trung Quốc!

Có một câu nói nổi tiếng của Trung Quốc mô tả phần lớn văn hóa của các công ty Trung Quốc: Không có vấn đề gì nếu đó là mèo trắng hay mèo đen, một con mèo có thể bắt chuột là một con mèo tốt! đừng quan tâm bạn làm nó như thế nào hay bạn dành bao nhiêu thời gian cho nó hay bạn đã bỏ ra bao nhiêu công sức, hay thậm chí là bạn làm nó như thế nào miễn là bạn cho tôi một KẾT QUẢ tốt, bạn vẫn tốt!

Một số đồng nghiệp Nhật Bản của tôi làm việc trong một liên doanh Trung Quốc thường giữ thói quen làm việc theo phong cách Nhật Bản. Họ sẽ làm việc nhiều giờ, soạn thảo các báo cáo siêu chi tiết đầy đủ các con số và báo cáo mọi thứ theo nghĩa đen với ông chủ. 
Sau đó, tổng giám đốc người Trung Quốc của họ sẽ nói với họ: Hãy dừng làm phiền tôi với những giấy tờ vô dụng của bạn và ngừng lãng phí thời gian của tôi vào những cuộc họp bất tận. Làm thế nào bạn làm mọi việc là công việc của bạn để quyết định. Chỉ cần cho tôi thấy bạn đã làm điều đó.

Một trong những đồng nghiệp người Trung Quốc của tôi (một anh chàng IT) đi đào tạo tại trụ sở chính ở Nhật Bản đã được báo cáo vì đã chơi trò chơi với điện thoại di động của anh ấy trong thời gian làm việc. 
Anh ấy không thể hiểu tại sao điều đó là sai, đặc biệt là vì anh ấy đã làm công việc tốt trong dự án đào tạo. Điều buồn cười là người quản lý nhân sự Trung Quốc, người được cho là đưa ra cảnh báo cho anh ta cũng không thể đưa ra một lời giải thích tốt. Cô ấy nói, bạn không thể làm điều đó.Bạn biết đấy, đó là Nhật Bản.

Có những khác biệt nữa:

· Hệ thống nhân sự . Bình đẳng và thâm niên ở Nhật Bản. Hiệu suất chỉ quan trọng giá trị công ty ở Trung Quốc. Các đồng nghiệp của tôi thường nói đùa rằng Trung Quốc là một nước tư bản tự gọi mình là xã hội chủ nghĩa; Nhật Bản là một quốc gia xã hội chủ nghĩa tự gọi mình là tư bản.

· Người Nhật yêu dữ liệu và chi tiết so với người Trung Quốc ghét dữ liệu và chi tiết. Một định dạng báo cáo kinh doanh theo phong cách Nhật Bản điển hình là một tờ giấy A3, có đầy đủ các con số và biểu đồ và phông chữ có kích thước siêu nhỏ. 
Sếp Nhật Bản sẽ luôn tìm thấy bất kỳ lỗi chính tả hoặc biên giới không nhất quán và bạn nên sẵn sàng sửa lại ít nhất ba lần. 
Một định dạng báo cáo kinh doanh kiểu Trung Quốc điển hình là rất tốt, trong hầu hết các trường hợp (nếu đó không phải là một bản trình bày hướng ngoại), thì không có gì vì sếp Trung Quốc của bạn không có hứng thú đọc nó. 
Thay vào đó, bạn nói chuyện với sếp về những phát hiện của bạn, có thể trong khi hút thuốc cùng nhau và trong 5 phút - đó là điều đó.

· Nhật Bản ghét rủi ro so với người Trung Quốc thích mạo hiểm. Câu hỏi yêu thích của ông chủ người Nhật của tôi là người khác Bạn nghĩ gì về những rủi ro? 
Từ quá mà ông chủ người Trung Quốc của tôi thường trả lời: Rủi ro có nghĩa là những điều tồi tệ chưa xảy ra, phải không? Hãy nói về họ khi họ làm.

· Tiếng Nhật im lặng so với tiếng Trung Quốc. Các đồng nghiệp người Nhật nói chung không nói nhiều. Khi họ cần làm một bài thuyết trình, họ thường sẽ tạo một Power Point siêu chi tiết và đọc từng chữ một. 
Một số nhà lãnh đạo Trung Quốc từ trụ sở chính có thể phát biểu trong 2 giờ mà không có bất kỳ văn bản nào. Thật ngạc nhiên, khi bạn suy nghĩ nghiêm túc về nội dung, bạn sẽ thấy không có nội dung thực sự ở đó.

Danh sách có thể đi và về. Sự khác biệt luôn làm tôi ngạc nhiên. Tôi đoán họ giải thích tại sao các sản phẩm của Nhật Bản được biết đến với chất lượng và tuổi thọ và tại sao các doanh nghiệp Trung Quốc phát triển nhanh như vậy.

Một độc giả để lại bình luận / trò đùa sau đây:

Cung cấp cho một nhà sản xuất ấm trà Nhật Bản một tháng, và anh ta sẽ sản xuất một loại ấm trà đẹp nhất trên thế giới.

