Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

7 dấu hiệu thoát đáy 8 dấu hiệu bong bóng

Khi thoát lỗ, lúc lời nhanh
Tỉnh ra, lại thấy tím xanh đỏ vàng 

Trong khi những chỉ báo leading indicators (http://en.wikipedia.org/wiki/Economic_indicator) ở xứ mình còn chưa thông dụng thì chúng ta có thể ngó qua những dấu hiệu đơn giản và bình dân sau:
- Thị trường chứng khoán ok: có nghĩa là nó theo xu hướng tăng, mà các lãnh đạo hay gọi là tăng bền vững chứ không phải là tăng nóng. Có tăng có giảm nhưng xu hướng là tăng. Nó tăng trước rồi kinh tế sẽ lên theo.
- Lãi suất huy động không giảm nữa
- Trang quảng cáo giao dịch nhà đất dày trở lại
- Các chuyên gia im lặng, không thấy hô hào đề ra giải pháp nữa
- Tự nhiên bạn thấy mua cái áo cái quần trở lại đơn giản như xưa, không đắn đo nữa
- Mấy cái quán kiểu bún đậu mắm tôm, lẩu dê, trà chanh chém gió trật tự thu mình lại
- Và bạn lại thấy nghèo là xấu hổ.
Chỉ còn thắc mắc sao mấy cái leading indicators sao mãi chưa chịu ở với dân xứ Việt.

Còn đây là 8 dấu hiệu bong bóng trên trường chứng:
- Giá cổ cánh lên phi mã
- Người chưa biết gì cũng náo nức nhộn nhịp nhào vô
- Bỏ qua các phương pháp dự báo truyền thống mà theo kiểu bạn là thua mua là thặng
- Phớt lờ tin xấu or suy diễn nó thành tốt, bỏ qua dấu hiệu nguy hiểm
- Luồng tiền rời bỏ SXKD thực tràn vô chứng trường và hoạt động đầu cơ này có lời bạo
- Xuất hiện đủ kiểu loại quỹ đầu tư 
- Sự dụng vốn vay tăng nhanh
- Khối lượng giao dịch phái sinh tăng 

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

Nguồn gốc của đường 9 đoạn

Đường 9 đoạn hay còn gọi là đường lưỡi bò được cho là:

"Đường chín đoạn (Trung văn giản thể: 九段线; phồn thể: 九段線, âm Hán Việt: Cửu đoạn tuyến), còn gọi là Đường lưỡi bò, Đường chữ U, là tên gọi dùng để chỉ đường quốc giới hải vực biển Đông mà Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa chủ trương, đuợc cho là của Trịnh Tư Ước, nguyên là quan chức phụ trách Vụ Nội chính tiện tay vẽ vào."

http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C6%B0%E1%BB%9Dng_ch%C3%ADn_%C4%91o%E1%BA%A1n


Nói tiện tay vẽ vào có vẻ hời hợt quá. Vậy thì nguyên do nào mà họ lại vẽ các đoạn đứt đoạn như vậy?

Nếu ta đi trên đường ở những khu người Hoa, đặc biệt vùng Chợ Lớn, Sài gòn sẽ thấy một đặc điểm mà khu nhà người Việt không có. Đó là nhà trên hẻm. Trên đầu hẻm vào là nhà, Trong đó là một sân rộng, nhà cửa san sát bên trong.

Đây, nó đây:




Hay họ xây nhà mà đường chạy bên dưới như Thuận Kiều Plaza, không hợp với tập quán người Việt nên giờ ế ẩm

http://www.baomoi.com/Can-canh-Thuan-Kieu-Plaza-bua-vay-boi-tin-don-rung-ron/147/13115584.epi




"Theo những người khác, vì hình dáng của Thuận Kiều Plaza nên con đường Đỗ Ngọc Thạnh xẻ dọc khu B và khu C của cao ốc không khác gì đục một lỗ thủng khiến nó bị đắm và dẫn đến sự lụn bại của tòa nhà này."