Cung cấp cho một nhà sản xuất ấm trà Trung Quốc một tháng, và anh ta sẽ sản xuất 3 dây chuyền sản xuất ấm trà với nhiều kiểu dáng và màu sắc và một ấm trà phiên bản hello kitty đặc biệt dành cho trẻ em.

Nhìn cách phân loại này thì thấy người Nhật khác xa người TQ lắm, người tầng trên người tầng trệt 

Có người như nước
Nguyên tác : Mizu no you na hito 
của Ohnari Yuko
Người dịch : Quỳnh Chi
Có những người như nước.
Họ ví như hồ nước. Hễ chạm vào cái gì, dù chỉ là chạm nhẹ thôi, mặt hồ liền gợn sóng, xao động, nhưng đáy hồ thì vẫn yên tĩnh. Họ thường lặng lẽ khi chỉ có một mình.

Họ có thể như đầm nước.
Thích hơn thua. Trong đầm có đất và bèo, lẫn lộn, hỗn độn. Đục ngầu, họ chỉ nhìn thấy những gì ngay trước mắt. Thế nhưng một khi lòng lắng lại, biết đâu có ngày nước đầm sẽ trong trẻo và ngọt dịu.

Họ có thể như dòng sông.
Miệt mài thẳng tiến. Nhắm ra biển rộng. Trải qua không biết bao nhieu gặp gỡ rồi chia ly. Không tỉ tê tâm sự, nhưng điều gì đã nói đều rõ ràng. Có người như dòng cuồng lưu, có người như nước hạ nguồn. Lại có người như một bình nguyên cho ai đó nghỉ chân.

Cũng có người như thể cây cối.
Cây nối liền với đất, chân đứng yên. Toàn thân không xao động như nước. Cho dù lá có đung đưa, thân cây ở chính giữa vẫn vững vàng không hề lay chuyển. Đó là những người bề ngoài không tỏ ra đến mức ngang bướng, nhưng trong tâm thường là người cứng cỏi.
Dù buồn hay vui, họ cũng không ngã lòng. Họ không có óc mạo hiểm, nên có lẽ không hợp với công việc phải xông xáo.

Lại có những người cứ như là hoa.
Làm mình cứ muốn nhìn ngắm họ. Những người từ khi sinh ra tự nhiên đã tỏa sáng. Hoa có nhiều loại, có người như hoa anh đào dịu dàng mà mạnh mẽ, có người như hoa phong quỳ nghiêm nghị mà thông thái, có người tràn đầy sức sống như ánh mặt trời, tựa hoa hướng dương. Cũng có người khó lại gần, như hoa có gai. Nhưng hoa có gai có lẽ là lại có sức quyến rũ đấy.

Lại có người cứ như là cỏ.
Dù bị dẫm đạp, chẳng mấy chốc lại trỗi dậy. Cỏ rì rào có vẻ như nhởn nhơ theo chiều gió, nhưng cỏ dính liền với đất, nên xem thế mà lại rất chín chắn. Bề ngoài trông có vẻ nhẹ dạ hời hợt, nhưng thật ra là rất khôn ngoan, thực tế.

Người như gió là người thoắt cái đã đi đâu mất.
Thích được tự do, nên họ thích nhất là được chỉ có một mình. Thế nhưng, đôi khi lại hay buồn, muốn dựa vào ai đấy, thế rồi hễ cảm thấy phiền toái thì liền bỏ đi ngay.

Có người thì như đất.
Họ có trong tâm một cái gì đó vững chãi không gì lay chuyển nổi. Họ biết sống ngẩng đầu lên. Trông họ có vẻ rắn rỏi, nhưng mưa xuống là họ mềm nhũn ra, nắng lên họ khô héo, nứt nẻ, bên ngoài trông họ có lúc thế nọ có lúc thế kia.

Có người thì như đá.
Họ cứng cỏi mà không biết nhu nhuyến, sẵn sàng vui lòng giúp cho những ai chạy đến nhờ cậy, nhưng họ là những kẻ khóc thầm. Những người rất …người, khiến người khác cảm thấy bị quấy rầy nhưng vẫn không ghét được.

Chỉ có đá hay chỉ có hoa thôi, thì đâu bằng có nước với hoa, có cây có cỏ, có cả đá và có gió thổi. Cây cỏ cất tiếng rì rào. Cảnh sắc như thế mới tươi đẹp.
Có đủ cả thì cho dù trên đá, hoa cũng sẽ nở, cỏ sẽ ngả mình theo chiều gió, chắc hẳn là sẽ có được một sự phong phú không ngờ.

Có nhiều người bạn khác nhau thật là một niềm vui.

(21/3/2019)
Quỳnh Chi dịch Mizu no you na hito
của Ohnari Yuko



PHÂN LOẠI NGƯỜI Ở TRUNG QUỐC

Hôm nay, sinh nhật con trai yêu quý của tôi, nhẽ viết về nó thì thích hơn nhưng đành viết nốt mấy chuyện ở Trung Quốc.

Đối với tôi, đất nước Trung Hoa vừa quen vừa lạ. Đó là một Dân tộc có nền văn hóa Hoa Hạ thật vĩ đại, có những người chăm chỉ giầu có nhất thế giới và những mảnh đời cực nhục cũng hạng nhất thế giới. Đó là Trung Hoa cổ điển đầy Nhân Nghĩa Tín Trí Dũng và Trung Quốc hiện đại khốc liệt, giàu sang chen nghèo khổ tận cùng.

Trung Quốc vừa là nơi tôi cực kỳ ngưỡng mộ với cách đưa đất nước phát triển, với chống tham nhũng, với tự cường tự lập đi từ thằng ăn cắp công nghệ đến tự sản xuất hàng hóa thông minh nhất trên đời.

Trung Quốc cũng là thằng cha láng giềng bố láo ăn cắp, hở ra là lấn, là chiếm và cạnh tranh khốc liệt. Có lẽ cũng phải chịu thôi, ai chẳng yêu đất nước của mình.

Xin tóm tắt lại cách chia loại người ở Trung quốc và tự hỏi, ở Việt Nam, hiện có mấy loại người, có phân chia rõ rệt như thế không. Và bao giờ thì phân hóa xã hội, phân hóa loại người trong xã hội tách bạch, xa cách vời vợi như thế!?

Có tám loại người ở Trung Quốc:

1- Hắc Lĩnh: thu nhập trên 50 triệu/năm. Khoảng 160 tỷ VNĐ/năm.

Tổng tài sản trên 500 triệu nhân dân tệ.
Thành phần: Quyền quí, quan tham, đại doanh nhân có bối cảnh, có quan hệ. Các ông chủ lớn, quan chức thế hệ II, nhà giàu thế hệ II.
Đặc điểm: Tiền của nhiều - thế lực lớn, hưởng đặc quyền quí tộc, phần nhiều có hộ tịch thẻ xanh nước ngoài, trang phục và tâm địa như nhau đều là màu đen.

2- Nhục lĩnh: thu nhập trên 2 triệu tệ/năm. 66 tỷ VN/năm.

Tài sản trên 10 triệu nhân dân tệ.
Đại diện là tầng lớp trên giường của Hắc lĩnh, II, III cho đến 100 gồm đảng bầu sữa, vòng tiểu thiếp, tình phụ, gái điếm quý tộc …
Đặc điểm: Có vóc dáng khêu gợi tính dục, mặt trái xoan chân dài da trắng.
Rất nhiều đã dời ra nước ngoài. Trang phục đều để lộ Nhục thân kích thích nhục dục.

3- Kim lĩnh: thu nhập năm trên 1 triệu. 3,323 tỷ/năm.

Tổng tài sản trên 10 triệu nhân dân tệ.
Đại diện là giới kim dung, chứng khoán, ngân hàng, đầu tư, tín dụng ngầm.
Đặc điểm: Tư tưởng và công việc như nhau đều là Kim bản vị.

4- Hồng lĩnh: thu nhập trên 500.000/năm. 1,6 tỷ/năm.

Tổng tài sản trên 5 triệu nhân dân tệ.
Đại diện là công chức bình thường, tầng lớp quản lý tập đoàn, nhà máy, xí nghiệp quốc doanh, nhân viên biên chế đơn vị sự nghiệp.
Đặc điểm: công việc thong dong, thu nhập ổn định, phúc lợi cao, áo tây quần tây bóng lộn.

Đây là bốn giai tầng thống trị.

5- Bạch lĩnh: người đi làm thuê bằng lao động trí óc.

Gồm: Nhân viên các loại như nghiên cứu công nghệ công trình, văn phòng, người lập kế hoạch, nghiên cứu khoa học xí nghiệp tư, thầy giáo các loại trường học.
Đặc điểm là dựa vào trí thức chuyên môn và cái đầu, cần mẫn lao động để có được tiền lương đủ sống.
Tiền lương cũng như trang phục của họ là thanh bạch.

6- Lam lĩnh: những người làm thuê bằng lao động thể lực.

Gồm: công nhân kỹ thuật trong dây chuyền công nghiệp, người sửa chữa máy móc IT, sửa chữa đồng hồ, thợ chuyên xây dựng lắp đặt sửa chữa, thợ mộc, thợ gốm, đầu bếp …
Đặc điểm: Bán sức lao động, ráo mồ hôi hết tiền.
Trang phục làm việc của họ đều màu lam.

7- Nê lĩnh: thu nhập dưới 50.000 nhân dân tệ/năm.

Gồm: Người lao động tầng đáy thành phố, nông dân công nghiệp, nông dân, người dọn rác.
Đặc điểm: Sống dựa vào bán sức lao động, máu và mồ hôi, sức khỏe để có được số tiền vừa đủ lót dạ.
Quần áo của họ đều đầy bùn đất.

8- Thi lĩnh: thu nhập dưới 5.000 nhân dân tệ/năm. Độ 15 - 17 triệu đồng VN/năm.

Gồm nông dân mất sức lao động, nông dân mất ruộng đất, người thất nghiệp thành phố, người già tầng đáy.
Đặc điểm: Không có thu nhập, không có tích trữ, luôn thiếu ăn thiếu mặc để qua ngày.
Ai sa vào tầng lớp Thi lĩnh, sống chẳng qua là đợi chết, như xác sống biết nói mà thôi.