Vậy hãy tưởng tượng họ coi các nước như nhà trong hẻm. Các khoảng hở là con hẻm để dân bên trong tự do thông thương đi lại ra bên ngoài hay từ ngoài vô trong nhưng trên đầu vẫn là của họ, thuộc chủ quyền của họ.

Khi yếu thì im lặng không nói gì, tới khi mạnh lên thì đòi quyền đánh cá, khai thác, áp đặt kiểm soát trên đó, tiến thêm bước nữa đặt vùng nhận dạng phòng không lên trên là hoàn thành mô hình nhà trên hẻm cổ truyền.

Vậy nên đường 9 đoạn được vẽ xuất phát từ tập quán, suy nghĩ và thâm ý của họ chứ nào có tiện tay.

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Tốt mà tác oai tác quái

Rất nhiều người phẫn nộ, ngao ngán nói rằng:

"Tôi đã bỏ bao công sức, nỗ lực, toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, công ty mà sao mọi người chẳng chịu ơn tôi thì chớ lại còn ghét bỏ, oán trách tôi".

Ngạc nhiên là câu trả lời lại nằm ở chỗ đức tính mà họ coi là ưu điểm: sự cầu toàn,

Đọc Ngày xưa có một con bò để thấy những người cầu toàn làm khổ mình, khổ người khác như thế nào.

http://www.mlmopp.net/wp-content/uploads/2013/09/Ngay-Xua-Co-Mot-Con-Bo-Camilo-Cruz-E-BOOK-VTBT.pdf


Trích

Jonathan tự cho mình là người cầu toàn. Theo quan điểm của riêng tôi, sự cầu toàn là một trong những con bò tệ hại nhất. 
Một lần nữa, lý do chỉ đơn giản thế này: Đó chính là một con bò, nhưng được ngụy trang dưới lớp vỏ “chất lượng thỏa đáng”. Và khi đó, nó trông có vẻ như một đức tính chứ không thể là một thói xấu.

“Nếu chuyện đó đáng làm, thì phải làm cho đến nơi đến chốn, còn không thì thà đừng làm. Tôi là vậy đó.”

Bạn đã nghe người nào nói như vậy chưa? Làm sao có thể không đồng ý được? Vì điều đó mang đầy tính trách nhiệm, sự tận tụy, và sự cống hiến cao độ để đạt được cái tốt nhất. 
Vấn đề ở đây là đối với nhiều người trong chúng ta, nó trở thành một lời biện bạch như bất cứ một lời biện bạch nào khác. Nó làm chúng ta tê liệt vì chúng ta cảm thấy như thể mình chưa bao giờ hoàn toàn sẵn sàng.

Thật ra cách duy nhất để làm điều gì đó thật tốt là phải thực hành nhiều và nắm bắt mọi cơ hội để tiến hành việc đó ngay lập tức.

Nói cách khác, lời phát biểu đúng nên là “nếu chuyện đó đáng làm, thì ta nên làm từ bây giờ, dẫu không được tốt, nhưng ta nên làm cho đến lúc thành thục mới thôi.” Cho nên ta phải khởi động càng sớm càng tốt. Và tiến hành với khả năng sẵn có.

Sự cầu toàn của Jonathan nghe giống như sau: “Tôi yêu càu mọi thứ phải đạt chất lượng, đối với hàng hóa tôi mua, với dịch vụ tôi cần, với thái độ và sự thực hiện công việc của những người khác cũng vậy. Và tôi đặc biệt đòi hỏi chính bản thân mình. Tôi luôn đòi hỏi mình đạt đến một tiêu chuẩn cao hơn những người khác.”

“Dĩ nhiên,” anh ta nói với tôi, “tôi mở rộng những đòi hỏi này sang cả vợ con mình. Đã có lúc tôi ép con trai làm bất cứ việc gì cũng phải thật hoàn hảo, đến nỗi tất cả những lời nhận xét của tôi đều là những lời la mắng và chỉ trích.

Tôi nhận thấy mình luôn luôn vạch ra những sai sót và khuyết điểm. Dần dần, mối quan hệ của chúng tôi trở nên xấu đi. Con trai tôi đã phải chịu áp lực liên tục.