Bốn lĩnh này là thuộc tầng lớp bị thống trị.

Một tóm tắt nữa, Xã hội Trung Quốc có dạng “hình kim tự tháp” – với một giai cấp trung lưu nhỏ nằm dưới một giai cấp thượng lưu bé xíu, và đứng trên một giai cấp hạ lưu khổng lồ.

Một người Mỹ sống lâu ở Trung Quốc nhận định: Vấn đề của xã hội Trung Quốc, kỳ thực rất giản đơn.

Đó là vấn đề của khoảng 500 đại gia đình đặc quyền, tổng số người nhà, con cháu, người thân độ 5.000 người. Họ lũng đoạn quyền lực, hình thành các tập đoàn lợi ích, ra sức bảo vệ hiện trạng, thông hôn, liên hôn lẫn nhau. Hơn tỷ mấy dân Trung Quốc đều trở thành con tin của các cái tập đoàn nhỏ này, đang là thách thức lớn đối với chế độ Trung Hoa, với ông Tập Cận Bình.

May, ông ta đang tiến hành quyết liệt các chiến dịch Đả hổ diệt ruồi, Săn cáo, Lưới trời... Diệt quan tham lại nhũng; truy sát thu hồi tiền của về công quỹ.

Để làm gì, tính ra thì để quan lại Trung Quốc biết sợ. Quan lại tham nhũng giờ cũng lo Tổ quốc gọi tên lắm.

Các rối loạn với nhiều mức độ khác nhau :

- Môt: Không làm việc, hoặc làm việc hời hợt không chuyên tâm, giả bệnh để nghỉ việc.

- Hai: Đấu đá chốn quan trường đang dần dần bạo lực hóa, lưu manh ác giả ác đấu, đấm nhau công khai quyết liệt.

- Ba: Dịch quan chức “tự sát” chết, mất tích vô cớ, có rõ nguyên nhân và không rõ nguyên nhân. Có tự sát chủ động, bị động hay được động viên tự sát...

- Bốn: Bỏ chạy ra ngoài. Gồm nhiều loại, như bất đồng chính kiến, số lưu manh trộm cướp, số học giả nhà khoa học, các nhà doanh nghiệp Trung Quốc, các quan chức và gia thuộc Trung Quốc thuộc tầng lớp trung lưu, trung sản trở lên.

Nói Người, lại nghĩ đến Ta, buồn vui cũng vậy thôi.

P/s: Bài viết có sử dụng nhiều kiến thức sưu tầm trên Internet, mong mua vui buồn vài chục phút hàng ngày. Thiếu thừa, mong thông cảm./.

Ngày 6/5/2019.
Bs Phạm Ngọc Thắng.


4 loại quan của TQ ngày nay
Báo Pháp nói về tâm bệnh lớn nhất của Tập Cận Bình
Trí Đạt Chủ Nhật, 14/07/2019

RFI cho rằng, hiện tại ông Tập Cận Bình đang đối mặt với vấn đề vô cùng nghiêm trọng, tức là quan chức không làm gì.

Tại hội nghị của cơ quan quốc gia hôm 9/7, ông Tập Cận Bình đã cảnh cáo quan chức, tuyệt đối không thể lấy chống tham nhũng làm cái cớ để không gánh vác trách nhiệm, không có hành động gì. 

- Không làm hôn quan tê liệt chính trị, làm việc hồ đồ; 
- Không làm lãn quan (quan chức lười nhác) ăn không ngồi rồi không biết làm gì, 
- Không làm dung (công chức bình thường không có gì nổi bật) quan né tránh tranh luận, không biết tiến thủ, 
- Không làm tham quan dùng quyền lực mưu cầu tư lợi, thoái hoá biến chất.

Bài viết chỉ ra, cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân khuyến khích “im lặng phát đại tài”, từ đó tình trạng tham nhũng hủ bại trong quan trường ĐCSTQ bắt đầu bén rễ nảy mầm, và sinh sôi nhanh chóng, không có quan chức nào không tham nhũng, tham nhũng hủ bại đã trở thành môi trường chung. 
Trong khi 5 năm chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình, mặc dù đã loại bỏ được một lô tham quan, nhưng chống tham nhũng vẫn chưa trừ tận gốc rễ, “tổng quản tham nhũng” Giang Trạch Dân vẫn chưa bị bắt, kết quả trong quan trường của ĐCSTQ đã hình thành cục diện “tham quan không diệt tận, xuân về lại sinh sôi”.

Kiểu bạn bè của TQ
Có thể thấy Bắc Kinh có “bạn” ở mọi nơi, nhưng người ta không thể biết được có bao nhiêu trong đó là bạn của họ – những người thật sự quý mến và muốn ở cạnh họ.
Khái niệm “bạn bè”, giống như “quyền lực mềm”, là loại quan hệ rất tự nhiên.
Người ta nhìn vào một người, thấy thích những việc họ làm, quý những giá trị tốt đẹp mà họ mang lại, và muốn được kết thân.
Các kiểu “bạn bè” mà Bắc Kinh đã và đang tạo dựng, phần nhiều đều đến từ công thức 3Đ (Đội lốt, Đe nạt, Đút lót) của họ.

(Cựu Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull đã gọi cách TQ thực hiện những hoạt động gây ảnh hưởng của mình là 3C: Covert, Coercive, Corrupting.
Hay như trong tiếng Việt, đó là 3Đ: Đội lốt, Đe nạt, Đút lót.)
Đó là lý do nhiều người không xem những thứ chính quyền TQ đang làm là trình diễn “sức mạnh mềm” (soft power).
Họ gọi thứ Bắc Kinh đang phô diễn là “sức mạnh mòn” (sharp power), một thứ sức mạnh khi lan truyền chỉ làm xói mòn các giá trị tốt đẹp mà người khác muốn gìn giữ.

Những ai phải dùng đến “sức mạnh mòn” để mua quan hệ, mua bạn bè, có lẽ là những người cô độc nhất thế giới.
Thật bi kịch khi nhiều người chỉ nhận ra điều đó trước khi họ lìa đời.




Ông cố của Harry Sun đến Ecuador vào năm 1881, chạy trốn khỏi sự hỗn loạn đang tấn công Trung Quốc vào lúc đó. "Ông xuất thân từ một gia đình nông thôn. Ông bắt đầu là một tá điền rồi sau đó dựng nên các doanh nghiệp riêng xuất khẩu hạt ca cao và cà phê," Harry Sun nhớ lại. "Vào đầu thế kỷ này, hoàng đế đã ban án tử hình ông và gia đình vì những hoạt động họ đã thực hiện nhằm kết thúc đế chế. 
Điều này đã khiến Tôn Trung Sơn thăm Ecuador vào năm 1907 để nêu gương." Ông cố của ông kết hôn với một người phụ nữ Ecuador khiến gia đình Sun cắm rễ xuống đất nước này nhưng không bao giờ phá vỡ mối quan hệ của họ với "quê hương.” "Tôi đã đi Trung Quốc trong hai mươi bảy năm qua. Con gái tôi đã học tại Bắc Kinh trong ba năm. Nó có một cam kết: sau một trăm năm kể từ khi gia đình của chúng tôi chạy khỏi Trung Quốc, chúng tôi sẽ trở lại. Điều quan trọng là dạy cho tất cả con cháu của người dân Trung Quốc yêu Trung Quốc," ông nói với chúng tôi.
"Tôi đồng cảm với những cuộc cách mạng do Tôn Trung Sơn và Mao Trạch Đông lãnh đạo," Harry Sun tiếp tục. "Tại sao ư? Vì trước đó chúng tôi [Trung Quốc] không là gì cả. 
Tất cả các cường quốc thế giới xâm chiếm đất nước chúng tôi. Họ nắm quyền kiểm soát Trung Quốc và xem chúng tôi là chiến lợi phẩm chính trị. Họ dạy người Trung Quốc hút thuốc phiện để góp phần cân bằng thương mại, vì thị trường của họ bị tràn ngập với sứ, lụa và sáng chế từ Trung Quốc... Họ hủy hoại người dân Trung Quốc bằng thuốc phiện. Pháp và Anh làm giàu bằng máu của người Trung Quốc. Tại sao tôi lại không nên ủng hộ một cuộc cách mạng?" 
Harry Sun nhìn thẳng vào mắt chúng tôi khi ông lặp đi lặp lại gần như từng lời, đường lối chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc liên quan đến các vết sẹo do phương Tây tham lam để lại trên cơ thể Trung Quốc. 
Đây là cơ sở để Harry Sun xây dựng triết lý của ông về bản sắc và giá trị của việc là người Trung Quốc.

Theo cách nói của Harry Sun, quỹ của ông nhằm mục đích "cho Ecuador thấy chúng tôi có nền văn hóa 5.000 năm tuổi. Để chấm dứt huyền thoại người Trung Quốc chỉ là những người bán giày và đồ dệt may," ông khẳng định, luôn luôn sử dụng ngôi thứ nhất số nhiều. 
Ngoài chức năng giáo huấn, quỹ này cũng hỗ trợ cho những người Trung Quốc sống trong thành phố, nhóm người đang tăng theo cấp số nhân do nhập cư bất hợp pháp và tham nhũng của các cơ quan di trú Ecuador. "Chúng tôi cung cấp nơi trú ẩn cho người Trung Quốc. 
Nếu họ cần giúp đỡ công việc làm ăn, tài chính hay tinh thần, chúng tôi giúp cho họ. Bất cứ khi nào một người Trung Quốc bị đi tù, chúng tôi bảo đảm họ sẽ có ai đó ở giúp đỡ." Harry Sun là hiện thân của tính cách điển hình của cộng đồng người Trung Quốc ở nước ngoài, một thái độ được thấy ở khắp nơi, từ Mozambique đến Cuba, từ Nam Phi đến Ecuador: gắn bó với cố quốc. 
Trong khi đang là công dân chính thức của nước tiếp nhận, các cộng đồng này duy trì mối quan hệ chặt chẽ với Trung Quốc bất chấp thực tế cha mẹ hay ông bà của họ đã buộc phải trốn khỏi sự đàn áp của chủ nghĩa Mao hay sự hà khắc của thời đại phong kiến.