Vô tình, tôi truyền cả con bò tệ hại này sang cho nó khiến nó bắt đầu phát cáu.
“Cuối cùng tôi nhận ra rằng mình không cần đòi hỏi sự cầu toàn từ con cái vì muốn chúng hiểu được tầm quan trọng của sự tuyệt hảo. Và bạn biết không?

Giờ đây tôi không đòi hỏi hay chỉ trích nữa, con trai tôi bắt đầu tự mình hiểu rằng nó không bao giờ nên thỏa hiệp với sự tầm thường, và đó chính là bài học tôi muốn dạy con.”

Jim, giám đốc điều hành của một công ty y tế lớn, cũng tự nhận mình là người cầu toàn. Anh ta đã ngạc nhiên phát hiện ra rằng chính con bò - sự cầu toàn - đã hủy hoại sự nghiệp của mình. 
Với kiến thức căn bản trong kinh doanh, anh ta không hề giao những việc quan trọng cho ai hết, mà tự mình làm tất cả. 

Anh ta từng nói: “Nếu bạn muốn được việc, hãy tự mình làm lấy”. Thậm chí ngay cả khi giao việc, anh ta cũng quản lý và kiểm soát chặt chẽ đối với mọi quyết định được đưa ra.

Anh ta mang trên mình một con bò khổng lồ của sự cầu toàn, và cảm thấy rất tự hào. Anh ta nhìn nhận nó như huy hiệu của sức mạnh và sự tự lập. Nhân viên của anh ta lại nghĩ khác. Họ gán cho anh ta cái nhãn “ác ôn”, “có cách lãnh đạo kinh khủng,” và không thể gần gũi với người khác”, cũng vì sự thiếu tin tưởng vào khả năng của nhân viên. 
Vấn đề của anh ta cũng không xa lạ gì trong giới các nhà quản lý và chủ doanh nghiệp. Con bò cầu toàn dần dà làm tê liệt bất cứ một tập thể nào và cuối cùng hủy hoại toàn bộ doanh nghiệp.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Hội chứng tao làm ra tiền


Ngày xưa người cha có vị trí cao trong gia đình. Ăn thì ngồi riêng, nói thì vợ con cấm cãi. Có người hà khắc đến độ vợ con đang nô đùa trong nhà thoáng thấy bóng ông chồng ngoài cửa là lủi sạch, im re. Sao ông ta lại oai phong lẫm liệt vậy?
Câu trả lời đơn giản do ông chồng là trụ cột trong gia đình, vợ là nội tướng trong nhà. Ông ta lo về kinh tế, đối ngoại nên được mọi người trong nhà sợ nể.
Thời nay đa số vợ chồng cùng đi làm, nhưng với thời gian thì một người kiếm được nhiều tiền hơn, đến một độ nào đó thì anh/chị ta thành trụ cột trong gia đình.
Do người này kiếm được tiền thì người kia mặc nhiên lần hồi lùi lại, làm nội tướng. Hình ảnh trụ cột gia đình tái hiện.
Được mọi người sợ, nể, ưu tiên, nghe lời...dần dà hội chứng tao làm ra tiền xuất hiện.
Đối với đàn ông thì thông thường trở thành bạo chúa trong nhà, nhất nhất phải nghe lời. Chỉ có kiếm ra tiền mới quan trọng, còn việc nuôi dạy con cái, nội trợ là mặc nhiên, anh ta không cần đếm xỉa. Có người đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành còn có trò vợ con đi mua quần áo nhãn ngoại về anh ta gầm lên bắt đi đổi sang mấy nhãn như jean Vinatex chẳng hạn.
Đành rằng tiết kiệm là tốt, nhưng hành xử kiểu tôi có tiền là tôi quyết vậy kỳ. Làm ra đồng tiền để mọi người cùng sướng hơn, vui hơn chứ làm ra đồng tiền mà đè bẹp vợ con vậy thì chẳng hay.
Bá chủ trong nhà rồi anh ta vươn lên, đoạt quyền anh chị. Giờ đây trong hội nghị gia đình, anh ta quyết. Thậm chí cha mẹ, cô gì chú bác còn phải nể, nhựơng vài phần vì nếu không chịa lép thì anh ta có sẵn lá bài kinh tế cấm vận.
Với đàn bà thì con đường nắm quyền qua tiền bạc diễn ra tinh vi và mang tính truyền thông hơn.
Các bà cũng bạo hành chồng con bằng lời nói. Con thì chửi, chồng thì chê...kết hợp với ai theo tao thì có tiền, nghe thì cho tiền...miết rồi mấy bả nắm quyền hồi nào hổng hay.
Con đường vươn quyền lực ra khỏi gia đình cũng na ná như thế, như thế...
Vậy đó, tao làm ra tiền thì chúng mày phải dưới tao, nghe tao, nịnh tao và tao là nhất, tao luôn đúng diễn ra hoặc ồn ào, hoặc lặng lẽ cho đến khi người xung quanh trở nên khiếp nhược, lấy lòng hay tẩy chay ngừng giao thiệp cứ diễn ra. Diễn ra cho tới ngày nào đó, mắt mờ chân chậm, sắp hết quyền thế, ngộ ra ngoài tiền còn phải có tâm, ngoài tốt còn phải có văn hóa nữa thì cũng chỉ còn cách ăn chay cho nhẹ bớt sự đời.