Ý thức thuộc về Trung Quốc và tự hào là người Trung Quốc dù được sinh ra ở nước khác cũng giải thích số lượng đóng góp ấn tượng của cộng đồng ở nước ngoài cho Trung Quốc trong suốt thế kỷ 20. 
Trong những năm 1920 và 1930, người Trung Quốc ở nước ngoài tài trợ xây dựng đường sá, cầu cống, trường đại học và đường sắt như đường sắt Tân Ninh, nối 138 km giữa thị trấn Ân Bình thuộc Quảng Đông và sông Châu Giang. Tập quán này vẫn tiếp tục đến ngày nay. 
Ví dụ được nêu nhiều nhất, cũng là tiêu biểu nhất, được thúc đẩy bởi Olympic Bắc Kinh năm 2008. Các khoản đóng góp tự nguyện của 350.000 người Trung Quốc sống ở 102 quốc gia trên toàn thế giới đã giúp thanh toán một phần quan trọng trong 100 triệu euro cần thiết để xây dựng hồ bơi Olympic được gọi là "Hộp nước" (Water Cube). 
"Chúng tôi đã xây dựng nó để gửi một thông điệp tới thế giới: chúng tôi cũng là một phần của Trung Quốc," Sun, người đã đóng góp một phần tài sản của mình để giúp biến công trình biểu tượng thành hiện thực, giải thích. 
Mặc dù vậy, các khoản đóng góp này chỉ là một phần nhỏ trong sự đóng góp to lớn mà các cộng đồng Trung Quốc ở nước ngoài đã thực hiện cho sự hồi sinh của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Trong thực tế, cộng đồng này đã cung cấp nguồn hỗ trợ tài chính chủ yếu để phát triển công nghiệp Trung Quốc từ lúc bắt đầu mở cửa kinh tế và cải cách vào năm 1979, khi "người cầm lái nhỏ bé" Đặng Tiểu Bình thành công lèo lái Trung Quốc ra khỏi tình trạng hỗn loạn mà chủ nghĩa Mao để lại. Người ta ước tính 65 phần trăm của 500 tỷ đô-la lũy kế trong đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) cho đến năm 2003 đến từ các cộng đồng người Trung Quốc ở nước ngoài, đặc biệt là ở Hồng Kông, Đài Loan và Đông Nam Á. 
Ý thức về giá trị của việc có được một cộng đồng tương đồng về văn hóa có nguồn lực dồi dào ở khắp thế giới, chính quyền cộng sản - vốn đối xử người dân ở nước ngoài với sự khinh miệt trong cuộc Cách mạng văn hóa – từ những năm 1980 đã nỗ lực sửa chữa quan hệ với nhóm này. 
Trong khi Bắc Kinh đã thực sự từ bỏ công dân ở nước ngoài trong phần lớn thế kỷ 20, thì chính phủ hiện đã quay sang cộng đồng người Trung Quốc giúp xây dựng lại đất nước, thậm chí thông qua các luật trao cho họ ưu đãi hơn về thuế so với các nhà đầu tư nước ngoài khác. 
Là một phần của chính sách "ra thế giới" và "mang về đại lục", Bắc Kinh đã gửi hàng ngàn đại diện trên toàn thế giới để thu hút vốn và ve vãn các nhà đầu tư nước ngoài có gốc Trung Quốc. Chỉ riêng Phúc Thanh, thành phố có khoảng một triệu dân ở tỉnh Phúc Kiến, người ta ước tính cộng đồng người Trung Quốc ở nước ngoài đã quyên góp hơn 140 triệu euro, đầu tư vào khoảng 900 doanh nghiệp và đóng góp hơn 4 tỷ đô-la đầu tư trực tiếp nước ngoài.

Ngày nay, một hình thức của chủ nghĩa dân tộc xuyên quốc gia đã phát triển để hàng triệu công dân, dù sống ở hai đầu đối nghịch của thế giới, tìm thấy một yếu tố gắn kết ở quê hương và văn hóa Trung Quốc, dù với nhiều mức độ khác nhau. Trong mắt người phương Tây vốn thường hiểu thế giới từ quan điểm của mô hình nhà nước - quốc gia, hành xử đặc trưng này của người Trung Quốc có thể gây ngạc nhiên hay, trong trường hợp xấu nhất, sợ hãi. 
Ví dụ, một người Tây Ban Nha, Anh hay Ý cảm thấy gắn bó với quốc gia của mình được xác định bằng đường biên giới cụ thể và đặc trưng bởi ngôn ngữ và văn hóa chung. 
Khi họ di cư và cắm rễ, ví dụ ở Mexico, Úc hoặc Hoa Kỳ, những mối quan hệ này dần dần biến mất từ thế hệ này sang thế hệ khác khi con cái của họ nhanh chóng hòa nhập với đất nước tiếp nhận và tập quán ở đó. 
Nói cách khác, con trai của một người Tây Ban Nha nhập cư không còn là "người Tây Ban Nha" nữa; mà là người Mexico.

Đối với người di cư Trung Quốc thì thường không như vậy. Nhà báo và học giả Martin Jacques cho rằng điều này là do tự bản chất Trung Quốc là một quốc gia: thay vì là một nhà nước-quốc gia, Trung Quốc là một nhà nước-nền văn minh. 
Như vậy, ý thức thuộc về một văn hóa, một truyền thống và một lịch sử kéo dài chính thức hơn 5.000 năm sẽ không biến mất sau khi một cá nhân di cư, bất chấp thực tế là họ đang cư trú trên một lãnh thổ khác và đang sống trong một thực tế xã hội và văn hóa khác. 
Văn minh là yếu tố gắn kết, sợi chỉ giữ chuỗi ngọc do cộng đồng to lớn người Trung Quốc ở nước ngoài tạo nên. Người Trung Quốc, dù ở trong hay ngoài biên giới Trung Quốc, được đắm mình trong dòng chảy văn minh vĩ đại, trong đó truyền thống, tín ngưỡng, ngôn ngữ, phong tục và văn hóa được truyền từ cha mẹ sang con cái. Nói cách khác, cho dù anh xa Trung Quốc đến đâu đi nữa, anh cũng không bao giờ thôi là người Trung Quốc.

Nhiều năm qua, nhà nước Trung Quốc đã luôn đóng vai người bảo vệ nền văn minh cổ kính này. Trước tiên là các vương triều, với nhóm tinh hoa gồm quan lại và viên chức cấp cao, và sau đó là chính quyền cộng sản đã đảm nhiệm vai trò người bảo vệ và đại diện của di sản quý giá này, quy tụ tất cả mọi thứ từ triết lý của Khổng Tử đến ý thức tôn trọng tổ tiên và gia đình. 
Trong kỷ nguyên hiện đại, điều này dẫn đến ý thức rõ rệt về chủ nghĩa dân tộc vốn đóng một vai trò quan trọng. Đặc biệt từ khi chủ nghĩa Mao sụp đổ, khiến chế độ không có một điểm tựa ý thức hệ, Bắc Kinh đã hết sức thúc đẩy một lý luận dân tộc chủ nghĩa, không chỉ dựa trên lòng tin vào sức mạnh của Trung Quốc, mà còn vào thông điệp ngầm chống phương Tây và công khai chống Nhật. 
Khi Mao Trạch Đông còn nắm quyền, chủ nghĩa dân tộc đã được sử dụng để chống lại chủ nghĩa tư bản và quan điểm tư sản, một kỹ xảo tương tự được Bắc Triều Tiên sử dụng hiện nay. 
Tuy nhiên, trong suốt thời kỳ mở cửa kinh tế của Trung Quốc và trong sự trỗi dậy hiện nay của "chủ nghĩa tư bản đỏ," một dạng chủ nghĩa dân tộc sử dụng một lý luận đặc biệt làm lay động trái tim của người dân đang được sử dụng để giảm thiểu bất kỳ khả năng nào của Trung Quốc trong việc tiếp nhận một nền dân chủ tự do kiểu phương Tây.

Tôi là số 1 (12)


#12. Tâm lý phản ứng mạnh về bản thân (Excessive self-regard tendency)
@Ngài Munger: “Chúng ta 
thường thấy tánh phản ứng quá mức với bản thân của loài người. Người ta thường tự đánh giá cao quá mức năng lực của bản thân; một thống kê cho thấy 90% những tay lái xe ở Thụy Điển cho rằng mình có tài lái xe hơn người."
Các chuyên gia tâm lý gọi thứ cảm tính này là hiệu ứng sở hữu (endowment effect). Bản chất yêu thích những kết luận của bản thân quá mức còn là một dạng thức cao hơn cả tư duy sở hữu thông thường trên.
Ta thử xem lại các quyết định đặt cược cờ bạc/xổ số ngu ngốc của con người. Chẳng hạn như giá một vé xổ số tự chọn (self-picked) lại có giá cao hơn từ 50% đến 100% so với một dãy số ngẫu nhiên, dù cả hai đều có xác xuất chẳng khác gì nhau!
Chính vì nắm bắt được tâm lý sở hữu này của những kẻ đánh cược khờ dại, những nhà xổ số đã thu được lợi nhuận khổng lồ khi người mua phi lí trí thời hiện đại cao hơn rất nhiều so với những thập niên trước.
Song, khách quan mà nói, đôi khi sự yêu thích bản thân quá mức giúp ta có được niềm tin lớn, vượt qua trở ngại, đạt được những thành tựu lạ trong đời. 
Nhân tố này được đúc nên một thành ngữ: Đừng bao giờ khinh thường những kẻ mà tự đánh giá hắn rất cao! Donald Trump là một ví dụ cụ thể như vậy…"

@S.A.F.E team: 
Trên thị trường chứng khoán, ta thấy phổ biến ra sao việc hàng vạn cá nhân tự cho những ý tưởng/nhận định về cổ phiếu của mình là số một, và tất cả những ý tưởng và quan điểm còn lại đều là “rác rưởi”.