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Hành trình U19


Dạo này mọi người ca U19 quá xá, đến đợt đụng Nhật mới bớt khen. Rảnh rỗi thử cùng phân tích về U19.
- Thứ nhất, theo thống kê thì ở lứa tuổi này nhiều cầu thủ rất hứa hẹn nhưng sau thì mất biến, tỷ lệ thành công thấp. Ngoái lại chút như lứa U16 Văn Quyến, Công Vinh, Như Thuật ngày xưa chỉ còn mỗi Công Vinh; Quyến thì quá xui. 
- Vấn đề thể lực. Đây là món VN yếu nhất. Thử nghĩ xem, đá với người ta khoảng 45' mà đã bở hơi tai thì kỹ thuật có như Messi cũng thua thảm. Chuyện thể lực có lẽ còn rất lâu nữa mới khắc phục được. Như Đông Á cũng chỉ có Nhật, Hàn thể lực kém chút xíu so với tụi Âu, Mỹ, còn Tung của cao to vậy mà vẫn sức thua. 
Nghe nói bầu Đức muốn xuất khẩu lứa này ra nước ngoài. Với sức đó, trụ được ở giải Thái cũng còn chưa chắc. Nói chuyện này mới có ý so sánh về đầu tư ra nước ngoài, khó khăn lắm. Có lẽ giờ các bác mới ngấm thế nào là rủi ro khi đầu tư ra nước ngoài. Mấy chuyện mưa mưa nắng nắng như Venexuela, Cambodia... nhãn tiền.
- Vấn đề thu nhập. Tuổi cầu thủ VN quá ngắn, 20 thì còn quá trẻ mà 30 đã là già. Vậy thời hoàng kim chưa tới chục năm thì sao bao nổi 50 năm còn lại, mà đa số lại là nhà nghèo. Muốn kiếm thêm thì chỉ bán độ, còn thu nhập chính thức, quảng cáo thì không đủ. 
Cho nên nói gì thì nói môn bóng đá ở xứ mình chỉ là món tự sướng là chính vì môn này là môn tập thể, rất khó nhá so với môn cá nhân.
Tôi sẽ nói với các bạn về lý do khó nhá này:
- Đã tập thể là phải đồng đều. Các bạn thấy giải ngoại hạng Anh hoàn tráng thế mà tuyển Anh gom bi cũng rất khó khăn. Tài năng lâu lâu mới có một chú. Như Nhật Hàn, nền bóng đá mạnh vậy mà thành danh ở trời Âu đếm đầu ngón tay. Nên xứ mình, nếu may mắn lắm cũng chỉ có một vài cầu thủ ngang tây, vậy thì mãi thua là đương nhiên.
- Người VN ta cũng chăng có quen món tập thể. Riêng lẻ khỏe ăn quen rồi.
- Chơi kém thì thu nhập kém, muốn khá thì lại làm bậy. Mà làm bậy thì kết quả lại càng kém.
Nên hãy quên mấy môn thể thao tập thể đi, chỉ nên trông đợi mấy môn cá nhân, run rủi thế nào mà lại nảy ra tài năng như Tiến Minh cầu lông, Hà Thanh thể dục dụng cụ chẳng hạn thì còn có cửa huy chương với thế giới. 
Như Phi, biết mình biết người, quyền Anh hạng nhẹ ngon lành. Hay Thái đợt rồi Khumkum đánh banh quần chẳng hạn. Ngó sang Mã, Indo cầu lông ngất ngưởng. 
Kết luận gọn bóng đá chỉ là môn đá cho dân ta xem, trong nhà tự sướng mà thôi.


Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

Được ăn cả, ngã về không


Tôi quen một ông anh xã hội. Thời những năm 80 ai ai cũng mơ ước được đi tàu viễn dương. Nhà nào có con đi là giàu lên thấy rõ, có của ăn của để, là niềm tự hào của nhà, thậm chí dòng tộc. 
Anh tôi đi pha sông biển, được 9 chuyến. Sau bẵng đi không gặp. Tưởng anh mua nhà to ở phố rồi. Hóa ra không phải, hôm gặp lại thấy mặt mũi thất thần, mắt trũng sâu. 
Anh kể, tính chuyến cuối xong lên bờ. Bao nhiêu vốn liếng, lời lãi, đi vay dồn vào đánh quả cuối. Số xui, tàu bị khám, ném đồ phi tang, may mà thoát tù, giờ vẫn còn nợ, khổ lắm. Giấc mơ khá giả hơn người tan như bong bóng xà phòng.
Đó là chuyện buôn tàu. Sang chuyện buôn nhà đất, giá lên lời nhiều, vay ngân hàng, vay cả bên ngoài để làm giàu. Số đãi những người nhanh chân, ai đi sau, vay nhiều là khốn đốn.
Thế thì chuyện làm ăn, buôn bán có phải là chuyện được ăn cả, ngã về không hay không?
Nhìn ra xung quanh, từ chứng khoán, cafe, bđs, ...hầu như thế cả. tại tâm tính, thói quen người Việt liều ăn nhiều chăng?
Cũng một phần nhưng cái chính là môi trường làm ăn ở VN.
Cơ hội làm ăn không nhiều, ai nhanh tay, quan hệ tốt thì giàu nhanh. Tóm lại là kinh doanh theo kiểu đặc quyền là ổn. Khi thiên hạ thấy ngon, tưởng bở rần rần chạy tới là số đông ôm đầu máu vì muốn làm ăn phải có tiền, một đống tiền lớn mà mình không có thì lại phải đi vay. Đi vay thì khả năng tất tay là nhiều.
Như vậy vấn đề là phải chia nhỏ cơ hội ra cho nhiều người, cho mọi người có cơ hội kinh doanh kiếm chút mà không phải cố quá vì cố quá dễ thành quá cố.
Thị trường chứng khoán ra đời để đáp ứng câu chuyện này, ví dụ như đầu tư bất động sản chẳng hạn.
Bất động sản đòi hỏi tiền nhiều, quá sức đa số người nhưng lại lãi lớn, đặc biệt với dân VN coi nhà đất là một cái gì đó thiêng liêng, ma mị lắm.
Bong bóng bể BĐS đã khiến rất nhiều người nếm trái đắng vì đầu tư nhiều, rất nhiều vô nhà đất. Để tránh tình trạng này quỹ đầu tư BĐS ra đời, chứng khoán hóa BĐS, chia nhỏ cục tiền to thành các cổ phần để các nhà đầu tư nhỏ lẻ có cơ hội tham gia phân khúc đầu tư này.
Nhà đầu tư vừa không phải cố, cơ hội được san sẻ và nhiều người góp đầu tư thì nguồn vốn xã hội được tăng lên. Có như vậy mới tránh được chuyện được ăn cả ngã về không, tiếc thay mô hình đó ở ta vẫn còn đang trên giấy.
   