Trên các diễn đàn, mạng xã hội chứng khoán Việt Nam, ngày ngày chúng tôi đều thấy các nhóm người chửi bới, lăng mạ cổ phiếu của nhau nhìn rất nực cười! Trong khi chung quy sự việc cũng âu do cái tôi (ego) và xu hướng tâm lý đánh giá cao bản thân quá mức này.
Đối với kinh nghiệm của riêng chúng tôi, chúng tôi không hề bận tâm nếu chúng tôi có thể may mắn “ăn trộm” được một ít ý tưởng thú vị từ người khác, nếu nó logic và hợp lý. Những ý tưởng đầu tư trên thị trường có thể nói là vô giá (invaluable), nếu độc giả có quy mô vốn lớn để hiện thực được nó.
Ngoài ra, việc tư duy hệ thống như bộ tiêu chí 4M của ngài Phil Town, cập nhật báo cáo tài chính thường xuyên và lắng nghe quan điểm ngược chiều là những phương pháp mà ta cần học hỏi để không trở nên kiêu ngạo.
Việc lắng nghe lời cảnh báo, lời phân tích logic của người khác thực ra không làm ta mất gì cả; thậm chí nó còn là một hành động miễn phí làm lợi cho ta rất nhiều. 
Như nhà triết gia Epilectus đã nói: “Con người có hai lỗ tai và một cái miệng, để biết cách lắng nghe gấp hai lần việc nói ra."

Trent Hamm:
Mọi người có xu hướng đánh giá quá cao khả năng của họ, đánh giá cao tài sản của họ, đánh giá cao quyết định và ý kiến ​​của họ và có xu hướng tự nhiên thích những người giống mình (vì nếu họ giống tôi, họ phải tốt). 
Tất cả chúng ta làm điều đó đến một mức độ nào đó; những người khác gần như không thể vượt qua nó.
Khi điều này xảy ra với những thành kiến ​​khác, như tránh đau, nó có thể khiến chúng ta thẳng thắn đưa ra quyết định phát ban thường quay lại cắn chúng ta vì đơn giản là chúng ta không nghĩ đến chúng. 
Bạn cũng rất có khả năng rơi vào nhóm nơi bạn tụ tập và đánh giá cao ý kiến ​​của những người tình cờ đồng ý với bạn.
Có một số điều tất cả chúng ta có thể làm để vượt qua sự thiên vị này.
Một trong những lớn nhất là không bỏ qua hiệu suất kém. Nếu chúng ta đã đạt được kết quả kém, chúng ta nên nhìn vào bản thân mình trước hết.
Khi chúng ta rơi vào tình trạng tự ti quá mức, chúng ta tìm kiếm người khác để đổ lỗi khi hiệu suất của chúng ta giảm sút. Có thể đó không phải là lỗi của tôi.
Tôi rất tuyệt! Một điều là, hầu hết thời gian, hiệu suất kém ít nhất là do bạn và sự quan tâm bị thổi phồng về khả năng của bạn. Nếu bạn thất bại ở điều gì đó, hãy lùi lại và nhìn lại chính mình. Bạn đã rơi ở đâu? 
Tránh đổ lỗi cho người khác.
Khi bạn đưa ra quyết định quan trọng hoặc làm theo các thủ tục quan trọng, hãy sử dụng danh sách kiểm tra. 
Chuẩn bị danh sách kiểm tra khi bạn không ở trong thời điểm nóng và sau đó dựa vào nó khi bạn thực sự đang làm một việc quan trọng hoặc đưa ra quyết định. 
Bằng cách đó, nếu bạn thất bại, bước tiếp theo rất dễ dàng - bạn cần xem lại và cải thiện danh sách kiểm tra đó!
Một chiến thuật tuyệt vời khác là tin tưởng vào phản hồi của những người trung thực trong cuộc sống của bạn. Hầu hết mọi người trong cuộc sống của bạn sẽ không cung cấp cho bạn thông tin phản hồi một-một bị lỗi.
Nếu sếp của bạn đưa ra đánh giá hiệu suất tầm thường, thì hầu như không bao giờ vì sếp của bạn có thù địch. 
Điều này hầu như luôn luôn bởi vì hiệu suất của bạn bị lỗi và sếp của bạn dễ dàng nặn bạn thành một nhân viên tốt hơn là tiếp tục.
Điều tương tự cũng đúng với bất cứ điều gì được nói với bạn trong tình huống một đối một. Tin tưởng vào lời khuyên và phản hồi của mọi người trong cuộc sống của bạn.

Tuấn Anh
Ý kiến mình là đúng nhất, trong tình huống này mình trả lời khôn khéo biết bao...là những câu tự nảy ra trong tâm trí bạn để vuốt ve cái tôi, khẳng định cái tôi, làm ta luôn tự tin, lạc quan dù rằng nhiều khi sự thật không phải thế. 
Tránh cái kiêu ngạo này thì 1 cách làm cơ bản là lập ra checklist và sử dụng nó 1 cách kỹ càng trung thực.
Chị em phụ nữ ít nhiễm tính này vì hầu hết họ thường chê chồng mình. Số em khổ, đáng ra phải lấy chồng giàu sang thành đạt chớ không phải vớ vẩn như anh.