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Giải mã biểu tượng rồng

Dân Trung Hoa, Việt Nam có những quan niệm kỳ lạ. Ví dụ như:

Rồng: tượng trưng cho vua chúa, tưởng đẹp đẽ sao chứ mình pha rắn pha cá sấu, mặt mũi dữ tợn. Tóm lại là con vật không có thật thoát thai từ giấc mơ quyền lực, được đè đầu cưỡi cổ người khác của con người.

http://vi.wikipedia.org/wiki/R%E1%BB%93ng

Rồng là một loài vật xuất hiện trong thần thoại phương Đôngphương Tây. Trong cả phương Đông lẫn phương Tây, hình ảnh loài rồng đều được biểu thị cho loài linh vật huyền thoại có sức mạnh phi thường. Rồng ở các nước châu Á có nhiều khác biệt với rồng ở các nước châu Âuchâu Mỹ. Tại một số nước châu Á, rồng có mình rắn, vảy , bờm sư tử, sừng hươu và biết bay. Đa số các nước châu Á coi rồng là con vật linh thiêng trong khi các nước châu Âu lại coi rồng là biểu tượng của cái ác và sự hung dữ.

Tại Trung Quốc và các nước lân cận khác, rồng là một trong bốn linh vật mà Lễ Ký 禮記 (thiên Lễ Vận 禮運) chép: "Long, lân, quy, phụng vị chi tứ linh" 麟鳳龜龍謂之四靈 (Long, lân, quy, phụng gọi là tứ linh). Bốn linh vật này chỉ có rùa là có thực.

Hay http://vi.wikipedia.org/wiki/R%E1%BB%93ng_Trung_Qu%E1%BB%91c

"Rồng đại diện cho sức mạnh, quyền lực và sự may mắn. Rồng là biểu tượng của các hoàng đế Trung Hoa, với chữ long được ghép với các danh từ chỉ vua Trung Hoa (long thể, long bào).Trong tiếng Trung, rồng được dùng để chỉ những người tài hoa kiệt xuất, ngược lại những người hèn kém được so với con giun."


Như vậy rồng được coi là biểu tượng của quyền lực, vua chúa. Nói rộng ra để chỉ nghững người có quyền lực.

Rồng có những đặc điểm chính sau:

- Sự biến hóa, ẩn hiện khôn lường

- Sức mạnh

- Cai trị kẻ khác: đứng trên muôn loài

Nếu diễn nôm ra trong đời sống thực thì

- Biến hóa tức là không cần chữ tín, mục đích biện minh cho phương tiện. Lý thuộc về kẻ mạnh nên tha hồ mặt dày tâm đen. Những cái gì nhân lễ nghĩa trí tín...là dành cho tầng lớp giúp việc, bị trị ở dưới còn bên trên thì ta là luật, luật không kể tới thánh nhân.

- Cai trị đi kèm với sức mạnh nên sức mạnh được biểu hiện cho quyền lực. Nên ai có sức mạnh người đó phải dữ dằn, người khác phải tránh xa, phải tuân phục. Nói có người nghe, đe có người sợ. Nên cai trị là đứng trên, không có đối thoại, và dùng mọi biện pháp làm kẻ khác phải sợ. Không đánh mà lòng người tự khuất, ta đây mưu phạt tâm công.

Việc hiểu tâm thức rồng rất quan trọng trong việc diễn giải hành vi của người có quyền lực, nước có sức mạnh của những xứ có totem là con rồng.

Đến đây chúng ta cũng đã giải thích được hành động của TQ đối với Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông...gần con rồng là bị vậy, đó là tâm thức của họ. Họ càng mạnh thì càng muốn chứng tỏ mình là rồng, cấm ai xâm phạm tổ rồng, bất tuân lệnh rồng chứ không phải như một số người hiểu là trong động loạn thì ngoài phải quậy bạo. Cái đó cũng có nhưng không phải là bản chất.